Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
A Xả chia cho tôi một miếng bánh mì từ phần lương thực của mình. Ánh mắt mọi người càng tò mò hơn, cuối cùng sau khi A Xả dẫn người ra ngoài, cậu trai chế nhạo tôi hôm qua liền tiến lại gần.
Tôn Nguyên, tiểu đệ fan cứng số một của A Xả, người sở hữu năng lực hệ Hỏa. Vì được tín nhiệm nên được A Xả lưu lại trông nhà.
Cậu ta cầm bánh mì bước tới, nhìn tôi từ đầu tới chân, cuối cùng nhíu mày nói bằng giọng khó chịu:
- Đại ca dẫn cậu vào phòng làm gì?
Tôi lộn mắt, vốn không định thèm để ý, nhưng sau khi ăn vội miếng bánh thì bụng vẫn đói cồn cào. Mắt tôi chớp một cái, đã nhắm vào miếng bánh trong tay cậu ta.
- Đưa bánh đây, tôi sẽ nói.
Tôn Nguyên càng nhíu ch/ặt mày, quay đầu bỏ đi:
- Không nói thì thôi!
Đi được hai bước lại nhanh chóng quay lại, nhét bánh vào tay tôi:
- Mau nói! Không nói đ/á/nh ch*t!
Tôi cắn một miếng bánh, ngửa cổ cho cậu ta xem đôi môi bị cắn đỏ lựng:
- Nhìn ra chưa?
- Hả? Xem cái gì?
Tôi thở dài, chỉ tay vào bờ môi sưng đỏ:
- Đại ca nhà các cậu yêu tôi đi/ên cuồ/ng đấy. Đây là vết hôn cưỡng ép khi tôi không đồng ý.
Tôn Nguyên trợn mắt nhìn tôi không tin nổi, mấy người trực ở gần đó cũng vểnh tai nghe lén, nghe xong đều ch*t lặng.
- Đại ca lại có thể nhìn trúng cậu?
Tôi thong thả cắn miếng bánh, hỏi lại:
- Nếu cậu là đại thiếu gia chân chính, bị tôi đối xử như vậy, trong ngày tận thế cậu sẽ làm gì?
Ánh mắt cậu ta lạnh lẽo, nghiến răng nghiến lợi:
- Đẩy cậu vào đám zombie!
Tôi nghẹn họng, gằn giọng:
- Vậy cậu nói xem, hắn gh/ét tôi như thế, lẽ ra hôm qua không nên c/ứu, tại sao lại hôn tôi, còn cho tôi đồ ăn?
Tôn Nguyên - đứa trẻ thật thà này nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, bị tôi dụ dỗ đến mụ mị:
- Tại sao?
- Tất nhiên là không chiếm được tim tôi, liền muốn dùng vũ lực chiếm đoạt thân x/á/c tôi!
Xèèè~
Xung quanh vang lên một tràng hít khí lạnh.
7
Tối đó khi A Xả dẫn người trở về, ánh mắt những người trực đều khác lạ. A Xả hơi nghi hoặc nhưng không ai dám đến trước mặt nói rõ.
Tôi thầm cười, không ai dám nói đồng nghĩa với việc A Xả mặc nhiên thừa nhận.
Đã hôn rồi, đã chịu thiệt rồi, không thể chịu oan uổng!
Trước bữa tối, tôi lại bị A Xả lôi vào phòng. Ngoài cửa, Tôn Nguyên và mọi người đều liếc mắt nhìn tr/ộm. Tôi mặt mày ủ rũ bị lôi vào trong.
Vẫn là bên cửa sổ ọp ẹp đó. Lẽ ra A Xả sống trong phòng này nên gia cố cho an toàn.
Nhưng sang ngày thứ hai, vẫn y nguyên.
Tiếng khóc nức nở vang lên rất lâu. Tôi cảm thấy mông mình sưng vù lên - không phải ví von mà đúng nghĩa đen là bị đ/á/nh sưng.
Bởi vì môi tôi bị cắn quá đ/au, tôi đã ch/ửi A Xả:
- Đồ khốn nạn!
Thế là A Xả - kẻ đang trong trạng thái cực kỳ căng thẳng ngoài mặt trận - chỉ có thể đi/ên cuồ/ng cắn x/é tôi. Cuối cùng tức gi/ận, hắn đ/è tôi bên cửa sổ đ/á/nh cho một trận.
Lúc ra ngoài, tôi đi không vững nữa.
Chỉ một đêm, chuyện A Xả khát khao mà không được tôi đã lan truyền khắp đội hình hành động.
8
- Nhiệm vụ hôm nay toàn đội xuất kích. Sau khi lấy thiết bị ở bệ/nh viện, chúng ta thẳng về căn cứ.
Ai cũng biết bệ/nh viện là một trong những nơi zombie khó thanh lý nhất trong ngày tận thế.
Nhưng ngoài lượng lớn th/uốc men cần thiết, còn có các thiết bị y tế. Vì sự phát triển căn cứ, A Xả quyết định thử một lần.
A Xả cẩn thận sắp xếp phương án hành động, quyết định từ bãi đỗ xe ngầm tiến vào bệ/nh viện, từ dưới lên trên từng tầng một.
Nếu may mắn, khi dọn đến sảnh tầng một sẽ thấy sơ đồ cấu trúc bệ/nh viện, từ đó nhanh chóng tìm được các thiết bị cần thiết.
Tôi được phân công ở bãi đỗ xe ngầm, cùng Tôn Nguyên và vài người phụ trách dọn lũ zombie đi lang thang tới, đảm bảo khi A Xả xuống sẽ không bị tập kích.
Bãi đỗ xe rất rộng. Sau khi dọn xong phần cửa, để tiết kiệm thời gian, A Xả dẫn người đi lên.
Mấy con zombie cấp một, cấp hai dễ xử lý để lại cho chúng tôi.
Hành động thuận lợi khác thường. Vài tiếng sau, mọi người đã dùng xe đẩy chở mấy thiết bị cỡ lớn xuống.
Ai nấy đều vui mừng, nhưng tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Khi còn lại chuyến thiết bị cuối cùng, cửa thang máy mở ra, mọi người đang chăm chú chuyển đồ.
Đúng lúc đám đông tản ra, cảnh giác giảm sút. Là kẻ yếu nhất trong đoàn, tôi chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, như có thứ gì đang theo dõi.
Lưng tôi lạnh toát. Nhân lúc chỉ còn tôi và A Xả ở cửa thang bộ, một con zombie biến dị cấp cao từ trên trời giáng xuống, vồ về phía đầu tôi.
Lần đầu tiên cảm nhận cái ch*t gần đến thế!
A Xả phóng một tia sét vào đỉnh đầu con zombie biến dị. Nó khựng lại, sau đó vẫn lao về phía tôi.
Người đàn ông vung đ/ao dài chặn ngang ng/ực đỡ đò/n, sau đó ch/ém nhanh về phía cổ, định ch/ém đ/ứt đầu nó.
Nhưng con zombie này dường như được tăng cường phòng ngự. Nhát đ/ao không những không ch/ém đ/ứt đầu mà còn bị kẹt tại cổ.
A Xả không buông tay, nắm ch/ặt chuôi đ/ao vận năng lực. Con zombie co gi/ật dữ dội theo lưỡi đ/ao.
- Gọi Tôn Nguyên tới hỗ trợ!
Tôi quay đầu chạy được hai bước, nghe thấy sau lưng A Xả phát ra ti/ếng r/ên. Một con zombie biến dị khác lặng lẽ tập kích A Xả, để lại vết thương trên vai.
Ánh mắt A Xả quét qua không chút sợ hãi hay hối h/ận, chỉ nhíu mày hét:
- Chạy mau!
9
Khi Tôn Nguyên tới nơi, A Xả đã ch/ém ch*t con zombie yếu hơn, đang vật lộn với con phòng ngự.
Có thêm Tôn Nguyên và mọi người, trận chiến kết thúc nhanh chóng.
Nhìn vết thương trên vai A Xả, mọi người đều lặng im.
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 15
Chương 5
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook