Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn không phải đến lúc ch*t mới hối h/ận, mà đã hối h/ận từ lâu rồi. Chỉ là khi còn sống không thể nói ra, đến khi sắp ch*t mới dám thốt thành lời.
Lý Trạm rất thích nghe tôi kể chuyện đời sinh viên. Hắn bảo mình chưa từng được học đại học.
Hắn nói, con đường ban đầu đã đi sai, về sau này, không thể quay đầu lại được nữa.
Hắn nói, ai mà chẳng muốn sống trong sạch? Nhưng không phải ai cũng có thể giữ được sự trong sạch ấy. Phải sống đã, rồi mới nghĩ đến chuyện sạch hay không.
Hắn nói, Cảnh Chiêu à, khi anh còn trẻ, chẳng có ai chỉ bảo phải làm sao, chẳng ai nói trước mặt nên đi đường nào.
Lần này, tôi nắm tay hắn, tôi sẽ chỉ cho hắn biết nên đi thế nào. Những gì hắn muốn mà không với tới được trong kiếp trước, những việc hắn muốn làm mà chưa thể thực hiện, tôi sẽ giúp hắn hoàn thành.
5
Sau khi nhận nuôi Lý Trạm, tôi lén chuyển trường sang Thành Hoa.
Giữa trưa nhập học, cô giáo đang giảng bài trên bục, Lý Trạm dưới lớp ôm đầu ngủ say như ch*t.
Hàng ghế trước thùng rác chỉ có mỗi hắn ngồi.
Tôi lén bước tới, đặt cặp sách cạnh hắn, tùy tay rút quyển sách trên bàn Lý Trạm.
Mở ra xem, trời ạ, trắng tinh hơn cả mặt tôi, đến tên cũng chẳng thèm ghi.
Đợi đến khi chuông hết giờ vang lên, giáo viên rời khỏi lớp, tôi đ/á mạnh vào ghế Lý Trạm.
Động tĩnh ầm ĩ khiến cả lớp ồn ào đột nhiên im bặt.
Thằng bạn m/ập ngồi bàn trước nhảy phắt ra xa hai mét, cảnh giác nhìn Lý Trạm đang vật vờ tỉnh giấc: "Tân binh, tao khuyên mày nên chạy ngay đi, không một lát nữa mất mạng đấy."
Lý Trạm quả thực nổi tiếng hung dữ.
Tôi lịch sự mỉm cười với thằng m/ập: "Cảm ơn đã nhắc nhở."
Quay đầu, tôi lại đ/á thêm một phát vào ghế Lý Trạm.
Thằng m/ập: "!!!"
"Ch*t ti/ệt..." Lý Trạm cựa quậy, đầu vẫn chưa ngẩng lên, tùy tay vớ lấy quyển sách ném về phía tôi, gắt gỏng: "Cút!"
Ngoảnh mặt hướng khác, định tiếp tục chợp mắt.
Tôi đỡ lấy quyển sách, đ/á tiếp.
"Mẹ kiếp! Có hết cái trò này không hả?!"
Lý Trạm cuối cùng cũng chịu ngồi dậy, mặt lạnh như tiền nhìn về phía tôi, rồi đột nhiên im bặt.
Nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, hắn ngửa đầu dựa vào tường, xoa mặt tự nhủ: "Chưa tỉnh."
Tôi ném quyển sách vào người hắn: "Giờ tỉnh chưa?"
Lý Trạm: "..."
Chuông vào lớp vang lên, Lý Trạm khẽ hỏi tôi: "Sao cậu lại đến đây?"
"Chuyển trường."
Lý Trạm nhíu mày: "Chuyển trường làm gì? Trường cũ của cậu không tốt lắm sao? Thành Hoa dạy dỗ tệ lắm."
"Theo đuổi em."
"Gì cơ?"
Tôi cúi sát người, thì thầm bên tai hắn: "Chuyển trường để theo đuổi em."
Lý Trạm giơ tay, dùng ngón trỏ chống vào trán tôi, đẩy ra xa, cười lạnh: "Lão tử gh/ét nhất hạng người m/ù quá/ng vì tình."
Buông tay, hắn nói không chút biểu cảm: "Cảnh Chiêu, về trường cũ của cậu đi."
Cô giáo tiếng Anh trên bục giảng không nhịn được nữa: "Lý Trạm, dắt cái bạn cùng bàn mới của em ra ngoài mà thân mật!"
Lý Trạm: "..."
Tôi: "..."
Lặng lẽ che mặt.
Ôi, x/ấu hổ quá đi.
6
Tôi bị cô giáo tiếng Anh hét một câu là nổi tiếng ngay.
Từ đó mất luôn cái tên, trở thành "tân binh hoang dại thân mật với Lý Trạm".
Đến lần thứ ba tôi lôi Lý Trạm dậy khỏi giấc ngủ, ép hắn học bài, ánh mắt thằng m/ập nhìn tôi đã chuyển từ kinh hãi sang ngưỡng m/ộ.
Nó lén giơ ngón cái: "Tân binh, chất chơi đấy."
Còn Lý Trạm thì bực bội đến mức như sắp phát đi/ên.
Tôi chỉ vào sách bắt hắn ghi chú: "Chỗ này, đ/á/nh dấu vào."
Lý Trạm thà ch*t không chịu, hạ giọng đe dọa: "Đừng tưởng thầm thương tr/ộm nhớ là muốn gì được nấy!"
Tôi liếc hắn: "Viết nhanh, đừng bắt anh phải hôn em giữa lớp học linh thiêng."
Lý Trạm: "..."
Bị tôi hành hạ cả buổi chiều, vừa nghe tiếng chuông hết giờ Lý Trạm đã bật dậy khỏi chỗ ngồi, lết cái chân đ/au chạy như trốn mạng.
Tôi túm lấy vạt áo hắn, ngẩng đầu hỏi: "Đi đâu?"
"Nhà vệ sinh."
"Anh đi cùng."
Lý Trạm nhanh chóng từ chối: "Không cần."
Tôi đứng dậy ôm vai hắn: "Đi nào, chân đ/au không tiện, anh đỡ cho."
Lý Trạm nhướng mày, lặp lại đầy ẩn ý: "Anh đỡ cho em?"
Hắn cắn má, cười khẽ: "Cũng được."
Tôi sững lại, chợt hiểu ra, bật cười.
Thằng nhóc này, từ nhỏ đã hư.
Nhưng cũng chỉ dám nói mồm, khi tôi thực sự chạm vào thắt lưng hắn, giả vờ định "đỡ" thì bị Lý Trạm túm ch/ặt tay.
Hắn hạ giọng: "Mẹ kiếp, anh thật đấy à?"
Bóp nhẹ tay tôi, đỏ tai cúi đầu: "Em xin lỗi anh, để em tự làm, kẻo bẩn tay anh."
Tôi cù nhẹ bụng hắn, cười đầy ẩn ý: "Mỗi tối học thuộc ba mươi từ mới cho anh, anh tha cho em lần này."
Lý Trạm do dự: "Em khuyên anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Tay tôi cử động, định thọc xuống dưới.
Lý Trạm siết ch/ặt tay tôi, hít sâu: "Học! Em học!"
Suốt nửa tháng liền, tôi giám sát Lý Trạm, ban ngày học bài, tối về đọc sách.
Còn lập cho hắn kế hoạch học tập chi tiết.
Lý Trạm quen thói tự do, bắt hắn ngồi yên học bài như tr/a t/ấn.
Có lúc bức bối quá, hắn ném sách đòi bỏ cuộc.
Chỉ cần ghì ch/ặt hôn một cái là ngoan ngoãn ngay.
Lý Trạm cao lớn là thế, lại để mặc tôi đ/è trên giường hôn đến nghẹt thở.
Tôi oai phong đ/è lên ng/ười hắn: "Không học bài là bị hôn đấy!"
Lý Trạm lấy tay che mắt, tay kia ôm eo tôi sợ tôi ngã, thở dài khàn giọng: "Cảnh Chiêu, anh bày trò như vậy rốt cuộc muốn gì?"
Tôi áp tai vào lồng ng/ực hắn, nghe nhịp tim dồn dập mà ổn định, lòng bỗng yên ắng lạ thường.
"Lý Trạm, em đã nghĩ đến tương lai chưa?" Tôi ôm ch/ặt hắn, "Chúng ta thi đỗ đại học, vào cùng một trường, được không?"
Cùng học, cùng khởi nghiệp, cùng nhau đến già.
Lần này, chúng ta nương tựa nhau, không ai được bỏ đi trước.
Được không?
Lý Trạm im lặng.
7
Lý Trạm đã cả tháng không gây sự đ/á/nh nhau, trốn học về sớm.
Thi giữa kỳ còn từ hạng bét lớp nhảy lên áp bét thứ tám.
Gặp giáo viên cũng biết chào hỏi, dù là do tôi ép.
Giáo viên chủ nhiệm nắm ch/ặt tay tôi, rơm rớm nước mắt khen ngợi: "Cảnh Chiêu, cô sẽ trao giải thưởng cho em!"
Khỏi cần.
Và đúng ngày tôi nhận giải "Người gìn giữ hòa bình", Lý Trạm trốn học.
Tôi đi tìm khắp nơi quanh trường, cuối cùng phát hiện hắn ở ngõ hẻm gần nhà.
Lý Trạm đã tháo bột chân, đang lôi theo ống thép hướng về phía mấy thanh niên xã hội đen đối diện.
Tự tin và ngạo mạn.
Mẹ kiếp, một đ/á/nh sáu, không muốn sống nữa rồi!
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook