Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bạn Tình Ảo Của Đám Bạn Cùng Phòng Đều Là Tôi, Nhưng Họ Không Biết
Thiệu Vũ lại cố tình khoe đôi giày mới m/ua trước mặt tôi. Tôi bĩu môi, ngoảnh mặt làm lơ, lập tức đăng nhập nick phụ nhắn tin cho hắn.
Tô Tô Là Thỏ Bông: [Anh ơi, hôm nay chạy bộ giày bị hỏng, em ngã đ/au quá (khóc).]
Vừa nghe tiếng chuông, Thiệu Vũ lập tức vứt đôi giày trị giá cả chục triệu sang một bên, mở điện thoại ra với vẻ mặt nghiêm túc, gõ gõ đ/ập đập.
Thiệu Ngốc: [Em không sao chứ cưng?]
Thiệu Ngốc: [Chuyển khoản 52.000 tệ.]
Tôi hài lòng.
1
Làm bạn cùng phòng với lũ nhà giàu trong khi bản thân nghèo rớt mồng tơi là trải nghiệm thế nào?
Cảm ơn đã hỏi.
Nhìn những đôi giày hàng hiệu xếp ngay ngắn trên kệ, tôi cắn rắn gh/en tị trong lòng.
"Tô Thư, muốn không? Gọi anh một tiếng là cho em liền." Giọng nói khiêu khích vang lên bên tai, không cần nhìn cũng biết là Thiệu Vũ thằng ng/u.
"Tao không thèm!" Tôi hừ lạnh, cúi người đẩy phăng đôi giày hắn sang một bên, nhét đôi giày thể thao bạc màu hai chục tệ m/ua trên Pin vào chính giữa.
Giày của Thiệu Vũ và đứa bạn nhà giàu khác bị xô lệch tứ tung, có đôi còn rơi xuống đất.
"Mày làm cái quái gì vậy!" Thiệu Vũ đẩy mạnh vào vai tôi, gi/ận dữ quát.
Hắn xem đám giày này như bảo bối.
"Làm gì thì làm!" Tôi lườm một cái, "Kệ giày là chung, tao không được để à? Rơi xuống đất thì nhặt lên là xong, đàn ông con trai gì mà yếu đuối thế!"
Thiệu Vũ bị chọc tức càng thêm phừng phừng, hai tay siết ch/ặt vai tôi.
Đau đến mức nước mắt giàn giụa, cánh tay tê dại, không còn sức giãy giụa.
Đúng lúc đó cửa phòng mở toang.
Trình Việt - thằng bạn cùng phòng còn lại - về tới.
2
"Chuyện gì xảy ra thế này?" Trình Việt nhìn đống hỗn độn trên kệ giày, lạnh giọng hỏi.
Nhìn thấy hắn, tôi hối h/ận thật sự, rụt cổ lại vì sợ hãi.
Thiệu Vũ tuy nóng tính nhưng thường không dễ động thủ, lần này là do tôi chạm vào "nơi hiểm" của hắn.
Nhưng Trình Việt thì khác. Dù có vẻ ngoài điển trai với mái tóc dài tựa mỹ nhân lạnh lùng, nhưng lại là mọt sách suốt ngày vùi đầu vào thư viện. Khí chất học bá lạnh lùng khiến người ta phải dè chừng.
Mỗi lần trêu chọc hắn, ánh mắt như muốn nuốt chửng tôi khiến tôi sợ phát khiếp.
Đó là kiểu tấn công tinh thần cực kỳ đ/áng s/ợ, khiến tôi luôn ám ảnh.
Thiệu Vũ nhanh nhảu kể lại sự việc.
Tôi tránh né ánh mắt của Trình Việt.
Đột nhiên hắn nắm ch/ặt cổ tay tôi.
Bàn tay lạnh toát, giọng điệu nghiêm khắc: "Tô Thư, nó nói có đúng không?"
Tôi cúi đầu, ậm ờ: "Ờ... cái đó... đại khái là..."
"Em quên lời anh dặn rồi sao?" Ngón tay lạnh lẽo bóp ch/ặt cằm tôi, buộc tôi phải ngẩng mặt đối diện. "Tô Thư."
Tôi gi/ật mình, lập tức hét lớn: "Không... không... không có!"
Hắn cười lạnh khi thấy tôi nhận tội: "Vậy thì em đền đi."
Tôi trợn mắt: "Sao cơ? Chẳng phải chỉ rơi xuống đất thôi sao? Anh cũng yếu đuối vậy à?"
Thiệu Vũ nghe vậy lập tức trừng mắt nhìn, dữ tợn như chó ngao.
Trình Việt lướt ngón tay trên cằm tôi, giọng trầm khàn: "Em nhất định không đền?"
Đối diện áp lực kinh khủng, tôi đành gật đầu: "Đền! Em đền là được chứ gì!"
3
Ai ngờ được chi phí giặt mấy đôi giày cũ rích lại tốn tới một vạn tệ.
Tôi tức gi/ận quăng dép leo lên giường, không thèm nói thêm lời nào với hai tên kia.
Một vạn tệ!
Vừa nguyền rủa Trình Việt vô liêm sỉ trong lòng, tôi vừa đăng nhập nick phụ.
Trong danh sách bạn bè chỉ có một người, biệt danh "Trình Ngốc".
99+ tin nhắn chưa đọc.
Tôi cười lạnh mở trang chat, toàn bộ là tin nhắn Trình Việt gửi suốt ngày hôm qua.
Trình Ngốc: [Cưng ơi, dậy chưa?]
Trình Ngốc: [Chuyển khoản 520 tệ.]
Trình Ngốc: [Cưng, ảnh hôm qua đẹp lắm, anh m/ua thêm vài chiếc váy cho em mặc anh xem nhé?]
[Chuyển khoản: 5.200 tệ.]
...
Giữa đống tin nhắn sến sẩm là vô số lệnh chuyển tiền.
Nh/ục nh/ã không chịu nổi!
Bề ngoài lạnh lùng đạo mạo, ai ngờ sau lưng lại nói chuyện ngọt như mía lùi với bạn gái. Ói không kịp!
Nhịn buồn nôn, tôi lần lượt nhận hết tiền.
Mở ảnh mấy chiếc váy hắn gửi.
Cái quái gì thế này!
Trình Việt ngày càng trơ trẽn. Trước đây đồ hắn gửi ít nhất còn che chắn chỗ hiểm, giờ mấy thứ này mặc vào cũng như không.
Gh/ê t/ởm thật.
Tôi thản nhiên gửi một câu: [Cảm ơn chồng iu].
Hắn lập tức phản hồi: [Cưng, sao hôm qua không trả lời anh?]
Tôi thò đầu nhìn Trình Việt đang ngồi bàn với vẻ mặt khó chịu, cười đắc ý.
Váy Nhỏ Của Tô Tô: [Hôm qua em cãi nhau với bạn cùng phòng QAQ.]
Trình Ngốc: [Sao thế, bị b/ắt n/ạt à? Nói anh nghe.]
Váy Nhỏ Của Tô Tô: [Không, tại em lỡ làm hỏng đồ của bạn, phải đền một vạn tệ, hu hu...]
Trình Ngốc: [Chuyển khoản 10.000 tệ.]
Trình Ngốc: [Ngoan, không sao đâu.]
Váy Nhỏ Của Tô Tô: [Cảm ơn chồng iu, anh tốt quá đi QAQ.]
Trình Ngốc: [Vậy Tô Tô có thể mặc váy cho anh xem chưa?]
Váy Nhỏ Của Tô Tô: [Được thôi, đợi khi bọn bạn cùng phòng đi vắng em sẽ mặc (ngại) (ngại).]
Hừ...
Đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt!
Tôi nhận tiền xong lập tức đăng xuất, chuyển sang nick chính.
Nhìn sang Trình Việt, hắn vẫn đang gõ bàn phình phịch như kẻ si tình đúng nghĩa.
4
Ban đầu, tôi chỉ đơn giản muốn lừa tiền Trình Việt.
Để đóng giả con gái cho thuyết phục, tôi m/ua váy ngắn, tóc giả và đồ trang điểm trên mạng.
Tiếc là kỹ năng makeup quá tệ, trang điểm xong có thể thẳng đến nhà m/a xin việc làm NPC, đành chụp tấm không lộ mặt.
Không ngờ hắn phát cuồ/ng, còn đòi yêu đương với tôi.
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook