Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cậu mới tập trượt vừa đứng vững trên băng, ai bảo cậu thay tôi đỡ đò/n hả?! - Tôi quát lên trong hoảng lo/ạn. Rõ ràng anh ấy có thể bình an vô sự, vậy mà lại thế chỗ tôi nhận lấy tai ương oan uổng này.
Đừng gi/ận mà, em không sao đâu. Thầy Tống đã bảo vệ em bao lâu nay, đến lượt em che chở cho thầy thôi. - Tim tôi như bị ai đó nắm ch/ặt bóp mạnh, nhói buốt tê dại.
Vừa định giơ tay lau nước mắt cho tôi, cánh tay anh đã đ/au đến mức cứng đờ giữa không trung.
Đừng cử động nữa, sắp đến bệ/nh viện rồi. - Tôi siết ch/ặt bàn tay anh.
14
Sau khi khám, Đoàn Kỳ Thính bị chẩn đoán bầm dập khớp khuỷu tay và tổn thương mô mềm ở lưng. Tôi xoa nhẹ vào vùng lưng tím bầm của anh, lòng quặn thắt.
Đúng lúc đó, đạo diễn xô cửa bước vào, nước mắt nước mũi giàn giụa lao đến bên giường.
Kỳ Thính à, cậu yên tâm về nhà dưỡng thương đi. Tôi đã tìm được người thay thế cậu rồi.
Em không sao, có thể tiếp tục quay. - Đoàn Kỳ Thính nghiến ch/ặt hàm.
Đừng cố nữa. Yên tâm đi, người thay cậu là Giang Triệt. Cậu ta rất thích Tiểu Tống, từ lâu đã muốn xin số liên lạc rồi. Cậu có thể yên tâm... - Đạo diễn còn chưa dứt lời đã bị c/ắt ngang.
Cậu... cậu... - Đoàn Kỳ Thính hít sâu, nở nụ cười đầy tà ý - Em chỉ bị thương, chưa ch*t đâu.
Nhưng mà...
Em thấy mình đã ổn rồi. - Đoàn Kỳ Thính ngắt lời.
Ổn rồi? Thần y tái thế sao?!
Để không ảnh hưởng tiến độ chương trình, Đoàn Kỳ Thính kiên quyết tiếp tục ghi hình dù chấn thương. Đạo diễn rơi lệ cảm động: Đúng là quá chuyên nghiệp!
15
Đoàn Kỳ Thính bị thương vì tôi. Thấy áy náy, tôi chủ động đảm nhận việc chăm sóc anh.
Thầy Tống, giúp em tắm được không? - Đoàn Kỳ Thính dựa khung cửa nói với vẻ đáng thương.
Tôi suýt phun nước. Cái... cái gì?! Tắm á?!
Chiếc áo trắng của anh ướt sũng dính ch/ặt vào tám múi cơ bụng, mái tóc cũng ướt nhẹp. Có vẻ như đã thử tự tắm không thành nên mới cầu c/ứu tôi.
Gợi cảm mà không tự biết. - Tâm trí tôi bỗng hiện lên mấy chữ này.
Ch*t ti/ệt, mình đang nghĩ gì thế này! Tôi uống ừng ực cốc nước, cố xua tan ý nghĩ kỳ quặc.
Tôi giúp cậu tắm... không tiện lắm đâu! - Tôi quay mặt né ánh mắt anh.
Đoàn Kỳ Thính bước tới, một tay nâng cằm tôi buộc tôi giao tiếp mắt. Có gì không tiện chứ? Bọn mình đều là trai thẳng, sợ gì nào? - Đôi mắt hẹp dài của anh lóe lên tia sắc bén, như muốn l/ột trần mọi suy nghĩ trong tôi.
Đương nhiên rồi! Trai thẳng thì sợ gì! - Tôi vội vàng biện bạch.
[Thầy Tống em cũng muốn được tắm chung~]
[Đoàn lão cẩu đúng là đồ dê cụ, giải trí nội địa có Dê Xinh của riêng mình rồi]
[Tám múi, eo lưng chó săn, con nhỏ này hưởng phúc quá]
[《Cả hai đều là trai thẳng》 Được lắm, thế hóa ra các cậu thẳng còn tôi cong hả?]
16
Đoàn Kỳ Thính cúi đầu cười khẽ, ngẩng lên đã đổi sang bộ mặt khác. Vậy tại sao không chịu? Hay anh gh/ét em? Thấy em phiền phức? Nếu vậy thì em...
Không phải, anh bạn ơi, diễn xuất bộc phát quá đà rồi đấy! Tôi vội bịt miệng anh, sợ anh lại thốt ra điều gì kỳ quái trước ống kính. Cái tội ng/ược đ/ãi thần tượng này tôi không đeo nổi.
Thôi im đi, tôi giúp cậu tắm vậy! - Tôi nghiến răng nghiến lợi.
Đôi mắt hồ ly của Đoàn Kỳ Thính cong cong, càng giống yêu tinh vừa đạt được mưu đồ. Tôi bước vào phòng tắm với vẻ mặt như liều ch*t, dùng khăn che camera lại.
Chỗ này không tiện cho mọi người xem đâu. - Vừa nói với khán giả, vừa tự nhắc bản thân.
[Cậu em thật là khách sáo]
[Em trai hẹp hòi thế, tự mình ăn thịt không cho bọn anh húp canh sao?]
[Nếu thế thì anh đành phải bịa chuyện rồi nhé]
17
Tôi cẩn thận giúp Đoàn Kỳ Thính cởi áo phông. Vai rộng eo thon như truyện tranh, đường vân cơ bụng hiện rõ. Tôi kìm nén suy nghĩ tạp niệm, nhắm mắt cởi quần cho anh. Nhiệt độ phòng tắm cao bất thường, chưa mở nước mà tôi đã đẫm mồ hôi.
Vừa với tay mở vòi, Đoàn Kỳ Thính đã chặn tay tôi. Thầy Tống tắm mà không cởi quần l/ót à? - Mặt tôi đỏ bừng, chỗ da anh chạm vào như phát sốt.
Cái đó... cậu tự làm đi. - Tôi lắp bắp.
Đoàn Kỳ Thính cúi xuống thì thầm: Thầy Tống khúm núm cái gì thế? Trai thẳng như thầy chưa từng tắm chung với ai sao? - Anh nhấn mạnh hai chữ "trai thẳng".
Tôi tức gi/ận phát vào tay anh. Ai... ai khúm núm! - Đương nhiên tôi không thừa nhận mình chưa từng tắm chung với ai.
Khà... - Dưới ánh mắc chế nhạo của anh, tôi hùng hổ l/ột phăng quần l/ót. Tôi nhìn thẳng vào yết hầu đang lăn của anh, không dám liếc xuống dưới. Như cỗ máy tạo bọt vô h/ồn, tôi tập trung cao độ chỉ mong phục vụ xong ông hoàng này.
Thầy Tống nhẹ thôi, đ/au... - Giọng điệu mùi mẫn khiến tôi thầm chê, nhưng vẫn chậm tay lại. Cảm giác dưới tay càng rõ rệt, càng sờ... à không, càng tắm tôi càng nóng bừng.
Áo thầy ướt hết rồi, tháo ra tắm chung đi. - Ánh mắt nóng bỏng của Đoàn Kỳ Thính đ/ốt trên đỉnh đầu tôi. Nghe vậy tim tôi đ/ập nhanh, cố tỏ ra bình tĩnh: Không, không cần đâu. Phòng tắm chật, cậu tắm xong tới lượt tôi.
Ừ. - Tôi nghe thấy cả sự tiếc nuối trong tiếng đáp ngắn ngủi ấy. Chắc do tôi ảo giác.
Bỗng Đoàn Kỳ Thính cúi xuống nhìn phần dưới người tôi. Thầy Tống, nó dựng lên rồi.
18
Chỉ nghe thấy âm thanh, cư dân mạng liền bùng n/ổ:
[Tắm mà cái gì dựng lên? Là thứ em đang nghĩ không?!]
[Không phải, mấy người cong nói chuyện thẳng thừng thế hả?]
[Văn võ bá quan sao cứ ấp a ấp úng?]
[Mấy thứ này không mất tiền cũng được nghe sao?]
[Có thứ gì mà VIP như em không được xem không?!]
Đầu óc tôi trống rỗng. Tôi đờ đẫn nhìn xuống theo ánh mắt Đoàn Kỳ Thính, không thấy cảnh tượng x/ấu hổ như tưởng tượng, nhưng cũng đủ gây sốc.
Quả là có thực lực. - Tôi như bị chói mắt, vội quay mặt đi. Ho nhẹ một tiếng rồi hỏi dò: Cái... cái gì dựng lên?
Đoàn Kỳ Thính thản nhiên đáp: Miếng cao ở xươ/ng chậu bị nước làm bong lên rồi.
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook