Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi bạn hắn kéo ra, Lâm Thanh Trì đã bất tỉnh. Tôi ra tay rất nặng, trong trại cải tạo họ đ/á/nh tôi như thế, chẳng hiểu sao tôi lại học được. Nhưng sao tôi... sao có thể đ/á/nh anh ấy? Anh ấy là Lâm Thanh Trì mà, là người tôi thổ lộ tình cảm trong nhật ký, là người kéo tôi ra sau lưng khi tôi bị b/ắt n/ạt, là người tôi yêu mà không dám nói, cũng là người hành hạ tôi thảm thương trong trại cải tạo đồng tính...
Bố mẹ Lâm Thanh Trì đến muộn hơn. Vừa thấy tôi, mẹ hắn đã vung túi xách đ/ập vào người tôi. Viên cảnh sát trẻ ngăn không kịp, khóa kim loại c/ắt một đường dài trên mặt tôi. Tôi chỉ đờ đẫn nhìn bàn tay trầy xước của mình.
Tiếng khóc lẫn tiếng ch/ửi rủa vang bên tai. Tay phải tôi run bần bật. Liệu tôi có gi*t hắn rồi không?
"Anh ấy... ch*t rồi sao?" Tôi hỏi bằng giọng lạnh lùng đến vô cảm. Tiếng khóc của mẹ Lâm Thanh Trì đột ngột tắt lịm. Bà nhìn tôi đầy kinh ngạc rồi bắt đầu mắ/ng ch/ửi tới tấp. Bà gào lên rằng tôi đ/ộc á/c, mong con bà ch*t, gọi tôi là đồ bệ/nh hoạn, đồ ch*t không toàn thây. Còn mẹ tôi từ đầu đến cuối chỉ đứng lạnh lùng bên cạnh. Tôi nghĩ bà ấy cũng đang mong tôi ch*t đi cho xong.
Không ch*t là tốt rồi. Không ch*t là tốt rồi.
Cảnh sát khuyên giải mãi mẹ Lâm Thanh Trì mới bình tĩnh lại. Bà tuyên bố không nhận bồi thường, nhất định sẽ kiện tôi. Không sao, đó là điều tôi đáng nhận.
Chỉ là sau khi tỉnh dậy, Lâm Thanh Trì lại chọn hòa giải. Không riêng gia đình hắn, ngay cả tôi cũng không hiểu nổi. Tôi đ/á/nh hắn thế kia, sao hắn lại chọn tha thứ?
Bị bố mẹ ép đến bệ/nh viện xin lỗi, chúng tôi bị mẹ Lâm Thanh Trì chặn cửa phòng bệ/nh. Tôi đã bảo không nên đến mà. Ai còn dám để tôi đến gần hắn nữa?
"Mẹ, cho họ vào đi." Giọng Lâm Thanh Trì vọng ra từ phòng bệ/nh. Mẹ hắn không hài lòng nhưng cuối cùng vẫn để cả nhà tôi vào.
Đầu Lâm Thanh Trì băng bó như bánh ú, khuôn mặt điển trai giờ sưng vù như cái bánh bao. Đôi mắt lộ ra cũng thâm tím. Tôi cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng, lòng đầy sợ hãi lẫn ăn năn.
Bị mẹ tôi bấm mạnh vào tay, tôi cắn ch/ặt lòng bàn tay, môi run lẩy bẩy, mãi mới bật lên được: "Xin lỗi."
Lời xin lỗi vô h/ồn đó hiển nhiên không làm mẹ Lâm Thanh Trì hài lòng. Bà vừa định mở miệng thì hắn khẽ kéo tay áo mẹ. Bà thở dài quay mặt đi, không thèm nhìn tôi nữa.
Lâm Thanh Trì chỉ vào túi quà tôi cầm: "Cho tôi à?"
Tôi gật đầu lia lịa, luống cuống bước tới đưa quà rồi lại lặng lẽ rút tay về sau khi nhìn thấy vết thương của hắn.
Lâm Thanh Trì chấp nhận lời xin lỗi. Trước khi chia tay, hắn nói: "Sắp thi đại học rồi, cố lên nhé."
Hóa ra hắn chọn hòa giải vì kỳ thi này, không muốn tôi bỏ lỡ đại học... Đúng là đồ ngốc. Bị đ/á/nh thừa sống thiếu ch*t mà còn lo cho kẻ khác.
Nếu biết tôi có tình cảm với hắn, có lẽ hắn sẽ cầu mong tôi bị tù thêm vài năm nữa chứ?
Bước ra khỏi phòng bệ/nh, tôi lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Tay trắng bệch bám vào bồn rửa mặt, cố gượng đứng vững. Những người đi qua đều liếc nhìn tôi ái ngại.
Hóa ra Lâm Thanh Trì không đ/áng s/ợ như trong mộng. Anh ấy rất ôn hòa.
7
Chuyện này gây chấn động lớn. Ban giám hiệu gọi phụ huynh tôi đến trường. Giáo viên chủ nhiệm m/ắng tôi một trận tơi bời, trách tôi vừa sa sút học lực vừa gây rắc rối.
Nhờ bố mẹ van xin, lại gần ngày thi đại học, nhà trường khoan hồng cho tôi ở lại học với án kỷ luật. Tôi phải viết bản kiểm điểm 1000 chữ, đứng trước toàn trường đọc trong lễ chào cờ thứ Hai để cam kết không tái phạm.
So với việc đọc kiểm điểm trước đám đông, tôi thà thu xếp đồ đạc về nhà còn hơn. Nhưng ánh mắt h/ận th/ù của mẹ khiến tôi buộc phải tuân theo.
Tôi phải ôn thi đại học thật tốt. Phải cố lên... anh ấy bảo tôi cố lên mà.
Tôi trở nên nổi tiếng trong trường. Ai thấy tôi cũng thì thầm bàn tán, công khai hoặc bí mật chê tôi bị cuồ/ng lo/ạn. Cả lớp tự động phớt lờ sự tồn tại của tôi. Không ai thèm nói chuyện, cũng chẳng ai dám gây sự.
Tôi dời bàn ra góc lớp xa nhất. Mỗi ngày đều ép mình chăm chỉ nghe giảng, gấp rút bù đắp bài vở. Tôi trở nên đần độn, một kiến thức phải học đi học lại mấy lần mới hiểu. Trước đây chỉ cần xem một hai lần là nắm được.
Muốn mẹ vui, tôi phải kéo điểm lên, phải cao hơn trước.
Không ai đến gần, tôi cũng không tái phát bệ/nh. Dần dần tôi tìm lại được cảm giác học tập ngày xưa, hiệu suất tăng vọt. Tôi cảm thấy vui.
Mọi thứ dường như trở lại bình yên. Mẹ không còn nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng, thậm chí thi thoảng còn nở nụ cười khi thấy điểm thi tôi khá.
Các bạn cũng dần quên sự tồn tại của tôi. Tôi cảm giác mình như được hồi sinh.
Cho đến chiều nay tan học, khi mẹ bắt gặp tôi nói chuyện với Lâm Thanh Trì vừa xuất viện. Bà công khai t/át tôi mấy cái trước mặt mọi người, gào thét ch/ửi tôi đồ vô liêm sỉ, chứng nào tật nấy.
Lâm Thanh Trì hoảng hốt trước cảnh tượng. Nhưng khi mẹ tôi liên tục đẩy tôi, gi/ật tóc tôi, hắn vẫn bản năng định ngăn bà lại.
Những cái t/át của mẹ đ/ập vào mặt tôi, đôi mắt trợn trừng gào lên lời cay đ/ộc: "Trình Tịnh mày có biết nhục không? Còn dám gần gũi hắn? Còn dám thích hắn hả? Mày chưa khỏi bệ/nh đúng không? Còn dám nói dối đã khỏi! Tao sẽ tống mày về trại ngay..."
Bị đ/á/nh cho hoa mắt, tôi chỉ kinh hãi liếc nhìn Lâm Thanh Trì. Hắn vốn thông minh, đã nắm được manh mối từ lời mẹ tôi.
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook