Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Tôi cũng nghĩ ra một câu chuyện." Tôi run giọng nói.
Trong câu chuyện của tôi--
Mẹ mang th/ai.
Trong nhà đã có một cô con gái, nhưng đó không phải là đứa con họ mong đợi. Cặp bố mẹ này muốn sinh con trai.
Để sinh được bé trai, họ làm theo sự chỉ dẫn của pháp sư, gi*t ch*t chính con gái mình, kh//âu m/áu th!t của nó vào thân x/ác con búp bê vải.
Sau đó, pháp sư cử hành nghi lễ.
Bức ảnh cuối cùng, nhìn như là "trừ tà", thực chất là "h/iến t/ế".
H/iến t/ế con gái, thì mới có thể sinh được con trai!
Để linh h/ồn con gái không quay về tìm, họ còn không quên khoét đi đôi mắt của nó.
Cho nên--
Hoàn toàn không có búp bê q/uỷ nào cả, q/uỷ nhi chính là cô bé bị h/iến t/ế.
Thế nhưng, thứ đ/áng s/ợ và rợn người hơn cả q/uỷ nhi chính là cặp vợ chồng kia!
7
"Á?" Lâm Tuyết Phi bịt miệng, run lên bần bật.
Tôi lại nói tiếp: "Bài đồng d/ao hát 'Búp bê vải chẳng có cha mẹ, ai sẽ cho nó một mái nhà', có nghĩa là q/uỷ nhi đã không còn muốn nhận cặp vợ chồng lòng lang dạ sói kia nữa rồi."
"Hi hi, đoán đúng rồi~"
Một giọng nói trẻ thơ nhưng âm u vang lên sau lưng chúng tôi, trong phút chốc lông tơ trên người tôi dựng đứng cả lên!
Không biết từ lúc nào, q/uỷ nhi đã đến sau lưng chúng tôi, nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi.
Lâm Tuyết Phi bị dọa đến mức suýt chút nữa thổ huyết.
Nhưng khi nghe thấy lời khẳng định từ q/uỷ nhi, nữ minh tinh kích động ôm lấy cánh tay tôi: "Lý Khả Ái, cậu giỏi quá!! Chúng ta vượt ải rồi!"
"Các người vốn dĩ nên vượt ải rồi," q/uỷ nhi nhếch miệng cười, vết rá/ch kéo dài đến tận mang tai, "Nhưng Yểu Yểu thật sự rất cô đơn, hai chị hãy ở lại chơi với em đi!"
Q/uỷ nhi vươn móng vuốt về phía chúng tôi, mỗi tay bóp ch/ặt một cái cổ.
Tôi cảm thấy một cơn ngạt thở ập đến.
Phạch--
Đột nhiên, các dòng bình luận (danmaku) ùa vào tâm trí tôi.
【Á á á á, đi/ên mất! Tiểu Bạch Hoa rõ ràng đã đoán đúng rồi, dựa vào cái gì mà q/uỷ nhi lại gi*t người!】
【Một ngọn núi vượt qua một dòng sông, đi qua vạn dặm chẳng còn cô đơn. Người đến năm tháng bị truyền thuyết, trăm dặm đỗ quyên chẳng tàn phai...】
【Chi ki chi ki chi, lời tưởng niệm ký ức của chúng ta!】
【Chi ki ki chi, nhịp đ/ập của trái tim lương thiện...】
【Tiểu Bạch Hoa sắp ch*t rồi! Các người còn ở đó nối chữ bài hát hả???】
【Hết cách, trong đầu toàn là bài hát này, nghe một đêm rồi, tẩy n/ão quá.】
【Yên tâm đi, cô ấy là Ái Thần đấy. Không ch*t đâu! (Mắt hình ngôi sao, nắm tay nhỏ)】
【Thần tiên hạng 7 bảng tổng, không ch*t được đâu, không ch*t được đâu.】
Mọi người đặt niềm tin m/ù quá/ng vào tôi quá rồi đấy?
Ủa, khoan đã!
Bình luận quay lại rồi! Vậy thì khí của tôi... Tôi cảm nhận được sức mạnh vô tận trào dâng khắp cơ thể.
Tôi giơ tay bấm quyết: "Cửu Đầu Xà, mau đến đây--"
Ầm--
Tiệm ảnh bị con rắn xuất hiện từ hư không làm sập.
Một sinh vật khổng lồ như núi non, lắc lư chín cái đầu, nũng nịu nói: "Chủ nhân, người ở đâu vậy ạ? Con không nhìn thấy người?"
Nó vừa thu nhỏ thân hình, vừa nhìn đông ngó tây.
Tôi: "..."
Tôi, tôi sắp bị q/uỷ nhi bóp ch*t rồi đây này!
"Chấn quyết, Lôi Đình Chi Nộ!"
Một tia sét đá/nh thẳng vào đầu Cửu Đầu Xà, lần này thì phải thấy tôi rồi chứ? Đồ ngốc!
Cái đuôi của Cửu Đầu Xà ập tới, dễ dàng đá/nh văng q/uỷ nhi và cuốn nó lên. Nhìn thấy cô bé sắp bị con rắn khổng lồ nuốt chửng...
"Khoan đã!" Tôi ngăn lại, "Thả nó ra."
Rắn rắn (phì phì thè lưỡi): "... Đói đói."
Tôi vội vàng bấm quyết triệu hồi nó về, con rắn khổng lồ tan biến như làn khói.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi khép mi nhìn q/uỷ nhi, khi đối phó với nó, tôi không dùng lửa, không dùng sét, không dùng ki/ếm...
Yểu Yểu, em có hiểu được tâm ý của chị không?
Tôi mặc kệ mùi hôi thối trên người q/uỷ nhi và những con giòi đang bò lổm ngổm trên vết thương, bế nó lên, một sinh linh nhỏ bé, non nớt và g/ầy gò.
Cô bé kinh ngạc cử động đôi tai, đôi mắt m/ù lòa ngước lên hỏi: "Tạ, tại sao lại tha cho em? Em chỉ là một đứa trẻ x/ấu xa không được yêu thương, cũng không đáng được yêu thương."
Nó r/un r/ẩy trong lòng tôi, như một chiếc lá giữa cơn cuồ/ng phong.
Nó rất sợ hãi, cũng rất hoang mang.
"Nói bậy," tôi xoa cái đầu nhỏ của nó, nghẹn ngào nói, "Yểu Yểu rất đáng yêu, là một đứa trẻ ngoan."
Nhìn vào hốc mắt trống rỗng đang chảy m/áu của nó...
Tôi lấy từ trong ngựk ra một cặp minh châu sáng rực, đây là cặp mắt mà Thần Ẩn đã tặng tôi trong phó bản "Mỹ Nhân Mục".
【Á, đây chính là "Mỹ Nhân Mục" mà Hắc Vụ Tôn Giả đã tìm ki/ếm suốt mấy ngàn năm, gi*t vô số người mới muốn có được.】
【Truyền thuyết nói rằng, ăn nó có thể nhìn thấu thiên cơ, thông tỏ nhân quả.】
【Đây là báu vật siêu siêu siêu quý giá đấy! Tiểu Bạch Hoa muốn làm gì vậy?】
"Yểu Yểu, có muốn có mắt không?" Tôi lau nước mắt, "Chị tặng em một cặp mắt xinh đẹp được không?"
Ánh sáng minh châu dịu dàng, trong trẻo sáng ngời.
Tôi vừa giơ tay, chúng từ lòng bàn tay tôi bay lên, xuyên qua làn hơi nước rồi bay vào hốc mắt trống rỗng của q/uỷ nhi.
Q/uỷ nhi Yểu Yểu chớp chớp mắt, oa một tiếng khóc òa lên.
Nó vùi đầu vào lòng tôi, nghẹn ngào không nói nên lời: "Chị, chị ơi..."
Khí đen trên người q/uỷ nhi dần tan biến, linh h/ồn nó như được thanh tẩy, tỏa ra ánh sáng trắng dịu dàng thuần khiết.
Lâm Tuyết Phi đứng một bên, khóc thành người nước mắt.
Cô ấy tháo chiếc băng đô lụa đắt tiền xuống, ngồi xổm xuống, chải lại mái tóc rối bù của Yểu Yểu, tết tóc cho cô bé.
Làn da th/ối r/ữa tổn thương của q/uỷ nhi bắt đầu lành lại thần tốc, chiếc chân bị thiếu cũng dần dần mọc ra.
Câu nói đó đúng thật.
--Tình yêu, có thể khiến người ta đi/ên cuồ/ng mà mọc ra m/áu th!t.
Phạch!
Ánh sáng trắng rực rỡ bừng lên ở không xa, Yểu Yểu nhảy chân sáo chạy vào trong ánh sáng.
Nó quay đầu nhìn chúng tôi, nước mắt trào ra như suối.
Trong ánh sáng rực rỡ, cô bé cố hết sức lau nước mắt, cười rạng rỡ vẫy tay chào tạm biệt chúng tôi: "Cảm ơn chị!
Chị ơi, cẩn thận anh trai nhé!
Nhưng mà, anh trai cũng đáng thương lắm..."
Trước khi ánh sáng trắng biến mất, Yểu Yểu để lại hai câu dặn dò đột ngột.
8
Nhóm đầu tiên trở về quảng trường hồ là tôi và Lâm Tuyết Phi.
Trên màn hình livestream của quảng trường đang phát tình hình của các đội khác, đồng thời phát cả bình luận của người hâm m/ộ.
【Lý Khả Ái và Lâm Tuyết Phi về rồi? Tôi không nhìn nhầm đấy chứ?】
【Hầy! Về thì có ích gì, phải hoàn thành nhiệm vụ mới không bị out chứ!】
【Hai người này về nhanh thế chắc chắn là bỏ cuộc nhiệm vụ rồi.】
【Tiếc là livestream bị c/ắt giữa chừng, cũng không biết sau khi Lâm Tuyết Phi xoay khung ảnh thì đã xảy ra chuyện gì...】
Trong đêm hè, chúng tôi ăn miếng dưa hấu mới vớt lên từ dưới giếng, ngắm nhìn những con đom đóm bay lượn bên hồ.
Ánh sáng đom đóm bay múa, tựa như từng chùm lửa nhỏ, tựa như từng vì sao trên mặt đất.
Tâm trạng tôi vui vẻ, miếng dưa hấu cũng trở nên mát lạnh và ngọt ngào hơn hẳn.
Chương 10
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook