Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10
Kỳ Nhượng Chu áp lòng bàn tay lên trán tôi, giọng nhẹ nhàng: "Vậy sao mặt em đỏ thế?"
Tôi c/âm như hến, giả vờ không nghe thấy lời anh nói, nhắm mắt thả lỏng người.
Anh cũng chẳng định tiếp tục ở lại, như thể chỉ nhất thời hứng lên trêu chú mèo, thấy mèo co rúm lại liền mất hứng.
Cuối cùng để lại một câu: "Hai ngày nữa anh sẽ đưa cậu bé đó về nhà ăn cơm."
Tôi im lặng, cổ họng như vướng cục bông gòn. Nghĩ đến bữa tối nhạt nhẽo hôm trước, dạ dày từ từ quặn đ/au.
Hôm nay mẹ lại bảo cô giúp việc nấu toàn món Kỳ Nhượng Chu thích, mười mâm cơm chẳng tìm nổi một đĩa hợp khẩu vị tôi. Kỳ lạ thay, tôi đã quen với cuộc sống này rồi.
À không, tối nay cô giúp việc mang cho tôi bát canh khoai môn ngon lắm, ấm nóng, thanh mát.
Không hiểu sao cô ấy đột nhiên đối xử tốt với tôi thế.
...
11
Kỳ Nhượng Chu dẫn một chàng trai về nhà ăn cơm, cậu ta trông còn rất trẻ, hình như đang là sinh viên đại học.
Cậu ngồi ngay ngắn trên sofa, lưng thẳng tắp, đôi mắt sáng long lanh không chút sợ hãi, ngược lại toát lên vẻ kiên cường ngầm.
Nhân lúc Kỳ Nhượng Chu ra vườn gọi điện, tôi bước đến gần hỏi nhẹ: "Anh ngồi đây được không?"
Cậu ta hơi ngơ ngác gật đầu, dịch sang bên nhường chỗ. Tôi mím môi ngồi xuống, tự giới thiệu: "Chào em, anh là anh trai Kỳ Nhượng Chu, Tưởng Nhiên. Em tên gì nhỉ?"
Cậu ta đáp: "Quý Trất Dật."
Tôi nhếch mép, nhanh trí nghĩ cách mở lời, nghiêng đầu: "Anh gọi em là Trất Dật được không? À này, cho anh hỏi em và Tiểu Chu quen nhau bao lâu rồi?"
Quý Trất Dật khép mí mắt suy nghĩ, vừa ngẩng đầu định trả lời thì Kỳ Nhượng Chu đã đi tới. Điện thoại trong tay anh vẫn thông, loa ngoài vang lên giọng nam thanh thoát:
"Kỳ Nhượng Chu, mày cất vợ tao đi đâu thế?"
Kỳ Nhượng Chu chép miệng, ánh mắt lướt qua tôi dừng ở Quý Trất Dật: "Tư Gia Dụ hỏi tao cất vợ hắn đi đâu, em trả lời hắn đi."
Quý Trất Dật im lặng hồi lâu, môi mỏng khẽ động: "Tôi không phải vợ anh ta."
Kỳ Nhượng Chu nhíu mày không nói, giọng nam trong điện thoại đáp lại dứt khoát: "Ừ, vậy mày cất chồng tao đi đâu? Tao nhớ cậu ấy rồi."
Tôi đảo mắt, né tránh ánh nhìn khó hiểu của Kỳ Nhượng Chu dán lên mặt mình.
Hóa ra Quý Trất Dật đã có bạn trai, nghĩa là Kỳ Nhượng Chu chỉ nhờ cậu ấy giả vờ qua mặt bố.
Nghĩ đến đây, tôi vô thức siết ch/ặt tay đặt trên đầu gối. Lỡ bị phát hiện là l/ừa đ/ảo thì sao?
Chẳng lẽ mình thành đồng phạm? Nhưng mình là người lương thiện mà, mình không biết gì hết. Tôi gật đầu tự an ủi bản thân.
12
Trên bàn ăn, bố Kỳ hỏi Quý Trất Dật vài vấn đề, cậu ta đối đáp trôi chảy.
Thấy vậy, bố Kỳ gật đầu nhưng không tỏ vẻ hài lòng.
Sau bữa tối, Kỳ Nhượng Chu bị bố gọi lên thư phòng, tôi nhận nhiệm vụ đưa Quý Trất Dật về. Vừa ra đến cổng đã thấy chiếc Maybach đậu sẵn, bên cạnh là người đàn ông vận vest chỉnh tề.
Quý Trất Dật dừng bước, thì thầm bên tai tôi: "Anh ấy thích anh."
Anh ấy? Là ai? Tôi không hiểu.
Tôi nhìn cậu ta đầy ngơ ngác, cậu mỉm cười chỉ vào đôi mắt mình: "Có người không biết nói lời đường mật, nhưng tình yêu sẽ lộ ra từ đôi mắt."
Dường như cậu ấy đang đố chữ với tôi. Tôi gật đầu nửa hiểu nửa không, cậu quay lưng vẫy tay chào rồi bước nhanh về phía người đang đợi.
Vừa đi về tôi vừa xoa cằm, càng nghĩ càng rối, rốt cuộc ai thích mình đây.
"Đi mà không nhìn đường, có mắt để làm gì, chi bằng hiến cho người cần."
Ngón tay lạnh lẽo của Kỳ Nhượng Chu chạm vào trán tôi, dễ dàng chặn bước tôi đang lao tới.
Không hiểu sao, tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đồng tử hổ phách của anh, đầu lắc lư khiến tay Kỳ Nhượng Chu cũng lay theo.
"Sao trước giờ em không thấy mắt anh đẹp thế nhỉ."
Kỳ Nhượng Chu buông tay, khẽ chế nhạo: "Vì em đần."
Tôi chăm chú suy nghĩ về câu nói đó, lát sau nghiêm túc lắc đầu: "Em không đần."
"Chỉ có kẻ đần mới nói mình không đần." Kỳ Nhượng Chu quay lưng bước đi.
Tôi đuổi theo nắm vạt áo anh: "Vậy anh nói xem, em phải chứng minh thế nào đây!"
13
Kỳ Nhượng Chu chẳng thèm để ý tôi.
Đêm đó không ai biết hai cha con nói gì, nhưng cả tôi và anh đều ngầm hiểu không nhắc lại chuyện thích con trai nữa.
Mẹ tôi bắt đầu gấp gáp tìm đối tượng mai mối cho tôi. Bà còn vì chuyện này cãi nhau dữ dội với bố Kỳ, hai người lạnh nhạt với nhau.
Tôi càng ngày càng không muốn về nhà, cứ quanh quẩn ở tiệm bánh. Vị giác vẫn không trở lại, tôi thử đề cập với mẹ nhưng bà chẳng màng để tâm.
Tối về, tôi vỗ vỗ khuôn mặt mệt mỏi cố tỏ ra phấn chấn trước mặt người lớn. Nhưng trên bàn ăn, bố Kỳ và mẹ luôn hỏi han chuyện hẹn hò của hai anh em.
Tôi uể oải đối phó vài câu, đột nhiên cảm giác ấm áp chạm vào bắp chân. Tôi đang nhai cơm, vô thức liếc nhìn Kỳ Nhượng Chu.
Anh nhướng mày, chân dưới gầm bàn móc vào ống quần tôi, thản nhiên hỏi: "Anh không thể làm cô dâu của em sao?"
Bố Kỳ đ/ập tay xuống bàn, mặt đằng đằng: "Mày có biết mày đang nói cái gì không? Đây là trả th/ù những việc tao làm mấy năm qua à?"
Kỳ Nhượng Chu mắt lạnh băng, tôi ngồi bên như ngồi trên đống lửa. Anh chậm rãi liệt kê những chuyện phong lưu gần đây của bố Kỳ, kết luận: "Ông thích nhiều phụ nữ thế, còn con chỉ thích một người đàn ông, ít ra cũng hơn ông một chút."
Mẹ tôi buông đũa đứng dậy can ngăn, ánh mắt nhìn tôi đầy trách móc.
Chương 15
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook