Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng bánh mì kẹp tôi đã ăn phát ngán rồi.
Cốc Dương vẫn nói: "Công ty do một tay anh gây dựng, vinh nhục đều có nhau, sao anh có thể đứng nhìn nó sụp đổ?"
"Không đúng." Tôi lắc đầu, "Vinh là của em, nhục là của anh."
Hắn sống trong biệt thự sang trọng, xe hơi đắt tiền, tiêu tiền như nước, danh tiếng lừng lẫy, từ lâu đã thoát khỏi quá khứ nghèo khó. Tôi là miếng vá cũ rá/ch nát giúp hắn khỏi rét mướt thuở hàn vi, cũng là lỗ thủng dưới tấm áo gấm khi hắn được vạn người ngưỡng m/ộ.
Hắn chỉ muốn tôi làm bệ đỡ, và hy vọng tôi mãi mãi ở lại chốn thấp hèn.
Tiếng gõ cửa vang lên, chưa đợi người trả lời, Duật Tư cầm khay đựng hai ly nước bước vào phòng họp, liếc Cốc Dương một cái, đặt nước xuống bàn với tiếng "bộp" rồi đi ra.
À phải, tôi tận dụng triệt để, bắt con q/uỷ dụ dỗ này làm trợ lý cho mình.
"Hắn không phải Diệp..." Nước văng lên quần Cốc Dương, trí thông minh của hắn bỗng quay về: "Các người hợp nhau lừa ta? Làm gì có cái khoản đầu tư 10 tỉ nào!"
Tôi lắc đầu: "Em thử nhớ kỹ xem, hắn chưa từng nói gì đến đầu tư 10 tỉ, toàn là các người tự suy diễn thôi."
Mặt Cốc Dương tái mét: "Anh chọn hắn sao? Loại người như hắn liệu có an phận ở bên anh? Hắn chỉ muốn thân x/á/c anh thôi!"
"Nhưng em muốn mạng sống của anh."
Cốc Dương lập tức biện bạch: "Sao lại là em muốn mạng anh? Đàn ông phải lo sự nghiệp, lúc trẻ không vất vả tích lũy thì lấy gì làm giàu? Em cũng làm việc từ sáng đến tối mà?"
Tôi bất ngờ hỏi: "Em đã bao giờ hỏi nguyên nhân anh liệt dương chưa?"
Cốc Dương đờ người.
"Em không dám hỏi phải không?"
"Em sợ nếu hỏi, anh sẽ than vãn, đòi nghỉ ngơi, bỏ mặc công việc. Em cần anh làm trâu ngựa kéo cày thay mình, nên cố tình lờ đi, thậm chí hành hạ anh. Dù anh tăng ca hàng chục tiếng, em vẫn kéo anh diễn vở kịch tình yêu do em dàn dựng."
Cốc Dương há hốc mồm, không thốt nên lời.
"Anh biết hết, Cốc Dương à."
"Biết em sợ anh tham lam, khăng khăng nói vốn liếng đổ hết vào công ty, bắt anh tiếp tục sống khổ trong nhà thuê; biết em trốn tránh trong những màn kịch tiếp khách, mơ về cuộc sống tốt đẹp không có anh; càng biết em không nỡ m/ua chung căn hộ với anh, nhưng lại tặng Kiều Nhiễm chiếc đồng hồ trị giá triệu đô; em lấy dự án của anh lấy lòng Kiều Nhiễm, vì cha cô ta là đại gia mà em cố đ/ấm ăn xôi muốn xu nịnh."
"Em áp bức anh không chỉ để bắt anh khuất phục, mà còn giảm bớt ảnh hưởng của anh trong công ty. Em muốn anh mãi an phận, tiếp tục mở đường cho em."
"Anh còn biết lý do em chọn yêu anh ngày ấy, chỉ vì trông thấy thành tích anh đạt được trong cuộc thi kinh doanh."
Tôi mừng vì mình vẫn bình tĩnh sau khi nói ra tất cả.
Thực ra sự thật không cần điều tra, nó vẫn lộ dần qua những mảnh vụn đời thường.
Miễn là tôi chịu nhìn.
Dũng khí không ngại hiểm nguy của Cốc Dương từng khiến tôi say mê, tôi tin tưởng đi theo hắn sẽ thấy được cảnh đẹp trên cao.
Nhưng thực tế, tôi lún sâu vào bùn, bị đeo gông vào cổ, chỉ biết cúi đầu kéo nặng.
Lớp màn ảo mộng rơi xuống, cái gọi là dũng khí kia thực chất là th/ủ đo/ạn bất chấp.
Cốc Dương từng thích tôi chứ? Có, nhưng chẳng đủ để che lấp bản chất ích kỷ vô tình của hắn.
"Tình cảm của em giả dối đến thế, còn không bằng con q/uỷ dụ dỗ chỉ muốn thân x/á/c anh chân thành."
"Với lại, giám đốc thị trường mới của em là do anh tìm đến. Sản phẩm cạnh tranh của đối thủ cũng do anh giúp lên kế hoạch. Anh mong em phá sản, đừng tìm anh nữa."
Tôi có thể tự mình leo lên đỉnh cao.
Mặt Cốc Dương trắng bệch.
Cuối cùng hắn chẳng nói gì, chậm rãi chống tay đứng dậy khỏi sofa, đầu gối khẽ run khi đứng lên.
Tôi biết, đây là lần cuối chúng tôi gặp nhau.
27
Tối hôm đó.
Duật Tư đột nhiên hỏi: "Muốn chơi trò đóng vai không?"
Tôi chớp mắt hai cái ra hiệu hắn tiếp tục.
"Ta có phép thuật, có thể biến thành hình dạng người anh yêu thích nhất trong thâm tâm. Anh muốn xem không?"
Tôi vừa định ngăn Duật Tư thì hắn đã nhanh nhảu đọc chú, "bùm" một tiếng phủ đầy khói trắng quanh người.
"Lạ thật..."
Hình dáng Duật Tư dần rõ qua làn khói, không hề thay đổi.
Chẳng mấy chốc hắn hiểu ra.
Con yêu tinh lẳng lơ này đỏ bừng tai, đôi mắt vàng lấp lánh nhìn tôi.
"Giờ anh đã chắc người anh thích nhất là ta chưa?" Tôi nuốt nước bọt, "Em định làm gì?"
"Ờ... Vậy, ký khế ước vĩnh viễn nhé?"
Hắn cúi đầu như chim cút, cái đuôi phía sau khẽ ngoe ng/uẩy.
Ngoại truyện.
Cậu học sinh cấp ba đang giải đề trong lớp học bỏ hoang, bỗng tờ giấy thi phát sáng rực rỡ. Q/uỷ dụ dỗ với sừng trên đầu đuôi sau lưng chui ra từ ánh sáng, dang đôi cánh lả lơ đ/è cậu học sinh xuống.
【Vợ 18 tuổi để anh hun hun hun...】
【Anh nói gì thế?】
【Anh là chồng tương lai của em. Anh đến để làm tình với em.】
【Hả?】
Q/uỷ dụ dỗ lầu bầu đại ý: Cậu học sinh năm 27 tuổi là một con cừu làm thuê, bị kẻ x/ấu lừa gạt, rồi quen q/uỷ dụ dỗ, bị liệt dương một thời gian nên chỉ làm "chuyện ấy" năm ngày nghỉ hai, nên con q/uỷ thông minh này du hành thời gian đến chín năm trước để ki/ếm ăn.
【Sao không đến mười năm trước cho tròn?】
【Kiểm duyệt không cho phép.】
Cậu học sinh đương nhiên không chịu để q/uỷ dụ dỗ ăn. Thực ra hắn có thể cưỡng ép, nhưng là một q/uỷ dụ dỗ có lý tưởng, hắn không muốn hấp thu tinh khí kém chất lượng do miễn cưỡng. Hắn vỗ đầu, trước mặt cậu học sinh quay về luồng sáng, xuyên không thêm lần nữa.
Lần xuyên không này, q/uỷ dụ dỗ làm đúng quy trình. Sau khi chui ra từ tờ giấy thi, hắn tạo dáng gợi cảm nửa nằm trên bàn học, khoe khuôn mặt tuyệt trần cùng cơ bụng tám múi tỉ lệ vàng.
【Ta là hiện thân của khoái lạc, là điểm đến d/ục v/ọng của ngươi.】
【Cái gì thế?】
【Q/uỷ dụ dỗ. Cũng là chồng tương lai của em.】
【...】
Khí chất cậu học sinh giống hệt phiên bản làm thuê mười năm sau, đối mặt với sinh vật siêu nhiên vẫn bình tĩnh đến mức quá đà, thậm chí rút tờ giấy thi từ dưới mông q/uỷ dụ dỗ, đổi bàn khác tiếp tục giải đề.
Q/uỷ dụ dỗ tìm thấy nhịp điệu quen thuộc trong sự thờ ơ này, hắn chẳng thèm nói nhiều, vòng tay ôm cậu học sinh lên đùi mình, hôn ngay, cái đuôi quấn lấy đùi cậu, bắt đầu "dùng bữa".
Chương 15
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook