Hoàng hôn như vàng tan chảy

Hoàng hôn như vàng tan chảy

Chương 15

03/01/2026 09:28

Giang Nhiễu gật đầu lia lịa, nhưng Trần Hạnh hiểu rõ, thằng nhóc này vốn không chịu ngồi yên. Suốt ngày nó chỉ thích náo nhiệt ầm ĩ, muốn cả thế giới xoay chuyển theo nó. Thế nhưng kỳ lạ thay, hễ đến bên Trần Hạnh thì nó lại ngoan ngoãn cúi đầu viết bản kiểm điểm.

Trần Hạnh cúi xuống tiếp tục xúc dưa hấu:

- Thứ hai này anh phát biểu trong lễ chào cờ, cố kéo dài thời gian chút nhé. Đến lúc em đọc kiểm điểm thì cũng sắp vào học rồi, đỡ phải nói nhiều.

Vốn luôn chu đáo, Trần Hạnh thấy Giang Nhiễu dụi dụi đầu vào vai mình thì nhếch mép cười:

- Vẫn là Hạnh Hạnh của tôi tốt nhất!

Trần Hạnh hất vai nhắc:

- Ăn đi!

...Giang Nhiễu không nói với Trần Hạnh, lần đ/á/nh nhau ấy không chỉ vì thằng kia định tỏ tình.

*Hồi ấy, trong nhà vệ sinh*

- Thằng tiểu học bá da trắng trẻo mũm mĩm, tính tình điềm đạm thế kia. Bao nhiêu con bé theo đuổi nó chả thèm nhận, chắc chắn là gay rồi! Để tao thử xem, nếu đúng thật thì vui phải biết. Cái xứ nhỏ này chưa thấy gay thật bao giờ!

Giang Nhiễu đang bị ph/ạt quét nhà vệ sinh vì ngủ gật trong lớp, nghe thấy liền ném ngay cái chổi vào mặt kẻ kia.

- Mày bị đi/ên à? - Thằng kia nhăn mặt vứt chổi đi - Kinh t/ởm!

- Kinh t/ởm? - Giang Nhiễu vặn vẹo cổ tay - So với mày thì còn kém xa!

***

Giang Nhiễu và Trần Hạnh lớn lên cùng nhau như hình với bóng.

Hai nhà vốn là đồng đội cũ của ông nội, bố họ chơi chung từ bé, còn các mẹ thân thiết như chị em. Khi hai đứa trẻ còn trong bụng mẹ, cả hai gia đình đã định làm thông gia. Ai ngờ đều sinh con trai, khiến hai bà mẹ tiếc hùi hụi. Thế nhưng ông Trần lại bình thản nhìn hai đứa nhỏ đang vật nhau trong tiệc thôi nôi mà thốt lên:

- Chuyện kết thông gia này... chưa chắc đã không được.

Trần Hạnh tính tình trầm lặng, còn Giang Nhiễu thì ồn ào như vỡ chợ, ngày nào cũng bị mẹ cầm chổi lông gà đuổi khắp xóm. Bà Giang thấy con trai khó bảo, thường xuyên gửi nó sang nhà Trần Hạnh, lấy sườn chua ngọt dụ dỗ cậu bé ngoan:

- Hạnh Hạnh à, ăn sườn của dì rồi phải trông em giúp dì nhé!

Trần Hạnh bé xíu chớp mắt:

- Nhưng dì ơi, cháu cũng là trẻ con mà.

Bà Giang lắc đầu đầy tin tưởng:

- Không, cháu là chỗ dựa của dì. Ngoan, trông thằng nhóc này, dì về m/ua kẹo hồ lô cho!

Từ nhỏ đã bị bà Giang 'lừa' trông trẻ, Trần Hạnh bảo đáng lẽ Giang Nhiễu phải gọi mình bằng 'nghĩa phụ'. Năm cuối cấp, vị 'nghĩa phụ' này còn lo lắng cho thành tích của Giang Nhiễu hơn cả bố đẻ, ngày ngày kèm cặp khiến cậu gần như thành con nuôi nhà họ Trần.

Giang Nhiễu có chút chống đối, bởi... cậu không kiềm chế được những ý nghĩ vượt giới hạn.

Những ngày tháng sống chung với Trần Hạnh, thậm chí mỗi sáng mở mắt đã thấy lông mi bạn khẽ rung rung trong giấc ngủ, lòng Giang Nhiễu như có cơn mưa xuân ghé qua. Một hạt mầm âm thầm đ/âm chồi, nảy lộc khiến trái tim cậu ngứa ngáy, nóng bừng.

- Nhìn chằm chằm vào tôi làm gì thế?

Giang Nhiễu gi/ật mình, ngửa đầu ra sau tạo khoảng cách. Trần Hạnh mím môi cười, thấy mặt bạn đỏ dần liền giả vờ đưa tay sờ trán:

- Mặt đỏ thế này? Không đắp chăn cẩn thận nên sốt rồi à?

Mãi sau này Giang Nhiễu mới biết: Trần Hạnh x/ấu tính lắm!

***

Tình cảm của Trần Hạnh dành cho Giang Nhiễu lớn lên từng ngày trong vô thức. Cậu không rõ bắt đầu từ khi nào - có lẽ là buổi sáng Giang Nhiễu ngồi bên đường đếm kiến, hoặc chiều tà bạn huýt sáo làm trò trước mặt mình.

Chuyện thích một người vốn chẳng cần lý do. Tình cảm ấy không giống bài toán chứng minh phải trình bày rõ nhân quả để đạt điểm tuyệt đối. Họ không cần sự hoàn hảo ấy. Yêu đơn giản là thế, không thể lý giải.

Sau khi nhận rõ lòng mình, Trần Hạnh không hỏi ý kiến bố mẹ mà lén thăm dò thái độ nhà họ Giang về chuyện đồng tính.

- Tình yêu nào cần phân biệt giới tính! Yêu là yêu! - Bà Giang khẳng định.

- Ừ, vợ tôi nói cái gì cũng đúng! - Ông Giang gật gù theo vợ để được ăn sườn.

Trần Hạnh thở phào, như vậy Giang Nhiễu sẽ không phải đ/au đầu lựa chọn. Còn bố mẹ cậu từ sau câu nói năm xưa của ông nội đã tự động 'công phá tâm lý' - ai bảo hai đứa con trai không thể thành thông gia? Chúng tôi nhất định phải nghịch thiên cải mệnh!

***

Sau khi nhận giấy báo đỗ cùng một trường đại học danh tiếng, Trần Hạnh hỏi bạn:

- Giang Nhiễu, yêu không?

Giang Nhiễu đang ôm bó hướng dương ngẩn người, chưa kịp hoàn h/ồn thì Trần Hạnh đã quay đi:

- Không yêu thì thôi, anh đi tìm người khác vậy!

- Không được! - Giang Nhiễu nhanh tay kéo lại - Đã nhận hoa rồi còn định tìm ai?

Cậu ôm hoa, lục lọi trong túi lấy ra chiếc hộp nhẫn đựng hai chiếc vòng bạc trơn. Bà Giang nhìn thấy liền kêu lên:

- Trời ơi, đúng là không nên nuôi con trai kiểu nghèo! Thằng này chỉ m/ua được nhẫn bạc cho Hạnh Hạnh nhà ta. Đồ bất tài, muốn đ/á cho một phát!

Bà Trần vỗ vai bạn:

- Khoan đã, xem kết quả đã.

- Em tự mài đấy, tuy hơi x/ấu nhưng có khắc tên viết tắt của bọn mình. - Giang Nhiễu nhìn người trước mặt - Trần Hạnh, em thích anh nhiều lắm. Anh... nhận em được không?

Trần Hạnh giơ tay cười:

- Đeo cho em đi?

Ngày đầu yêu nhau, hai nhà sum họp ăn lẩu nóng hổi, quyết định lấy ngày kỷ niệm của hai đứa làm ngày đoàn viên hàng năm. Giang Nhiễu bĩu môi:

- Thế ngày của riêng tụi em thì sao?

Trần Hạnh nắm lấy ngón đeo nhẫn của bạn dưới gầm bàn:

- Hôm nay là ngày gia đình. Ngày mai là kỷ niệm của chúng ta. Mình ăn mừng hai lần.

Giang Nhiễu hớn hở siết ch/ặt tay.

Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn chiếu qua khung cửa sổ, tựa vàng chảy lỏng. Thế giới mênh mông vô tận, nhưng căn phòng nhỏ bé này chính là trung tâm vũ trụ ấm áp. Nơi ấy có người họ yêu nhất trên đời. Và họ biết rằng: thế giới này thật tốt biết bao!

- Ngoại truyện kết -

Danh sách chương

3 chương
03/01/2026 09:28
0
03/01/2026 09:26
0
03/01/2026 09:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu