Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thuở nhỏ, tôi từng đ/ập vỡ đầu Lâm An.
Kể từ đó, cậu ta bắt đầu sai khiến tôi một cách bừa bãi.
Dần dần, cậu ta bị tôi nuôi dưỡng thành một kẻ ích kỷ, nóng nảy, cứng đầu và bạo ngược.
Về sau, những người xung quanh cậu lần lượt bỏ rơi cậu.
Cậu ta gào thét, nắm ch/ặt lấy tôi - người duy nhất còn ở bên, gương mặt âm trầm:
"Anh cũng sẽ rời bỏ em sao?"
Tôi xoa đầu cậu, khóe môi khẽ nhếch lên nơi góc khuất:
"Không đâu, anh sẽ mãi mãi ở bên Tiểu An."
1
Hôm nay, Lâm An lại mất thêm một người bạn.
Tôi hỏi lý do.
Cậu ta bĩu môi đầy kh/inh bỉ:
"Hắn chẳng coi em là bạn. Trưa nay ăn cơm, em bảo hắn l/ột tôm cho mà hắn bảo em đã 18 tuổi rồi, nên tự làm. Nhưng anh thì chẳng bao giờ bắt em tự tay làm việc ấy."
Tôi lặng lẽ bỏ vào bát cậu ta một con tôm vừa l/ột vỏ, phụ họa:
"Loại bạn giả tạo như thế, chúng ta nên tránh xa."
Lâm An gật đầu:
"Ừ, anh à, trên đời này chỉ có anh là tốt với em nhất."
"Anh sẽ luôn đối xử tốt với em."
Tôi nén xuống những ý nghĩ đen tối trong lòng, cố giữ cho nét mặt không lộ vẻ hân hoan.
Con ruồi đáng gh/ét kia - kẻ luôn nhòm ngó tôi - cuối cùng cũng biến mất rồi.
Lâm An từ nhỏ đã xinh đẹp khác thường. Dù tính cách thiếu sót, dù nóng nảy b/ạo l/ực, vẫn luôn có vô số người muốn tiếp cận cậu ta.
Có kẻ dùng tiền đuổi đi được, nhưng có người lại cứng đầu đuổi mãi chẳng đi, dọa nạt hay dụ dỗ đều vô dụng.
Diệp Dịch - người bạn ấy của Lâm An - chính là trường hợp đặc biệt.
Hắn không chỉ một lần nhìn thấu tâm tư đen tối của tôi, ngầm nhắc nhở Lâm An đề phòng tôi - người anh hàng xóm, nói tôi cố tình nuôi dạy cậu ta thành kẻ ích kỷ ngỗ ngược. Mục đích là khiến mọi người xung quanh gh/ét bỏ cậu ta, để cậu ta chỉ còn biết phụ thuộc vào mình tôi.
Lâm An đương nhiên không tin.
Cậu ta bảo nếu Diệp Dịch còn dám nói x/ấu tôi, sẽ tuyệt giao ngay.
Dù vậy, Diệp Dịch vẫn không từ bỏ, cố gắng khiến Lâm An nhận ra tôi không phải người tốt.
Sự kiện l/ột tôm hôm nay chính là giọt nước tràn ly.
Hắn bảo Lâm An đã 18 tuổi, có thể tự làm mọi việc, cậu ta bị tôi dạy hư rồi, việc gì cũng phải nhờ vả người khác, chỉ có hại cho bản thân.
Thế là Lâm An đ/á/nh nhau với hắn, hai người đường ai nấy đi.
Điện thoại rung lên vài tiếng, tôi mở ra xem, là tin nhắn từ Diệp Dịch:
【Đừng tưởng mày thắng rồi, tao sẽ dạy nó nên người, sẽ cho nó biết thế nào là yêu thương thực sự.】
Tôi kh/inh bỉ cười khẩy, yêu thương thực sự ư?
Đồ ngốc.
Nếu không thể nắm ch/ặt một người trong tay, để họ có lựa chọn khác, thì còn gọi gì là yêu?
Chỉ khi nào cậu ta không còn lựa chọn nào khác, khi xung quanh chỉ còn mình tôi, thì việc khiến cậu ta yêu tôi, há chẳng phải chuyện dễ như trở bàn tay?
2
Tôi không trả lời tin nhắn, sau khi chặn số hắn, quay sang đặt điện thoại lên bồn rửa rồi gọi Lâm An đi tắm.
Còn tôi nằm trên giường lấy điện thoại dự phòng nhắn cho một số khác:
【Được rồi, gọi cho tôi đi.】
Nhìn thấy hồi âm, tôi xóa tin nhắn, tắt ng/uồn điện thoại dự phòng rồi nhét xuống gầm giường, nhắm mắt nằm yên, toàn thân run lên vì phấn khích.
Tôi hiểu Lâm An quá rõ, một khi nhận được cuộc gọi từ người phụ nữ ấy, cậu ta nhất định sẽ lục điện thoại tôi, kiểm tra tin nhắn giữa hai chúng tôi.
Điện thoại tôi có lưu vân tay cậu ta, nên cậu dễ dàng thấy được chúng tôi đang bàn chuyện đính hôn. Điều này chắc chắn khiến Lâm An mất kiểm soát.
Người duy nhất không đòi hỏi gì mà tốt với cậu ta, giờ cũng sắp rời đi để lập gia đình với kẻ khác. Sau này, xung quanh cậu ta sẽ chẳng còn ai.
Nhận thức này sẽ tạo nên nỗi hoảng lo/ạn khủng khiếp, cậu ta sẽ bất chấp hậu quả giữ tôi lại, khiến tôi thuộc về riêng cậu, khiến đôi mắt và trái tim tôi chỉ còn hình bóng cậu.
Cậu ta sẽ làm gì đây?
Nh/ốt tôi lại không cho gặp ai ngoài cậu? Hay chiếm hữu tôi đi/ên cuồ/ng, gào thét rằng tôi là của riêng cậu?
Tôi bắt đầu mong chờ, các ngón tay r/un r/ẩy vì phấn khích tột độ.
Ngay lúc ấy, cánh cửa bị đạp mạnh một cái.
Lâm An mắt đỏ ngầu, tròng mắt giãn căng.
Điện thoại tôi nằm trong tay cậu ta, gân xanh nổi lên, các ngón tay siết ch/ặt đến trắng bệch. Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, cả người như q/uỷ sứ từ địa ngục trồi lên, âm khí ngập tràn.
Nhưng tôi lại kích động đến mức các ngón chân co quắp, vẫn cố giữ vẻ mặt dịu dàng quen thuộc hỏi:
"Tiểu An, có chuyện gì thế?"
Cậu ta không đáp, thẳng bước tiến lại, đ/è mạnh tôi xuống giường.
Cậu dí điện thoại sát mặt tôi, giọng lạnh băng:
"Thẩm Vu, con này là ai?"
Lâm An thường gọi tôi là anh, lúc muốn nũng nịu thì gọi anh, không vui thì gọi "này", "ê". Chỉ khi cực kỳ tức gi/ận mới gọi đủ họ tên.
Tôi gắng kìm nén nụ cười sắp bật ra, giả vờ nhìn màn hình rồi bình thản đáp:
"Em biết rồi à, vậy anh cũng không giấu nữa. Giờ em đã trưởng thành, chuyện này sớm muộn cũng phải nói. Ôn Mạn, bạn gái anh, nếu không có gì thay đổi, chẳng bao lâu nữa sẽ thành chị dâu của em."
Vừa dứt lời, không khí quanh Lâm An bỗng trở nên băng giá, cả căn phòng ngột ngạt trong cái lạnh thấu xươ/ng.
Chỉ có thân thể tôi vì quá phấn khích mà nóng bừng lên.
Lâm An đột nhiên cười lạnh, đôi mắt đẹp lộ vẻ đi/ên lo/ạn, vết s/ẹo trên trán giờ đây trở nên méo mó đ/áng s/ợ.
Cậu ta ném mạnh chiếc điện thoại, mảnh vỡ văng tung tóe trên sàn nhà.
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook