Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đổi tư thế ngồi cho thoải mái hơn.
"Đến giờ tôi vẫn nhớ như in lần đầu gặp anh, có thể nói là... mặt người dạ thú, Giang Dĩ Xuyên. Anh tin hay không tùy, nhưng trước khi chúng ta gặp nhau, tôi chưa từng h/ận anh. Với tôi, anh chỉ là người xa lạ vô thưởng vô ph/ạt. Giá như chúng ta không nhận ra nhau, có lẽ giờ thấy anh ra nông nỗi này, tôi cũng sẽ thở dài đôi chút. Nhưng hiện tại, chứng kiến kết cục của anh, tôi chỉ có thể nói: tôi rất vui. Thay mẹ tôi mà vui."
Giang Dĩ Xuyên mặc đồ tù nhân ngồi đối diện, khuôn mặt tiều tụy khó tả.
"Giang Nhiễu, việc ta không làm tròn trách nhiệm nuôi dưỡng con, ta xin lỗi. Nhưng xét cho cùng, chúng ta không n/ợ nần gì nhau. Dù sao, ta cũng không tính nhờ con chăm sóc tuổi già."
Tôi khẩy khẽ: "Phải, vì anh đã có con trai riêng mà. Nhưng mà..." Tôi ngẩng mặt lên, nét cười tắt lịm: "Bố ơi, bố có biết Giang Miên là gay không?"
"Cái gì?" Giang Dĩ Xuyên bật ngồi thẳng. "Con nói bậy! Con trai ta không thể nào đồng tính được!"
Tôi bình thản lấy điện thoại, đưa tấm ảnh chụp trước mặt hắn, giọng chậm rãi: "Tiếc thật, con trai bố chính x/á/c là gay. Hơn nữa là một tên gay sau khi bố vào tù đã không thể tự đứng vững, phải quỳ gối dựa hơi người khác để c/ầu x/in che chở."
Giang Dĩ Xuyên đứng phắt dậy, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm. Ánh mắt đó y hệt lúc mẹ tôi nhìn hắn ngày trước.
Tôi cúi đầu cười, vai run lên từng hồi: "Ha ha ha! Giang Dĩ Xuyên, mẹ tôi nói không sai. Anh quả thật phải chịu cảnh tuyệt tự vô hậu."
Những lời hắn nói sau đó tôi không nghe rõ. Hắn đã bị cảnh vệ dẫn đi, chắc cũng chỉ là lời nguyền rủa như mẹ tôi năm xưa thôi.
Kết thúc buổi thăm tù, tôi gặp Giang Miên trước cổng trại giam.
"Đừng vào nữa. Tôi vừa gặp xong. Chắc thời gian tới em không được phép thăm nuôi đâu."
Giang Miên lắc đầu: "Em tìm anh."
"Tìm tôi?"
"Giang Nhiễu, trước đây em đã làm khó anh, nói những lời khó nghe. Em xin lỗi. Nhưng xét cho cùng, chúng ta đâu có th/ù hằn gì sâu nặng. Anh đã trả th/ù bố em rồi, vậy xin anh đừng tìm mẹ em nữa được không?"
Giang Miên nghẹn giọng: "Từ khi nhà em xảy ra chuyện, sức khỏe mẹ em yếu lắm rồi. Bà ấy không chịu nổi kích động nữa đâu. Giang Nhiễu... anh trai, em xin anh đó!"
Tôi bình thản khoanh tay: "Sức khỏe yếu ư? Vậy nếu bà biết chuyện thì sao? Ch*t luôn à?"
Tôi bước tới gần, khom người ngang tầm mắt hắn, nhại lại chính giọng điệu hắn ngày trước: "Ồ, vậy thì em tự tìm cách khác đi."
Giang Miên đỏ mắt nhìn tôi, mặt mũi ngơ ngác.
Tôi đứng thẳng người, cố nén cảm xúc đang trào dâng: "Giang Miên, sao em dám nói chúng ta không th/ù h/ận? Nếu không phải vì em, Trần Hạnh đâu phải giấu diếm mọi chuyện. Cậu ấy đâu phải vì sợ liên lụy tôi mà từ chối điều trị?"
"Lúc ra đi, cậu ấy chẳng có gì trong tay. Một thân bệ/nh tật. Tôi không dám nghĩ, không dám tưởng tượng cậu ấy đã vật lộn một mình thế nào. Càng không dám nghĩ, cậu ấy đã phải cần quyết tâm cỡ nào mới nhảy xuống cái hồ lạnh giá đó."
"Giang Miên, em biết tôi cảm thấy thế nào khi nhìn thấy cậu ấy ở đồn cảnh sát không? Em biết tim tôi đ/au nhói thế nào không? Không th/ù h/ận ư? Giang Miên, tôi ước gì kẻ bị cá tôm rỉa x/á/c kia là em! Nếu không vì em, ít nhất cậu ấy đâu phải ra đi trong đ/au đớn. Đâu phải đến phút cuối vẫn cô đ/ộc một mình!"
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn, tôi đưa tay quệt má: "Giang Miên, như lúc em tò mò về Trần Hạnh, tôi cũng tò mò không biết khi mẹ em nhìn thấy mấy tấm ảnh kia, bà ấy sẽ làm mặt ra sao nhỉ?"
Giang Miên hoảng hốt lắc đầu, túm lấy tay tôi: "Đừng! Đừng làm vậy! Em xin anh, Giang Nhiễu! Em chỉ còn mỗi mẹ thôi!"
Tôi gi/ật tay lại, mặt lạnh như tiền: "Nhưng ít nhất em còn có một người thân."
**Chương 18**
Tôi tìm đến Ngụy Kh/inh Vũ. Bà ta nằm trên giường bệ/nh, thấy tôi chỉ bình thản vẫy tay.
"Tôi biết cháu đến vì việc gì." Bà nói.
Tôi nhướng mày, im lặng nghe tiếp.
"Tiểu Miên là đứa trẻ tôi nâng như trứng, hứng như hoa mà lớn lên. Trên đời này không ai hiểu nó bằng tôi. Con người nó thế nào, thích ai, tôi thừa rõ cả."
"Trước đây, tôi nghiêm khắc với nó, luôn nhắc nhở bên tai, vì tôi muốn nó mạnh mẽ, biết tự bảo vệ mình. Xung quanh toàn lang sói hổ báo, tôi không thể để nó lớn lên như cừu non."
"Nói thật, khi biết sự tồn tại của cháu, tôi đã lo lắng. Tôi sợ cháu cư/ớp đi mọi thứ của nó. Nên tôi tranh giành thay nó, nắm ch/ặt mọi thứ trong tay. Tôi nghĩ, tất cả của Giang Dĩ Xuyên phải thuộc về Tiểu Miên, cháu đừng hòng lấy một xu."
Ngụy Kh/inh Vũ cười tự giễu: "Dù giờ nhìn lại, mọi thứ tôi làm như trò hề. Nhưng Giang Nhiễu à, làm mẹ thì luôn phải tranh giành nhiều hơn cho con. Luôn phải nghĩ, nếu một ngày mình không còn, chúng vẫn có thể sống yên ổn."
Bà nhìn tôi: "Cháu trách tôi, h/ận tôi, tôi hiểu. Nhưng mẹ cháu chắc cũng từng mưu tính cho cháu. Tôi chỉ có mỗi Tiểu Miên, đương nhiên phải lo cho nó. Trên đời này, những người làm mẹ đều giống nhau cả thôi..."
...
"Trên đời này, những người làm mẹ đều giống nhau cả thôi, ha!"
Tôi ngồi bệt xuống đất, bật cười.
"Trần Hạnh, tôi không nói với bà ta rằng mẹ tôi chưa từng mưu tính gì cho tôi. Chắc nếu nói ra, trước mặt bà ta tôi sẽ như con sâu cái kiến thảm hại lắm. Nhưng không được. Tôi thắng rồi. Tôi là kẻ chiến thắng. Phải tỏ ra phóng khoáng chứ."
Bên cạnh không ai đáp lời. Xung quanh chỉ còn tiếng gió vi vu.
"Trần Hạnh, cậu biết không? Thật ra tôi rất gh/en tị với Giang Miên."
Tôi đưa tay, khẽ vỗ lên bia m/ộ: "Đều tại cậu cả. Nếu cậu còn ở đây, tôi đâu cần gh/en tị với ai."
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook