Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi lao thẳng vào thư phòng, tìm lão già nhà mình đang ngồi xem báo.
Ông dùng tờ báo che mặt: "Sao, con cũng bị con rắn tám đầu (Bát Kỳ Đại Xà) kia lừa à?"
Tôi nhịn không được lại phì cười: "Không ạ."
Lão già vẫn còn hơi dỗi, cho đến khi tôi chìa thẳng ảnh chụp mẫu vật trong điện thoại cho ông xem.
Hội Nghiên c/ứu Thần linh Sakura đã đăng tấm hình này, nhưng chẳng gây được mấy sự chú ý, kể cả trong giới chuyên môn lẫn bên ngoài. Nếu không thì lão già đã phát hiện ra từ lâu rồi.
Ông thốt lên: "... Đây là, đi/ên rồi."
Quả nhiên, nhãn quang đ/ộc lợn như ông, chỉ một liếc mắt đã nhận ra huyết thống của con hổ này.
Giây tiếp theo, tôi ném thêm một quả bom hạng nặng:
"Còn bốn con nữa, đang ở đối diện nhà con."
Lão già hít một hơi thật sâu: "Tính tình thế nào? Bản năng thú tính có mạnh không?"
Tôi bảo đó là một ông bố bỉm sữa đang dẫn con đi lánh nạn, còn con hổ trong ảnh là hổ mẹ.
Đợi tôi kể xong toàn bộ đầu đuôi sự việc...
Ông nghẹn họng hồi lâu rồi văng một câu ch/ửi thề: "... Mẹ kiếp."
Tôi: "???"
Ông bắt đầu đi loanh quanh trong thư phòng, cuống quýt theo cái cách mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
"Nói dối không chớp mắt, còn dám bảo là Thần Hổ bản địa của tụi nó... Xong đời rồi, mẫu vật nguyên vẹn thế này, gen chắc chắn đã bị nhân bản."
Ông thậm chí bắt đầu nói năng lộn xộn.
Tôi hơi thắc mắc: "Bố này, tại sao họ lại cố chấp với 'Thần linh' đến thế? Làm linh trưởng đứng đầu vạn vật không tốt sao? Hay là mong chờ được Thần linh cai trị?"
Ông cười lạnh: "Cai trị cái gì? Chỉ là một số kẻ núp bóng nền văn minh nhân loại, tự phong mình là Thần trước mà thôi."
Ông nhắc lại chuyện hồi trước ở trên đảo, có uống rư/ợu với lão Ii. Thằng cha đó lúc say đã nói ra sự thật:
"Nếu có thể để Thần linh tái hiện thế gian, rồi làm cho đám người phế thải biến mất khoảng 80%, thế giới này sẽ tươi đẹp biết bao."
Tôi: "..."
Ông hỏi: "Con hiểu chưa?"
Tôi gật đầu: "Hiểu rồi, là một lũ đi/ên."
Ông suy tính hồi lâu, rồi nhấc điện thoại lên. Mở danh bạ, tìm đến một cái tên: Ii Đại Bịp.
Và thế là màn trình diễn bắt đầu.
"Alô, tiến sĩ Ii à? Tôi thấy tấm ảnh các ông đăng rồi, là thật sao? Nghiên c/ứu này cho tôi tham gia một chân với được không?"
Tôi: "???"
Chẳng phải bảo là nhắc đến thôi cũng không được sao?! Để xâm nhập vào nội bộ kẻ th/ù mà hy sinh lớn quá vậy...
"Ông biết đấy, bọn họ toàn bảo tôi là lão nhà giàu mới nổi học làm sang, ngoài tiền ra thì chẳng được tích sự gì, chỉ biết ăn bám di sản tổ tiên, đăng mấy cái luận văn viển vông..."
Nghe không nổi nữa, tôi quay lưng bỏ đi. Nếu không tôi mà cười thành tiếng thì tình cha con hôm nay coi như đ/ứt đoạn.
17
Cơ mà sự hy sinh của lão già không phải là vô ích.
Mấy ngày sau, ông gửi một email cho cậu học trò Giang Ngưng. Bên trong đủ thứ hỗn tạp: ảnh mẫu vật, dữ liệu thí nghiệm...
Tôi soi kỹ: "Mấy tấm ảnh này đều đã qua sàng lọc, gần như không có đặc điểm địa lý, xem ra là sợ lộ chuyện đang ở trên đất Hoa Hạ."
Lão già gọi lão kia là "Đại Bịp" đúng là chí lý.
Giang Ngưng nói: "Ở đây còn có một đoạn video."
Tôi cứ ngỡ là quá trình thí nghiệm. Ai dè vừa bấm vào, cảnh tượng kí/ch th/ích ập đến...
Lục Bạch Sinh từ người hóa hổ.
Dù góc quay không toàn cảnh, nhưng nhìn rõ mồn một... Tuy thân hình không vào hết khung hình, nhưng bộ lông vằn vện tuyệt đẹp và cái đầu hổ khổng lồ thì cực kỳ sắc nét. Bao gồm cả tiếng xươ/ng khớp chuyển động rắc rắc trong quá trình hóa hổ.
Giang Ngưng ngây người: "Thế này thì... bất cẩn quá rồi..."
Tôi bảo không đúng.
"Video này rõ ràng được quay trong trạng thái họ đang tự do."
Camera ở khoảng cách rất gần, thậm chí còn đang di chuyển. Hơn nữa, Lục Bạch Sinh trông có vẻ hoàn toàn không phòng bị... Thêm vào đó là góc quay, trông như từ dưới lên trên.
Dù có m/ù tịt về công nghệ loài người đến mấy thì thế này cũng quá hớ hênh rồi!
Lúc này lão già gọi tới: "Xem mail chưa?"
Tôi bảo xem rồi.
Ông nói: "Con gọi chủ nhà bên đó qua đây, hỏi hắn xem."
Hỏi xem cái video này là thế nào.
18
Tôi cũng muốn hỏi lắm.
Kết quả là còn chưa kịp nhấc chân đi, Lục Bạch Sinh đã gọi điện cho tôi.
Tôi thấy hơi lạ, bình thường chúng tôi chẳng mấy khi nói chuyện. Cả nhà bốn người bọn họ đều thân với Giang Ngưng hơn.
"... Alô?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát mới nói: "Tôi đ/á/nh người rồi, đang ở đồn cảnh sát."
Tôi: "... Chứ không phải gi*t người đấy chứ?"
Anh ta bảo là người Sakura.
Tôi nhíu mày: "Tôi đến ngay."
Không ngờ bọn chúng còn dám đuổi tận đến đây.
19
Tôi để Giang Ngưng ở nhà trông ba con hổ nhỏ. Còn mình lật đật chạy đến đồn cảnh sát, báo danh đến gặp Lục Bạch Sinh.
Lúc đó, tôi thấy ba tên Sakura đang mải mê trò chuyện với cảnh sát. Nghe nói kẻ bị đ/á/nh đã g/ãy xươ/ng, đang nằm viện.
Cô cảnh sát tiếp đón chỉ vào một tên trong đó: "Hắn tên là Ii No, cháu trai của bị hại. Đừng nhìn hắn cười nói niềm nở mà lầm, thực ra cực kỳ khó thương lượng."
Vì cấu thành thương tích nhẹ, phía đối phương không chấp nhận hòa giải, chuyện này sẽ khá rắc rối. Lục Bạch Sinh có khả năng phải ngồi tù.
Tôi trầm tư một lát: "Tôi có thể nói chuyện với hàng xóm của mình trước không?"
Cô ấy bảo đương nhiên là được, anh ta vẫn chưa bị tạm giữ hình sự. Tiện thể nhắc nhở tôi: "Tâm trạng anh ta đang rất bất ổn, cô vào khuyên bảo xem sao."
20
Cái gọi là "tâm trạng rất bất ổn". Đó là vì anh ta ngồi đó, cả căn phòng không một bóng người.
Tôi vốn chẳng mấy nh.ạy cả.m với cảm xúc của người khác, vì tôi đã bị xã hội giám định là nhân cách phản xã hội, thiếu khả năng đồng cảm. Nhưng tôi có thể cảm nhận được sát khí của anh ta.
Sự hung bạo bẩm sinh của chủng tộc vẫn khiến cả căn phòng ngập tràn áp lực. Nhưng tôi chẳng quan tâm, vì anh ta đ/á/nh không lại tôi.
Tôi đi đến ngồi cạnh anh ta: "Mấy đứa nhỏ có Giang Ngưng trông rồi."
Anh ta quả nhiên thả lỏng đôi chút.
Tôi nói: "Kể đi, chuyện là thế nào?"
Anh ta quay đầu nhìn tôi, đột ngột đưa ra một tấm ảnh.
Tôi cứ ngỡ đó là ảnh mẫu vật của vợ anh ta, nhưng không, đó là ảnh vợ anh ta trong trạng thái b/án hổ, đang nằm trên bàn thí nghiệm.
Cực kỳ xinh đẹp, mạnh mẽ, hoang dã, dữ tợn và đ/au đớn.
Tôi sững người, vì không ngờ vợ anh ta bị bắt đi khi vẫn còn sống... Nhưng sững sờ một lát là tôi hiểu ra ngay.
Tất nhiên, điều quan trọng nhất lúc này là...
Tôi: "Anh trúng kế rồi, biết không?"
Anh ta ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi nói: "Thế này đi, anh nhớ lại kỹ xem diễn biến sự việc lúc đó như thế nào."
Bình luận
Bình luận Facebook