Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay khi tử cung nhân tạo vừa ra mắt, Trương Chiêu lập tức đòi chia tay với tôi.
“Một cái tử cung chỉ có năm vạn, cưới em mà đòi sính lễ tận mười tám vạn! Cô cũng xứng sao?
“Muốn không chia tay cũng được, bỏ sính lễ đi, rồi sinh cho tôi một đứa con trai kháu khỉnh!”
Tôi mỉm cười, chân thành chúc phúc cho anh ta.
“Chúc anh sớm có quý tử, chờ uống rư/ợu mừng của hai người nhé!”
Thế nhưng, tại tiệc đầy tháng của con anh ta, anh ta lại khóc lóc c/ầu x/in tôi quay lại.
01
Cho đến khi bàn chuyện cưới xin, tôi mới biết người bạn trai yêu nhau bảy năm của mình rốt cuộc là người hay là cặn bã.
Tôi và Trương Chiêu yêu nhau từ năm nhất đại học, hai nhà cách nhau chẳng qua chỉ hai con phố.
Thế mà giờ đây, khi tôi cầm que thử th/ai hai vạch đi tìm anh ta để bàn chuyện kết hôn, cả nhà họ đều một mực khăng khăng:
“Cái gì? Mười tám vạn sính lễ? Ở đây chúng tôi còn chưa nghe bao giờ?”
“Có bầu là chuyện tốt, chi bằng tiết kiệm mấy khoản linh tinh đó lại để dành cho đứa bé không tốt hơn sao?”
“Kinh Kinh, ta thấy ngày mai con dọn sang đây dưỡng th/ai đi, dì nhất định sẽ chăm sóc con trắng trẻo m/ập mạp!”
Mẹ Trương Chiêu thân thiết khoác tay tôi, ánh mắt nhìn tôi trìu mến như thể đang nhìn con gái ruột vậy.
Nhưng nói đi nói lại, chẳng phải vẫn là muốn tôi không cần sính lễ, trực tiếp mang bầu về nhà họ sao.
Nghĩ đến đây, mặt tôi lập tức sầm xuống.
“Dì ơi, con còn có việc, con về trước đây.”
Tôi mạnh mẽ rút cánh tay đang bị khoác ra, không thèm ngoảnh đầu bước đi.
“Lâm Kinh Kinh! Con bị làm sao thế!”
Ngay sau đó, Trương Chiêu tức tối đuổi theo, chắn ngang đường tôi.
“Em là cái thái độ gì đấy, có con dâu nào nói chuyện với mẹ chồng như thế không?
“Có bầu thì sinh là xong, anh có nói là không chịu trách nhiệm đâu, em rốt cuộc đang làm mình làm mẩy cái gì?”
Tôi làm mình làm mẩy?
Nhìn gương mặt đang méo mó vì tức gi/ận trước mắt, tôi cảm giác như mình chưa từng quen biết anh ta vậy.
“Trương Chiêu, nhà anh tuy chuyển đến Sơn Thành sau, nhưng cũng ở đây hơn chục năm rồi, giờ sính lễ đã tăng lên ba mươi vạn, bố mẹ em vì thông cảm hoàn cảnh nhà anh nên chỉ đòi mười tám vạn, vậy mà các người lại bảo chưa từng nghe bao giờ?
“Rốt cuộc anh có ý gì?”
Tôi vừa dứt lời, gân xanh trên trán Trương Chiêu lập tức nổi lên.
“Tình cảm bảy năm của chúng ta, vậy mà không bằng mười tám vạn tệ sao?
“Lâm Kinh Kinh, em cũng là người có ăn học, chẳng lẽ cũng muốn giống mấy mụ đàn bà đanh đ/á ngoài chợ, lăn lộn ăn vạ đòi tiền sao?”
Tôi tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy, thật không thể ngờ, một Trương Chiêu ngày thường ôn nhu như quý ông lại có thể lý sự cùn đến thế.
“Được, vậy thì đừng cần đứa bé này nữa.”
Tôi gi/ận dữ quay người bỏ đi, còn Trương Chiêu thậm chí lười chẳng buồn đuổi theo.
“Em đã có bầu rồi, chẳng ai cho em nhiều sính lễ thế đâu. Tình cảm bao nhiêu năm nay, anh không phải đáng tin hơn người khác sao?
“Hơn nữa, con thì sớm muộn gì em chẳng phải sinh, lần này bỏ đi, sau này vẫn phải mang th/ai, đằng nào cũng là em chịu khổ. Nếu như anh mà có tử cung để nối dõi tông đường, em nói xem còn đến lượt em không, thế là được rồi!”
Cho đến khi tôi đi đến góc đường, Trương Chiêu vẫn đứng đó lải nhải, cố gắng thuyết phục tôi.
Nhưng chẳng có lấy một câu nào tôi muốn nghe.
02
Về đến nhà, tôi kể nguyên văn những lời đó cho bố mẹ nghe.
Bố tôi vốn ít nói, tức gi/ận đ/ập mạnh tay xuống bàn.
“Chúng nó đúng là b/ắt n/ạt người quá đáng! Đi, xem bố không đ/ập cho thằng nhãi đó tan tác!”
Trương Chiêu cao lớn vạm vỡ, bố tôi sao có thể là đối thủ của nó.
Thấy ông hầm hầm đẩy cửa đi ra ngoài, tôi vội vàng ngăn lại.
“Bố, hôn sự chắc chắn không thành rồi, con cũng sẽ không giữ đứa bé. Bố yên tâm, chuyện này con tự giải quyết được.”
Sau khi an ủi bố mẹ, tôi xoay người vào phòng.
Chỉ là vừa vào đến nơi, tôi đã đổ gục xuống giường.
Nói không buồn là nói dối.
Tôi và Trương Chiêu bên nhau bảy năm.
Từ thời thanh xuân ngây ngô đến khi trưởng thành mãnh liệt.
Anh ta từng đỏ mặt lén nhét vào ngăn bàn tôi một hộp sữa chua, một tấm vé xem phim nhỏ.
Tranh thủ lúc rạp chiếu phim tối om, cẩn thận nắm lấy tay tôi.
Cho đến bây giờ, anh ta cùng tôi đi chơi những môn thể thao mạo hiểm mà tôi yêu thích.
Khi ôm nhau nhảy bungee, anh ta hét lớn về phía núi non rằng chỉ yêu một mình Lâm Kinh Kinh.
Khi lặn xuống đáy sâu nhất, anh ta ra hiệu bằng tay nói với tôi rằng tuyệt đối không đổi lòng.
Thậm chí vào ngày sinh nhật tôi, anh ta đã dùng hết tiền lương chỉ để m/ua mô hình nhân vật mà tôi thích.
Hoàn cảnh nhà anh ta kém hơn nhà tôi nhiều, nhưng vì thấy anh ta đối xử tốt với tôi, bố mẹ tôi cũng chưa từng phản đối, ngược lại còn luôn chăm sóc lòng tự trọng của anh ta.
Vậy mà cho đến khi tôi phát hiện mang th/ai, đề nghị kết hôn.
Tôi mới nhận ra, hình như tôi chưa từng thực sự hiểu rõ con người thật của anh ta.
03
Tiếng rung của điện thoại kéo tôi về với thực tại.
Nhóm chat lớp vốn dĩ yên tĩnh, hôm nay lại đặc biệt xôn xao.
Tôi theo bản năng bấm vào, vừa mở ra đã thấy những lời than vãn khiến tôi tức đến muốn hộc m/áu của Trương Chiêu.
【Anh em à, có phải phụ nữ nào cũng hư vinh như nhau không?】
【Tình cảm của tôi và Kinh Kinh mọi người đều thấy cả, vậy mà giờ cô ấy lại vì mười tám vạn sính lễ mà từ bỏ tình cảm của chúng tôi, còn có cả đứa con của chúng tôi nữa.】
Phía dưới văn bản là một biểu tượng cảm xúc đang khóc lóc thảm thiết.
Ngay sau đó, những người bạn cùng phòng thân thiết với anh ta đều nhảy vào, không ai bảo ai đều đứng về phía anh ta.
“Ôi, thời nay đâu phải cưới vợ, rõ ràng là m/ua vợ mà!”
“Lâm Kinh Kinh là người bản địa, xinh đẹp, điều kiện cũng tốt, nhưng mười tám vạn... đúng là đắt thật!”
Trong lồng ngựk như có ngọn lửa đang th/iêu đ/ốt, ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình, nhưng càng vội càng gõ sai chính tả.
Ngay khi tôi khó khăn lắm mới gõ xong, chuẩn bị gửi đi, cô bạn thân Thôi An đã hớt hải chạy đến hiện trường.
【Mấy gã đàn ông các người có biết liêm sỉ không hả, sính lễ ở Sơn Thành từ năm năm trước đã tăng lên ba mươi vạn rồi, mười tám vạn còn chê đắt, đi ở đ/ộc thân luôn đi, ai ép các người cưới đâu!】
Chỉ là lời vừa dứt, lập tức vấp phải sự phản bác của cả đám đông.
【Nếu không phải vì sinh con, cô tưởng chúng tôi muốn cưới vợ lắm à?】
【Đúng đấy đúng đấy, tôi mà có tử cung, tôi tự sinh con luôn cho rồi, tiền đó tự mình tiêu chẳng sướng hơn sao, đỡ phải để mấy cô phụ nữ lấy con cái ra làm điều kiện, đòi hỏi này nọ!】
Chương 19
Chương 27
Chương 18
Chương 17
Chương 14
Chương 15
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook