Thiếu gia, học thêm chút nữa đi.

Thiếu gia, học thêm chút nữa đi.

Chương 2

03/01/2026 11:06

Vừa bước vào phòng, cậu ta đã cởi phăng áo khoác.

Tôi vô thức quay mặt đi, đợi mãi mà thấy Bùi Ngọc hoàn toàn không có ý định thay đồ ngủ.

- Em...

Tôi vừa mở miệng, Bùi Ngọc đã tuột luôn quần đùi xuống.

Cậu ta thản nhiên nằm bò ra giường, tay vừa chạm vào mép quần l/ót, tôi vội vàng hét lên:

- Ngủ trưa thôi mà, sao em cởi đồ kỹ thế?

Bùi Ngọc đáp như điều hiển nhiên:

- Em quen ngủ kh/ỏa th/ân.

Giỏi lắm con trai.

Kh/ỏa th/ân thì kh/ỏa th/ân.

Ký túc xá đàn ông với nhau, ai chả có lần trần như nhộng, mấy đứa nhóc lông lá, ai sợ ai.

Tôi gắng tỏ ra bình tĩnh, ngồi xuống bàn học, mặc kệ Bùi Ngọc cởi sạch sẽ đồ đạc trên người.

Căn phòng chợt yên ắng, tôi rút điện thoại giả vờ lướt video, mắt lại không kiềm chế được liếc về phía chân giường.

Thằng nhóc này đúng là học sinh cấp ba sao?

Ăn gì mà lớn phổng phao thế, cơ bắp cuồn cuộn rõ hơn cả tôi.

Bụng sáu múi trông cũng ổn...

- Anh ơi, em nóng quá, anh quạt cho em được không?

Bùi Ngọc đột ngột cất tiếng khiến tôi gi/ật mình thu tầm mắt, vội vã lướt đại vài video giả bộ bận rộn.

Ngoài trời âm ba độ, nóng cái nỗi gì.

- Nóng thì bật điều hòa đi.

- Không được, em ngủ không đắp chăn, lỡ cảm lạnh thì sao.

Rõ ràng đang ki/ếm chuyện.

- Không ngủ được thì dậy học bài.

Không ngờ lần này Bùi Ngọc nghe lời đến lạ, cậu ta bật dậy khỏi giường, định bước xuống đất trong tình trạng nhẵn nhụi.

Tôi vội dùng điện thoại che mặt:

- Em làm gì vậy! Mặc đồ vào rồi hãy lại đây.

Bùi Ngọc nhìn tôi cười khẩy:

- Anh ơi, toàn đàn ông với nhau, sao anh ngại thế?

Đàn ông với nhau thì sao?

Đàn ông không được thích đàn ông nữa à?

Bùi Ngọc như phát hiện điều gì thú vị, chậm rãi mặc áo vào, đung đưa đôi chân dài bước về phía tôi, thong thả tựa vào bàn học.

- Thầy Trì, mặt anh đỏ lên vậy?

Đồ nhóc ch*t ti/ệt, giờ mới chịu gọi thầy giáo.

Tôi x/ấu hổ đến mức muốn xoay tròn mắt 360 độ.

- ...Do nóng thôi.

- Thật sao?

Bùi Ngọc cúi người lại gần, tôi vô thức lùi về sau, nhưng cậu ta nhất quyết đ/è tay lên vai tôi.

- Thầy ơi, có ai từng nói thầy đỏ mặt trông rất dễ thương chưa?

Thằng nhóc này muốn gì, không l/ừa đ/ảo được thì chuyển sang cua gái à?

- Em nghiêm túc ngồi xuống đi, hôm nay nhiệm vụ nặng lắm, có trốn học cách mấy tôi cũng không bỏ cuộc đâu.

Dù sao cũng có một triệu đang chờ tôi.

Thời buổi này, công việc nào cho tôi ki/ếm một triệu trong bốn tháng chứ.

Bùi Ngọc giả vờ cảm động ôm ng/ực:

- Ui cha, thầy muốn c/ứu vớt em đến thế sao? Thầy tốt với em quá đi.

Ngay lập tức, cậu ta nheo mắt cười tà khí:

- Muốn em học hành nghiêm túc cũng được, thầy hôn em một cái, em sẽ chăm chỉ nghe giảng, thế nào?

Bùi Ngọc hẳn nghĩ yêu cầu vô lý này sẽ khiến tôi bỏ cuộc.

Vẫn còn non lắm, chưa biết xã hội nguy hiểm thế nào.

Cậu ta không ngờ rằng, tôi giới tính nam, sở thích cũng nam.

Điều kiện này đúng như phúc lợi tăng ca.

Tôi giả vờ h/oảng s/ợ lùi hai bước, ánh mắt Bùi Ngọc lộ rõ vẻ kh/inh thường pha chút đắc ý.

Ngay sau đó, tôi nhón chân chìa đầu, hôn đ/á/nh chụt một cái lên má cậu ta.

Lực mạnh đến nỗi phát ra tiếng "chụt" vang giòn.

Như tiếng bút thông bồn cầu bật khỏi sứ.

Gương mặt đẹp trai thế này bình thường muốn hôn còn sợ bị gọi quấy rối, tự nguyện cho thì sao không hôn?

Bùi Ngọc đờ đẫn.

Tôi vô tư chớp mắt:

- Hôn xong rồi, học bài thôi.

Bùi Ngọc c/âm nín, ánh mắt nhìn tôi thêm phần phức tạp.

Chắc hẳn cảm giác tự đào hố ch/ôn mình không dễ chịu gì.

Trong lòng thầm cười, tôi bình thản mở kế hoạch giảng dạy đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Tập tài liệu đóng gáy A4 dày ngang sách giáo khoa.

Mở ra bên trong chi chít thời gian biểu và kiến thức trọng tâm.

Bùi Ngọc ngơ ngác:

- Thầy tự viết tay đấy à?

- Không thì sao, tay tôi g/ãy đến nơi rồi.

Tiền nào của nấy, người ta trả lương cao vậy, tôi phải hết lòng.

Bùi Ngọc hiếm hoi gạt bỏ vẻ lả lơi, bất ngờ ngồi xuống nghiêm túc.

Không biết cậu ta thức tỉnh lương tâm hay bị sự tận tâm của tôi cảm hóa, suốt thời gian sau đó, Bùi Ngọc ngoan ngoãn nghe giảng làm bài.

Thậm chí sau bữa tối còn bị tôi ép giải thêm hai tiếng bài tập.

Khi kim đồng hồ chỉ chín giờ, tôi mới thu dọn đồ đạc định về phòng khách nghỉ ngơi.

Bùi Ngọc chặn lại:

- Bài toán này hình như thiếu dữ kiện.

- Để tôi xem.

Tôi cúi xuống nhìn, hóa ra lúc biên soạn tôi nhầm đưa đề Olympic Toán vào phần ví dụ.

Đáng ngạc nhiên là Bùi Ngọc đã giải được hai ý đầu.

Độ khó này còn hơn cả câu cuối trong đề thi đại học.

Lòng tôi dấy lên nghi ngờ, đầu óc chợt lóe sáng.

Thằng nhóc này chán học, hay là giả vờ?

Tôi không vạch trò Bùi Ngọc.

Nếu nó thực sự giả vờ, vậy tôi hốt bạc rồi.

Với trình độ giải được bài này, thi đại học dễ như trở bàn tay.

Một triệu sắp trong tầm tay!

Tôi giả vờ không biết gì và âm thầm PUA cậu ta.

- Trình em kém, không làm được cũng bình thường, đừng trách đề khó.

- Yếu thì luyện nhiều vào.

Bùi Ngọc nhíu mày suy nghĩ nghiêm túc.

Đây nào phải học sinh chán học, đây đúng là nam chủ học bá giả lốp học dốt trong truyện ngôn tình.

- Sáng nay lỡ mất bốn tiếng, kế hoạch chưa xong, sáng mai bảy giờ, chúng ta bắt đầu đúng giờ.

Bùi Ngọc cau mày:

- Mai cũng phải học?

- Không thì sao, mẹ em dặn rồi, kỳ nghỉ này ngày nào tôi cũng phải kèm em.

Không biết từ khóa nào chạm vào dây th/ần ki/nh phản nghịch của Bùi Ngọc, cậu ta quẳng bút xuống, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi.

Chưa kịp phản ứng, Bùi Ngọc đứng phắt dậy gi/ật lấy điện thoại trong tay tôi.

Cậu ta giơ màn hình lên quét khuôn mặt mở khóa.

Tôi vội với tay gi/ật lại, Bùi Ngọc dùng một tay khóa ch/ặt hai cổ tay tôi, đầu gối đ/è lên chân, ấn tôi ngã vật ra giường.

Danh sách chương

4 chương
25/12/2025 15:00
0
25/12/2025 15:00
0
03/01/2026 11:06
0
03/01/2026 11:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu