Bách Quỷ Sách 3: Nhân Bì Dong

Bách Quỷ Sách 3: Nhân Bì Dong

Chương 5

04/01/2026 08:37

Đúng là ông bà chủ mà người da bọc xươ/ng kia đã nhắc đến.

Hai người họ cũng sở hữu khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt đen kịt. Trên bàn giữa hai người không phải là chén trà, mà là một lư hương đồng vàng, bên trong cắm bốn nén hương.

Bốn nén?

Tôi lập tức nổi da gà, toàn thân lạnh toát.

Bốn nén hương, chẳng phải là dành để cúng m/a sao?

Mắt lướt nhanh qua đám người da bọc xươ/ng trong phòng, tôi tối sầm mặt mày. Đánh một hai tên còn được, chứ cả phòng mười mấy hai mươi đứa, đ/á/nh sao nổi?

Đang đứng giữa đại sảnh chưa kịp nghĩ cách thoát thân, ông chủ ngồi trên cao đ/ập bàn cái rầm, giọng chua chát:

- Mày dám lén lút ngoại tình sau lưng ta?

Cả phòng, những khuôn mặt trắng bệch đồng loạt quay sang nhìn tôi.

Tôi trợn mắt, run bần bật:

- Hả? Ông chủ đừng vu oan cho người ta chứ!

Tôi vừa mới tới, lại là đàn ông, đi đâu mà ngoại tình?

- Vu oan? Mang thằng em vợ của phu nhân vào đây!

Quay đầu nhìn ra cửa, kẻ bị lôi vào chẳng ai khác chính là con m/a da bọc xươ/ng vừa rình dưới giường tôi!

Đ.M.N, vừa hù ta xong giờ còn hại ta nữa hả?

Con m/a da vừa nằm im dưới giường giờ bị lôi vào lại há hốc mồm khóc lóc, nhưng mặt mũi chẳng có tí cảm xúc nào.

- Chị ơi c/ứu em! Đúng là Nhị di thái dụ dỗ em, em không có phụ lòng anh rể đâu!

Dù cả phòng đầy m/a da nhưng thấy hắn diễn sơ sài, tôi chẳng sợ mà còn buồn cười.

Nhưng trong lòng bỗng dâng lên nỗi chua xót, rồi hóa thành hoài nghi cùng đ/au khổ tột cùng.

Ký ức ùa về.

Ngày trước họ đều là con nhà nghèo. Chàng trai dùng lời ngon ngọt dụ dỗ cô gái, rồi hứa hẹn lập nghiệp để mặc nàng ở lại.

Lo/ạn thế đói khổ, cha mẹ sắp ch*t đói, nàng đành theo ông chủ tham sắc.

Ai ngờ khi về thành phố, nàng phát hiện người từng thầm thương chính là em vợ của ông chủ.

Hắn dối trá, nàng thấu tỏ.

Em chưa từng mơ tưởng gì về anh.

Anh biết em ngốc nghếch, nhẹ dạ, đầu óc rỗng tuếch, nhưng anh vẫn yêu em.

Từ đầu đến cuối, Nhị di thái mà tôi nhập vào chẳng hề biện bạch.

Những người tôi nhập vào trước đây đều bị bản năng chi phối.

Chỉ có nàng, cam chịu buông xuôi theo số phận.

Nhưng!

Nàng cam chịu vì nàng đã ch*t rồi!

Còn giờ trong thân x/á/c này là tôi đây!

Tôi mà cam chịu là xong đời!

Tôi xông tới, t/át túi bụi vào mặt thằng em vợ đang quỳ dưới đất:

- Tao dụ dỗ mày?

- Không tự lượng sức mình, đồ thứ gì mà đòi tao dụ?

Cả phòng im bặt vì bất ngờ.

Ông chủ đ/ập bàn, phán quyết dễ dàng:

- Đàn bà thất tiết đáng lẽ phải thả trôi sông, nhưng sợ làm nh/ục gia tộc.

- Vậy cho mày ch*t êm, ch/ôn sống đi, cho nó một cỗ qu/an t/ài.

Còn cho tao cỗ qu/an t/ài.

Đ.M...

Không lẽ định ch/ôn sống tao?

Tay tôi r/un r/ẩy, trán đầm đìa mồ hôi lạnh.

Không thể... Không thể ch*t thảm thế này được!

Tôi đẩy bật mấy con m/a da, lao về phía cửa.

Trong lúc chạy, bụng hơi đ/au âm ỉ nhưng tôi không để ý, còn kịp đ/á một phát thật mạnh vào "thằng em vợ".

Hủ tục phong kiến, khỉ thật!

Lũ m/a da quá đông, cửa chính đã đóng sập trước khi tôi kịp chạy tới.

Mấy con m/a da vặn vẹo thân hình như sợi mì, đan thành lưới chắn kín lối ra.

Tung chuỗi Phật châu mười tám hạt - đã dùng hai hạt trước đó - mười sáu hạt còn lại văng ra khắp phòng nhưng chẳng khác nào bọ ngựa xe, lập tức đen xì cả chuỗi.

Bùa trên người đã mất sau khi thay đồ, gỗ đào thì rơi mất lúc bị lôi vào.

Toi rồi!

Không còn cách, tôi phun mấy bãi nước bọt rồi bị tóc m/a da trói ch/ặt như bánh chưng.

Người tôi bị ném "rầm" lên tấm ván, nắp qu/an t/ài đóng "ầm" phía trên, tiếng đinh đóng cọc cạch vang lên bảy nhát.

Dây tóc biến mất, tôi đ/ấm thình thịch vào nắp qu/an t/ài.

Chỉ phí sức.

Không khí ngày càng loãng, mũi miệng tôi nghẹt thở.

Tay chân vô lực đẩy nắp qu/an t/ài vô ích.

Cuối cùng, mắt hoa lên như ảo giác, trong bóng tối tôi thấy rõ ràng những vết cào xước đầy m/áu tươi khắp thành qu/an t/ài.

Có lẽ là của Nhị di thái, cũng có thể là của tôi.

Lúc sắp ngất, nước mắt lăn dài, lòng đầy oan ức.

Sát Tam Xuyên, đồ khốn nạn, mày là q/uỷ vương cái con khỉ gì?

Hứa sẽ bảo vệ tao mà?

Thành thân xong, tao sắp ch*t rồi, mày đang ở đâu? Đến c/ứu tao mau!

Trong khoảnh khắc nhắm mắt, tiếng thở dài đầy cười cợt vang bên tai, rồi một vòng tay ấm áp ôm ch/ặt lấy tôi.

10

Tôi mở bật mắt, ánh sáng trắng xuyên vào mắt gây chói lóa.

- Trời ơi, đại sư Cô không sao chứ?

Lão Lưu vừa khóc lóc vừa dùng tay áo lau nước mắt.

Tôi quay mặt tỏ vẻ chán gh/ét, Sát Tam Xuyên lo lắng đưa tay sờ trán tôi nhưng tôi né đi.

Toàn thân dính đầy thứ chất lỏng vàng khè hôi thối, tôi nhăn nhó đứng dậy.

Tôn tiên sinh vẫn bất tỉnh, Trương Đức Tài sau một đêm chịu đựng đã g/ầy trơ xươ/ng, nằm vật ra ghế sô pha thở dốc.

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 15:11
0
25/12/2025 15:11
0
04/01/2026 08:37
0
04/01/2026 08:35
0
04/01/2026 08:34
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu