Hắn vốn định b/ắt c/óc cô xuống tầng hầm nhà hắn, may mà tôi đã c/ứu cô."

Đây là giọng của Tạ Vô Vọng.

Tôi im lặng.

Trong nguyên tác, hai người họ thường tranh giành nữ chính, giam cầm nàng trong biệt thự hoặc tầng hầm của mình.

Cả hai đều là kẻ coi thường pháp luật.

Tôi r/un r/ẩy hỏi: "Tôi đang ở đâu thế?"

"Ở nhà cô đấy, bảo bối. Chuyển đi chuyển lại phiền phức lắm. Không ai ngờ rằng cô bị giam ngay tại nhà mình đâu."

Giọng Vinh Gia Ngôn vẫn đầy vẻ đắc ý.

"Tôi hôn anh, anh sẽ cởi trói cho tôi chứ?"

"Tất nhiên, tôi đâu như cô, là kẻ dối trá."

Tôi nuốt nước bọt, định hôn Vinh Gia Ngôn.

Kết quả trán tôi bị chặn lại.

"Tôi đồng ý đâu?" Là giọng Tạ Vô Vọng.

28

"Vô Vọng, anh thả em đi, em xin anh."

Tạ Vô Vọng nói: "Vậy cô chọn đi, cô muốn hôn ai."

Vinh Gia Ngôn: "Bảo bối, suy nghĩ kỹ nhé. Tên bi/ến th/ái Tạ Vô Vọng này, đến nội y của cô hắn cũng lấy tr/ộm đấy."

Tạ Vô Vọng: "Còn hơn anh đặt làm búp bê giống cô ấy."

Cái gì.

Trời ạ.

Tôi lạc vào cảnh nào thế này?

Đây không phải kịch bản vạn người mê sao?

Chắc hẳn họ tiếp xúc với Tề Tư Tư còn ít, nên chưa bị cô ấy thu hút.

Trước đây tôi quá vội thoát khỏi cốt truyện, thành ra mất cả chì lẫn chài.

Họ vẫn nói: "Chọn đi, bảo bối."

Tôi nuốt nước bọt, không ngờ vấn đề từng khiến tôi đ/au đầu thời thanh xuân, giờ lại quay về theo cách này.

Tạ Vô Vọng ít nói, nhưng khí chất cao lãnh, rất quái dị, mang vẻ như sắp đi/ên lo/ạn.

Vinh Gia Ngôn thẳng thừng mang dáng vẻ đi/ên cuồ/ng.

Tôi suy nghĩ rồi nói: "Tôi muốn nói chuyện riêng với một trong hai người, được không?"

Tạ Vô Vọng hỏi: "Vậy cô muốn nói với ai?"

Tôi khẽ nói: "Tôi muốn nói với Vô Vọng trước, rồi đến Gia Ngôn, được chứ?"

"Vì sao? Tôi không đồng ý." Vinh Gia Ngôn phản đối.

29

Đáng gh/ét là mắt tôi đang bị bịt kín.

Bằng không tôi còn có thể dùng ánh mắt khiến họ mềm lòng.

Tạ Vô Vọng bảo: "Anh ra ngoài trước đi."

Vinh Gia Ngôn c/ăm h/ận: "Nếu anh bị dụ dỗ, đừng hối h/ận."

Tiếng đóng cửa vang lên, tôi bị ai đó ôm vào lòng.

Giọng Tạ Vô Vọng vang bên tai: "Muốn nói gì, Tân Can, nói đi."

"Anh gỡ bịt mắt cho em trước, không em chẳng nhìn thấy anh."

Hắn gỡ ra cho tôi.

Nhìn thấy cảnh vật xung quanh, tôi lập tức an tâm hơn.

Quả nhiên tôi đang ở phòng mình.

Tôi thì thào: "Vô Vọng, sao anh lại học đòi x/ấu tính theo Vinh Gia Ngôn? Em biết mà, anh chưa bao giờ làm chuyện b/ắt c/óc giam cầm thế này.

Anh chỉ lén ngửi mùi cơ thể em, thu thập đồ em dùng thôi."

Hắn bỗng ấm ức: "Ai bảo Tân Can lừa dối anh, đã hứa sẽ ở bên nhau, nhưng cô ngày ngày biến mất, còn hẹn hò với tên khốn Vinh Gia Ngôn kia."

Tôi vội dỗ dành: "Vô Vọng, em sai rồi, thật sự sai rồi, anh yêu em thế này, sẽ tha thứ cho em chứ? Chỉ là, chỉ là trước đây em còn nhỏ, quá trẻ con. Em không muốn tổn thương bất cứ ai trong hai người, nên mới muốn cân bằng. Nhưng em phát hiện, sau khi xa các anh một thời gian, trong lòng em suốt ngày nghĩ đến anh,"

Tôi nhìn hắn đáng thương: "Anh cho em chút thời gian, em sẽ nói rõ với Vinh Gia Ngôn, được không?"

Mắt hắn sáng rực, trông như chú chó ngây thơ: "Thật chứ?"

Tôi gật đầu mạnh mẽ.

Hắn nhíu mày: "Cô lừa anh thì sao?"

Rồi hắn lại cười: "Vậy đi, cô hôn sâu với anh, anh sẽ tin."

30

"Nào," ánh mắt hắn ch/áy bỏng nhìn môi tôi, rồi giọng đầy mê hoặc: "Cô hôn anh, anh sẽ tin, sau đó anh thả cô."

"Anh thả em thế nào?"

"Khi Vinh Gia Ngôn ngủ, anh sẽ thả em." Hắn cười tà khí: "Nhưng, đòi chút lợi ích cũng không quá đáng nhỉ, dù sao cô cũng yêu anh thế này."

Hắn tiến sát tôi, tôi có thể ngửi thấy mùi đặc trưng trên người hắn.

Tôi nói: "Em muốn về nhà họ Tân."

Vẫn phải trở lại bên Tề Tư Tư trước, để cô ấy thu hút hai tên bi/ến th/ái này đi.

Hắn cười: "Được thôi."

Rồi đột nhiên hôn tới, tay còn giữ ch/ặt sau gáy tôi...

Trước khi ngạt thở, cuối cùng hắn buông ra.

"Bảo bối ngọt thật."

Hắn còn bình luận.

Rồi hắn cởi dây trói tay chân tôi.

Hắn lớn tiếng: "Kẻ thua cuộc, vào đi."

Vinh Gia Ngôn mặt mày âm trầm, nhìn tôi như nhìn x/á/c ch*t.

Tạ Vô Vọng đắc ý lắm: "Cô ấy chọn anh, anh chịu thua chưa?"

31

Vinh Gia Ngôn bước tới chúng tôi.

Tôi không nhịn được co rúm người.

Thực ra tôi định dỗ dành cả hai.

Chỉ là tôi không ngờ Vinh Gia Ngôn vừa rồi đứng ngoài cửa theo dõi, càng không ngờ Tạ Vô Vọng nói khi hắn ngủ sẽ thả tôi, giờ lại khoe khoang.

Vinh Gia Ngôn mặt lạnh hỏi tôi: "Em chọn hắn?"

Tôi vội lắc đầu.

Tạ Vô Vọng lại mặt mày đen sì.

Tôi vội nói: "Hai người có thể thi đua không? Ai thể hiện tốt hơn, em sẽ ở bên người đó?"

Hai người họ nhìn nhau.

Rồi, Vinh Gia Ngôn bỗng rút vũ khí ra, điện ngất Tạ Vô Vọng!

Tôi kinh hãi nhìn hắn.

Tôi đang định chạy thì hắn túm lấy, trói tôi luôn.

Tạ Vô Vọng cũng bị hắn trói.

Rồi bị lôi ra phòng khách.

32

Vinh Gia Ngôn đóng sầm cửa.

Tôi vội nịnh nọt: "Gia Ngôn, thực ra em vừa rồi lừa Vô Vọng thôi, trong lòng em thích anh nhất. Vì hắn là tên bi/ến th/ái u ám, em luôn thấy anh rộng lượng hơn hắn nhiều, em sợ hắn làm chuyện quá khích nên mới định dỗ hắn đừng đi/ên."

"Vậy em chỉ thích mình anh?"

Nhìn bộ dạng sẵn sàng điện người của hắn, tôi vội gật đầu.

"Vậy em hôn anh, không được tệ hơn lúc nãy."

Tôi: !!!

"Không muốn?" Hắn mặt âm u: "Vậy cả ba ta, đừng ai ra ngoài. Ch*t chung ở đây."

"Không không không." Tôi vội nói: "Gia Ngôn, anh không muốn cùng em bước đi đường hoàng ngoài phố sao? Anh không muốn cùng em gặp bốn bố mẹ em sao?"

Hắn ngoảnh mặt đi với vẻ bướng bỉnh.

Danh sách chương

5 chương
05/06/2025 06:26
0
05/06/2025 06:26
0
03/07/2025 03:00
0
03/07/2025 02:58
0
03/07/2025 02:55
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu