Con chim hoàng yến to thế kia của tôi đâu rồi?

Tôi hơi tức, dọa hắn: "Mày ch/ửi tao, tao sẽ trừ lương của mày đấy."

Khương Vô Ngại khẽ nhếch mép, "Ừ" một tiếng.

Ăn uống no nê xong, tôi trả tiền, số dư vừa đủ, thậm chí còn dư chút ít.

Thoát khỏi ứng dụng, tôi thấy tin nhắn anh trai để lại.

【Thường Tiểu Lạc, mày giỏi thật đấy. Nếu không phải hôm nay tao đến trường thăm thầy giáo cũ, tao còn không biết mày trượt môn. Nếu kỳ thi cuối kỳ này mày dám trượt làm x/ấu mặt, tiền tiêu vặt hàng tháng giảm một nửa.】

Việc trượt môn bị phanh phui, tôi hoảng hốt đứng hình.

Chu Nam rủ tôi đi hát karaoke.

Tôi thất thần lắc đầu: "Anh tao biết tao trượt môn rồi, tao phải lên thư viện học đây."

Chu Nam vẻ mặt bất lực, để lại một câu: "Vậy mày học cho tốt vào, cố lên!"

Hắn cùng mọi người tiếp tục chương trình tiếp theo.

Tôi và Khương Vô Ngại quay về trường.

Suốt đường đi, tôi vắt óc nghĩ cách không trượt môn.

Ánh mắt đậu trên người Khương Vô Ngại, tôi chợt nảy ra ý.

Tôi kéo hắn lại, ấp úng hỏi: "Mày là học bá, vậy mày có quen học bá nào khoa tao không?"

Khương Vô Ngại ra hiệu cho tôi tiếp tục.

"Anh tao phát hiện tao trượt môn rồi. Nếu tao trượt nữa, tiền tiêu vặt giảm nửa, thế thì tao không đủ tiền bao nuôi mày nữa. Vậy nên tao muốn xin tài liệu và phần trọng tâm của học bá khoa tao. Mày là học bá, chắc quen biết chứ?"

Khương Vô Ngại suy nghĩ một lát, hỏi sơ qua môn tôi trượt rồi im thin thít.

07

Nhìn lại đã gần kề kỳ thi cuối kỳ.

Ngày nào tôi cũng chìm đắm trong biển kiến thức, đôi khi bơi một hồi mới nhận ra mình đang bơi ngược dòng.

Khương Vô Ngại ngày nào cũng như cái máy, đều đặn cùng tôi lên thư viện.

Hắn xem của hắn, tôi xem của tôi.

Hắn có vẻ còn chăm chỉ hơn tôi, hoàn toàn không lười nhác.

Hôm nay Khương Vô Ngại có tiết, không đi cùng tôi.

Tiếng chuông hết giờ vang lên, tôi thu dọn đồ đạc lên thư viện thì bị Chu Nam gọi lại.

Hắn đưa tôi một cuốn vở, dài dòng kể công: "Thường thiếu, đây là vở ghi của học bá khoa mình, tao vất vả lắm mới xin được..."

Tôi sững người, sờ vào cuốn vở Khương Vô Ngại đưa hôm qua trong cặp, lại nhìn cuốn vở cũ kỹ trên tay Chu Nam: "Cho tao xem thử được không?"

Chu Nam đưa vở qua.

Tôi lật ra xem, nét chữ bên trong hoàn toàn khác với cuốn Khương Vô Ngại cho.

Tôi trả lại vở cho Chu Nam: "Cảm ơn, nhưng tao đã có tài liệu và phần trọng tâm rồi. Tao lên thư viện đây."

Trong thư viện, tôi lật mở cuốn vở Khương Vô Ngại đưa cùng quyển sách hắn ghi chép hôm đi học cùng, nét chữ y hệt nhau.

Tôi sờ lên những dòng chữ trong vở, khẽ cười.

Hóa ra hắn chẳng quen học bá nào khoa tôi cả.

Có người kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, hỏi: "Vở ghi có vấn đề gì à?"

Tôi rụt tay lại như bị điện gi/ật, lắp bắp: "Không, rất tốt."

Trong lòng dâng lên hối h/ận, chắc lúc nãy trông mình ng/u ngốc lắm.

Khương Vô Ngại: "Vậy thì học cho tốt, nhất định không được trượt nữa. Không thì em không còn tiền bao nuôi anh nữa đâu."

Câu sau cùng, hắn nói rất khẽ.

Tôi trừng mắt: "Im đi, tao phải học đây. Mày nói thêm câu nào nữa là tao trừ lương, một vạn một vạn mà trừ đấy."

Khương Vô Ngại khẽ cười khà, không nói nữa.

Nghe tiếng cười khẽ ấy, tai tôi vô cớ ngứa ngáy.

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Trượt môn là chuyện không thể xảy ra nữa rồi!

Tôi mở WeChat định rủ người đi ăn mừng, lướt một vòng, ngón tay dừng lại ở avatar Khương Vô Ngại, nghĩ nát óc không biết viết gì, thu hồi đến năm lần.

Đối phương cuối cùng cũng không nhịn được: 【Ở đâu?】

Mặt đỏ bừng, tôi lặng lẽ gửi địa chỉ.

Chúng tôi đến một quán vỉa hè ngoài trời gần trường, không khí nhộn nhịp, tràn ngập hơi thở cuộc sống.

Gió đổi chiều, khói than xộc vào khiến tôi không mở nổi mắt.

Khương Vô Ngại bật cười: "Sang ngồi bên này."

Tôi lon ton bưng bát đũa qua ngồi sát bên hắn, vai kề vai.

Tôi cắn một miếng chân gà bi/ến th/ái - đặc sản của quán, mắt sáng rỡ: "Ngon quá!"

Ngay sau đó, vị cay x/é bùng n/ổ xông thẳng lên đỉnh đầu, nước mắt giàn giụa, tôi vừa sụt sịt vừa nói: "Đúng là chân gà bi/ến th/ái thật."

Khương Vô Ngại cong môi đưa tôi chai nước.

Tôi không nỡ vứt chân gà nên vừa tiếp tục gặm, vừa liên tục lau nước mắt, vừa uống nước ừng ực.

Suốt cả quá trình, khóe miệng Khương Vô Ngại cứ giương lên chưa hạ xuống.

Tôi mặt mày nhếch nhác trừng hắn: "Mày còn cười nữa là tao trừ lương đấy."

Khương Vô Ngại: "Ừ, không cười nữa."

Ăn uống no nê, Khương Vô Ngại tranh trả tiền trước tôi, nói: "Coi như anh chúc mừng em thoát kiếp trượt môn."

Tôi nhìn hắn cười tủm tỉm: "Vậy là nhờ vở ghi và phần trọng tâm của thầy Khương mà."

Khương Vô Ngại bước đi.

Tôi đuổi theo đi ngang hàng: "Cảm ơn nhé, Khương Vô Ngại."

Khương Vô Ngại khẽ "Ừ".

Gió đêm mát lành xua tan không khí ngột ngạt của quán vỉa hè. Suốt quãng đường im lặng, lòng tôi dâng lên cảm giác bình yên và mãn nguyện khó tả.

Chuông điện thoại vang lên.

Khương Vô Ngại bắt máy, nghe bên kia nói gì đó, mặt hắn đột nhiên tái mét.

Hắn nắm ch/ặt tay tôi, lực mạnh đến đ/au: "Em có xe không? Đưa anh đến bệ/nh viện được không?"

Lần đầu tiên tôi thấy Khương Vô Ngại hoảng lo/ạn như vậy. Tôi vô thức nắm ch/ặt tay hắn: "Đừng hoảng, em đưa anh đi."

Tôi phóng xe đi lấy mũ bảo hiểm, đưa cho hắn chiếc còn lại: "Lên đi, hai bánh nhanh hơn bốn bánh."

Khương Vô Ngại lên xe sau.

Tôi: "Hai tay ôm eo em."

Khương Vô Ngại áp sát lưng tôi, ngoan ngoãn ôm eo tôi.

Tôi dùng mũ bảo hiểm chạm nhẹ vào mũ hắn, hắn ngơ ngác nhìn. Tôi sợ hắn không nghe rõ nên nói lớn: "Khương Vô Ngại, sẽ ổn thôi."

Hắn chạm nhẹ lại vào mũ tôi.

Tôi quay đầu nhìn thẳng, chiếc xe máy gầm rú lao thẳng đến bệ/nh viện.

Hắn xuống xe, mũ bảo hiểm cũng không kịp tháo vội chạy vào viện. Tôi đỗ xe xong liền chạy theo sau.

Tôi đứng ngoài cửa không vào, nghe thấy Khương Vô Ngại hỏi bác sĩ tình hình bên trong.

Nghe bác sĩ nói bệ/nh nhân phải phẫu thuật cấp c/ứu lần hai, cần tiền.

Tôi quay người đi ra hành lang.

"Thường Tiểu Lạc, thi rớt nên tìm anh xin xỏ hả?"

"Anh... anh có thể ứng trước cho em một tháng tiền tiêu vặt được không?"

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 14:49
0
25/12/2025 14:49
0
03/01/2026 10:03
0
03/01/2026 10:02
0
03/01/2026 10:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu