Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vì thế, tôi ước lượng thời gian rồi đi đến ký túc xá của các em.
Vừa đến cửa đã nghe tiếng cười nói rôm rả bên trong.
Các em ấy cũng thật gan dạ, cửa cũng không khóa, có lẽ đã tính toán kỹ là giờ này dì quản lý sẽ không lên kiểm tra phòng.
Khi tôi trực tiếp mở cửa bước vào, bọn họ gi/ật nảy mình.
"Học tỷ, sao chị lại đến đây?"
Tôi lắc lắc chiếc điện thoại đang quay phim trong tay: "Sử dụng thiết bị điện trái quy định trong ký túc xá, 2000 chữ kiểm điểm, cộng thêm thông báo phê bình và kỷ luật sáu tháng, đây, bằng chứng đầy đủ."
Lâm Điềm: "Học tỷ, chị có ý gì, chị định đi tố cáo bọn em sao?"
Tôi gật đầu: "Đúng vậy, mặc dù hành vi tố cáo này rất đáng x/ấu hổ, nhưng vẫn còn tốt hơn việc ai đó tùy tiện tung tin đồn nhảm trên tường trường đấy."
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Tô Mạn Mạn thay đổi.
Ánh mắt của mấy người kia đều liếc về phía cô ta, xem ra cả phòng đều biết chuyện, chẳng ai bị oan cả.
Tôi cố tình nâng cao giọng: "Trong thời gian chịu kỷ luật sẽ ảnh hưởng đến việc xét khen thưởng và kết nạp Đảng, tôi biết trong phòng các em có mấy người đang ấp ủ dự định này, trước đây cũng từng hỏi tôi các vấn đề liên quan, giờ thì thật sự phải xin lỗi các em rồi."
Tô Mạn Mạn là người đầu tiên buông lời m/ắng nhiếc: "Khương Chỉ, chị thật vô liêm sỉ."
Tôi thu lại nụ cười: "Quá khen, chẳng phải là đang học tập học muội đây sao. Nếu không muốn tôi nộp đoạn video này lên cũng được, chỉ cần em xóa bài trên tường trường và xin lỗi tôi. Ồ, chỉ trên tường trường thôi thì sao đủ, học muội có năng lực xã hội mạnh như vậy, chắc hẳn WeChat cũng kết bạn với không ít người, vậy thì hãy đăng một bài đính chính tương tự trên vòng bạn bè luôn nhé."
15
Tô Mạn Mạn nghiến răng kèn kẹt thốt ra vài chữ: "Chị đừng có nằm mơ."
Ánh mắt tôi quét qua mặt những người còn lại, giả vờ bất lực nhún vai: "Nhìn xem, tôi đã đưa ra giải pháp rồi, là các em không chấp nhận đấy chứ, vậy thì đừng trách tôi."
Những người còn lại rõ ràng đã sốt ruột.
"Mạn Mạn, cậu cứ làm theo lời học tỷ đi, mình không muốn bị thông báo phê bình và kỷ luật đâu."
"Đúng đấy, Mạn Mạn, cậu không thể ích kỷ như vậy, cậu không xét khen thưởng nhưng mình thì có đấy."
"Chỉ là xin lỗi thôi mà, có sao đâu?"
Tô Mạn Mạn tức gi/ận gào lên: "Các người im miệng hết cho tôi. Thiết bị điện là mọi người cùng sử dụng, tại sao lại bắt một mình tôi phải xin lỗi?"
Lâm Điềm: "Nếu không phải tại cậu đăng mấy cái bài vớ vẩn đó trên tường trường để bôi nhọ học tỷ, thì chị ấy đã không tức gi/ận mà đi tố cáo chúng ta, nên suy cho cùng cũng là lỗi của cậu."
Tô Mạn Mạn lạnh lùng đáp trả: "Lâm Điềm, lúc tôi đăng bài đó, chẳng phải cậu cũng cười rất vui vẻ và ủng hộ tôi sao? Chẳng phải vì Trần Dạng thích chị ta chứ không thích cậu nên cậu mới muốn thấy chị ta bị ch/ửi rủa sao? Giờ cậu ở đây đóng vai người tốt cái gì hả?"
"Tô Mạn Mạn, cậu, cậu đừng có nói bậy." Lâm Điềm thận trọng liếc nhìn tôi một cái.
Nhìn xem, mối qu/an h/ệ dù tốt đến đâu cũng sẽ tan vỡ khi liên quan đến lợi ích.
Tôi cầm điện thoại xem giờ, đưa ra tối hậu thư cho bọn họ: "Cho các em thêm năm phút, sau năm phút, hoặc là tôi gọi điện cho dì quản lý lên, hoặc là tôi nhìn thấy thư xin lỗi. Đừng hòng nghĩ đến chuyện dọn dẹp trong năm phút này, dù sao tôi cũng có video."
"Mạn Mạn, c/ầu x/in cậu, cậu xin lỗi đi mà."
"Đúng đó Mạn Mạn, cậu mau đăng đi, không còn nhiều thời gian đâu."
16
Cuối cùng Tô Mạn Mạn cũng thỏa hiệp.
Dù sao cũng là bạn cùng phòng sẽ phải ở với nhau bốn năm, cô ta cũng không muốn làm căng mối qu/an h/ệ.
Hơn nữa ba người kia đã đạt được sự đồng thuận, dù Tô Mạn Mạn không đăng, họ cũng sẽ đi thanh minh giúp tôi, miễn là tôi không tố cáo việc họ sử dụng thiết bị điện trái quy định.
Tôi tận mắt chứng kiến Tô Mạn Mạn đăng bài xin lỗi trên tường trường và vòng bạn bè, thậm chí còn tận tâm hướng dẫn cô ta viết sao cho hoàn hảo, rồi thỏa mãn chụp màn hình lại.
"Video tôi sẽ chưa xóa vội, tránh trường hợp tôi vừa bước chân ra khỏi cửa này, bức thư xin lỗi liền biến mất. Các em yên tâm, tôi nói là làm, một tuần sau, chúng ta cùng xóa."
Nói xong, tôi ung dung rời đi.
"Khương Chỉ, chị đứng lại đó cho tôi."
Tô Mạn Mạn đột nhiên xông ra, gọi gi/ật tôi lại từ phía sau.
Tôi quay người, đặt ngón tay lên môi làm dấu "suỵt".
"Nhỏ tiếng thôi, đừng để cả tầng người ta nghe thấy rồi đổ xô ra xem náo nhiệt."
Tô Mạn Mạn nắm ch/ặt tay, bước về phía tôi.
"Khương Chỉ, chẳng lẽ tôi nói sai sao? Chẳng phải chị vì muốn tiếp cận Tống Kỳ An nên mới đến lớp chúng tôi làm trợ giảng sao? Nhưng có ích gì đâu, chẳng phải cậu ấy vẫn không thích chị, vẫn ở bên tôi sao?"
Tô Mạn Mạn chắc hẳn là tức đi/ên rồi, nên mới cố tình dùng chuyện Tống Kỳ An để đ/âm chọc vào tim tôi.
Nhưng giờ đây tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.
Tôi khẽ cười: "Tô Mạn Mạn, em đá/nh giá chị cao quá rồi đấy, trường này là do chị mở à? Chị muốn làm trợ giảng lớp nào là được lớp đó sao? Chị ứng cử trợ giảng là để rèn luyện năng lực của bản thân, còn việc chị được chọn chỉ chứng tỏ chị đủ xuất sắc. Tuy nhiên, chị thừa nhận lúc mới biết mình được phân vào lớp của Tống Kỳ An, trong lòng có chút vui mừng. Nhưng cũng nhờ em, đã giúp chị nhìn rõ bản chất của Tống Kỳ An, hai người rất xứng đôi, học tỷ chân thành chúc hai người khóa ch/ặt lấy nhau, đừng đi hại người khác nữa."
17
Tống Kỳ An nhắn tin trên WeChat hỏi tôi Quốc khánh có muốn về cùng không, bố cậu ấy sẽ đến đón.
Trước đó khi gọi điện cho mẹ, bà cũng từng nhắc đến chuyện này, nói tôi có thể đi xe của chú Tống về.
Nhưng cứ nghĩ đến việc phải ngồi trên xe với Tống Kỳ An lâu như vậy, tôi lại thấy khắp người khó chịu.
Vì vậy tôi tìm một lý do thích hợp để từ chối.
Tôi:【Cảm ơn ý tốt của chú, nhưng con đã hẹn với bạn đi tàu cao tốc về cùng rồi.】
Tống Kỳ An:【Bạn nào, Trần Dạng à?】
Tôi cau mày, trả lời cậu ấy:【Liên quan gì đến cậu?】
Tống Kỳ An:【Khương Chỉ, bây giờ nói chuyện với tôi cần phải gắt gỏng như vậy sao?】
Hừ, trước đây còn gọi một tiếng học tỷ, giờ thì gọi thẳng tên luôn rồi.
Tôi:【Tôi sợ nói chuyện tử tế lại bị chụp màn hình đăng lên tường trường (cười.jpg).】
Tống Kỳ An:【...】
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook