Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- vứt bỏ
- Chương 5
Ban đầu chỉ là vài câu ch/ửi bới, nhưng về sau họ càng lúc càng quá đà, bắt đầu ném lá rau thối và trứng ung vào cửa hàng tạp hóa.
Hà Án vốn là người hiền lành, chẳng bao giờ tranh cãi với các cụ, mỗi sáng đều quét dọn đống hỗn độn rồi mở cửa đón khách.
Cửa hàng ngày càng vắng khách, người già chẳng buồn ghé nữa, còn giới trẻ thì bị cha mẹ cấm tiệt không được bén mảng đến đây.
Nơi từng nhộn nhịp tấp nập ngày nào, chỉ vì mối tình đồng tính mà trở thành hang ổ m/a quái ai cũng tránh xa.
Chỉ có một cô gái trẻ không để ý đến những điều ấy.
Cô lúc nào cũng mặc áo hai dây sặc sỡ, cầm tiền lẻ đến m/ua mì gói và xúc xích, thỉnh thoảng lại lấy thêm một que kem từ tủ đông.
Một hôm, vừa đợi Hà Án thối tiền, cô vừa buông lời:
"Chủ tiệm, lần trước gặp người đó là bạn trai anh à?"
"Cao ráo đẹp trai gh/ê, gu anh tốt đấy chứ!"
Cô gái nói như đùa với bạn thân, không chút thành kiến.
Tay Hà Án khựng lại, mắt đỏ hoe, cố giữ giọng bình thản đáp: "Ừ, anh ấy là bạn trai tôi."
Cô gái nhận tiền, xách túi nilon vẫy tay chào tạm biệt.
Giang Tầm sẽ mãi không biết, có lúc Hà Án cũng đắn đo tính đến chuyện chia tay.
Chỉ một buổi chiều nọ, chút thiện ý của cô gái lạ đã giúp anh tiếp tục giữ vững quyết tâm yêu chàng.
Nhưng nếu biết trước kết cục sau này, liệu Hà Án có hối h/ận vì ngày ấy không gọi điện chia tay?
Nếu mọi chuyện kết thúc ở đó, có lẽ họ đã mãi là đôi uyên ương lận đận, chứ không trở thành cặp oán h/ận như sau này.
13
Thực ra cả tôi lẫn Hà Án đều nên đoán trước được kết cục tan vỡ này.
Giang Tầm thông minh là thế, giải được bài toán khó nhất, viết được bài văn điểm tuyệt đối, vậy mà chẳng đoán nổi nỗi khổ Hà Án phải chịu đựng.
Nhưng khi thật lòng yêu ai, sao có thể thờ ơ đến vậy?
Chàng chọn bịt mắt bưng tai, chỉ biết tận hưởng vẻ đẹp của Hà Án cùng ngọt ngào ái tình, mặc kệ nỗi đ/au của người yêu.
Chàng chọn bỏ mặc Hà Án tại thị trấn nhỏ lạc hậu, một mình phiêu bạt theo đuổi giấc mơ, sống cuộc đời tự do phóng khoáng.
Tình yêu chàng rực rỡ như pháo hoa, nhưng sau ánh sáng ấy chỉ còn bầu trời đêm lạnh lẽo tăm tối.
Giang Tầm chẳng bao giờ bị ép buộc, chỉ đơn giản là cân đo thiệt hơn.
Trên đời, chàng gh/ét nhất người mẹ đã bỏ rơi mình hết lần này đến lần khác, nhưng xét cho cùng, họ là hai con người giống hệt nhau.
Cùng ích kỷ.
Cùng bạc tình giả dối.
Sau khi đi làm, Giang Tầm hiếm khi về thị trấn. Ban đầu chàng còn gọi điện mè nheo Hà Án mỗi tối.
Nhưng dần dần, chức vụ ngày càng cao, công việc tiếp đãi ngày càng nhiều, giọng nói với Hà Án cũng ngày một bất nhẫn.
Chàng đứng trên vai Hà Án để thấy thế giới rộng lớn hơn, nhưng chẳng thèm cúi xuống nâng đỡ người yêu.
Chỉ cần trong những năm đó, chàng từng một lần đề nghị Hà Án rời thị trấn theo mình, tôi đã có thể tin chàng từng thật lòng yêu anh.
Nhưng chàng chưa bao giờ.
14
Lỗi thuộc về Giang Tầm, nhưng người mắc kẹt trong ký ức dường như chỉ có Hà Án.
Anh vẫn thường lấy hai bộ bát đũa trong bữa tối, hoặc lơ đãng gọi "Tiểu Tầm".
Mỗi lần như vậy, tôi đều gi/ận dữ cắn vào mu bàn tay anh.
Kẻ phụ tình mới đáng nuốt ngàn cây kim, đ/au khổ không nên là anh.
Nhưng dường như anh thật sự đ/au lòng, đ/au đến mức trí nhớ suy giảm.
Anh không nhớ dì Trần cuối ngõ đã trả ba nghìn tiền nước tương chưa, cũng quên bác Vương đầu ngõ có mang vỏ chai bia về không.
Anh luôn tính toán sổ sách, dùng bút tính xong lại dùng máy tính, lôi cả chiếc bàn tính phủ bụi ra gõ lách cách hồi lâu, cuối cùng bất lực vỗ trán.
Những khoản này ngày trước chỉ cần anh khẽ mím môi đã tính rõ ràng.
Tôi và A Hoàng vừa gặm xúc xích Hà Án bóc cho, vừa lợi dụng việc anh không hiểu ngôn ngữ mèo chó để buông lời trêu chọc.
"Hà Án không già thật chứ?"
"Hà Án mới hơn ba mươi, còn trẻ lắm! Chắc chỉ đần đi thôi."
A Hoàng nhồm nhoàm ăn, mãi sau mới đáp lại.
"Người ta thường sống đến mấy tuổi nhỉ?" Tôi vẫn lo lắng hỏi tiếp.
"Một trăm tuổi!" A Hoàng nói như đinh đóng cột.
Tôi tin lời A Hoàng, đêm đó còn vui vẻ tr/ộm một cây xúc xích mang cho nó.
Chỉ là từ lúc ra ngoài đến khi về chưa đầy năm phút, Hà Án đã gục sau quầy.
"Hà Án!"
Tôi cuống cuồ/ng chạy ra ngoài, gặp ngay Lâm Trân đi ngang qua, liền cắn ống quần kéo vào cửa hàng.
"Có chuyện gì..."
Lâm Trân ngơ ngác, đến khi thấy Hà Án bất tỉnh mới vội vàng gọi cấp c/ứu đưa anh vào bệ/nh viện thành phố.
Các bác sĩ khiêng cáng tất bật, gắn máy đo nhịp tim, kiểm tra huyết áp, chẳng ai để ý đến tôi.
Tôi tranh thủ nhảy lên xe c/ứu thương, tìm góc khuất trốn.
Khi họ khiêng Hà Án xuống xe, tôi lén lút chui vào bệ/nh viện, lần mò tìm phòng của anh.
Lúc này đã khuya, bệ/nh viện vắng người, tôi đ/á/nh hơi theo mùi quen.
Chưa kịp tìm thấy Hà Án, tôi đã gặp Giang Tầm.
Chàng nồng nặc mùi rư/ợu, ngồi một mình trên ghế dài hành lang, hai tay ôm bụng, lưng cong như cánh cung, có vẻ rất khó chịu.
Tôi bất giác kêu "meo".
Chàng ngẩng lên nhìn tôi, sững người.
"Con mèo lạc?"
Tôi chẳng thèm để ý, ngoảnh đầu bỏ chạy, đ/á/nh hơi theo mùi quen thuộc đang đến gần, lao vào một phòng bệ/nh.
Đèn lớn đã tắt, chỉ còn ngọn đèn ngủ mờ ảo.
7
Chương 7
8
Chương 8
Chương 13
Chương 12
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook