Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Ngốc à, đó gọi là chó x/á/c sống.”
Đám nhà giàu lúc nào cũng tự cho mình đứng trên người khác vì có tiền, vậy mà khi đối mặt với quái vật thì không ít kẻ sợ đến mức tè ra quần. Biểu hiện của họ còn thua xa mấy cô gái ban nãy.
Tiếng hét chói tai, tiếng ch/ửi rủa, tiếng kêu c/ứu, xen lẫn tiếng gầm gừ của quái vật. Tôi ngoáy ngoáy tai, thấy hơi bực mình.
“Trong này chỉ có đám nhà giàu đó thôi à? Nhân viên của căn cứ đâu? Cả đám tà thuật sư nữa?”
Tống Phi Phi lập tức hăng hái hẳn lên:
“Hê hê, mình đã bày xong trận Ngũ Lôi Tru Tà rồi, chỉ còn thiếu vài vị trí then chốt với trận nhãn thôi, đang đợi cậu tới đấy!”
Khá lắm, Phi Phi tiến bộ thật rồi!
Tôi nhìn cô ấy đầy hài lòng, uống cạn ly rư/ợu vang trong tay rồi lẻn ra ngoài cùng cô ấy.
Chu Khoan Hoài đã dẫn các cô gái chạy ra khỏi căn cứ. Tôi đặt lên người anh ta một chuỗi Phật châu xá lợi để tạm thời che giấu sát khí và thi khí trên người anh. Còn tôi thì quay lại “công viên quái vật”, không do dự cắm cờ trận vào đúng trận nhãn của Tru Tà Trận.
“Ầm!”
“Ầm ầm ầm!”
Chẳng bao lâu sau, mây đen cuồn cuộn kéo đến. Vô số tia chớp lóe lên trong tầng mây, ánh bạc chằng chịt như những con rắn bạc đang múa lượn. Sấm sét giáng xuống, tôi cảm nhận rõ cả mặt đất rung chuyển dữ dội.
Nơi này tà vật quá nhiều. Ngũ Lôi Tru Tà Trận vừa khởi động đã trực tiếp dẫn động thiên lôi. Có tia sét đ/á/nh trúng cây khô, lập tức bùng lên biển lửa. Tất cả tội á/c ở đây, dưới trận lôi hỏa này, sẽ bị th/iêu rụi thành tro.
Các cô gái đều được Tống Phi Phi sắp xếp người đưa về nhà. Để trấn an họ, cô ấy còn chuyển khoản cho mỗi người hai triệu. Tôi mở điện thoại ra xem, tin tức sáng sớm đã tràn ngập: hàng chục phú hào thiệt mạng trong một khu nghỉ dưỡng nổi tiếng của địa phương. Trong số đó có doanh nhân tên tuổi, nhà từ thiện, đạo diễn nổi tiếng và cả minh tinh.
“Đỉnh thật đấy Linh Châu! Cả cái căn cứ livestream bị cậu xóa sổ luôn. Thế nào, tin tức về chú tôi cậu moi được chưa?”
Mộc Sâm hớn hở chạy tới. Tôi chớp mắt:
“Chú? Chú nào cơ?”
Mặt cậu ta đen sì:
“Không phải cậu đi điều tra tin tức à? Còn nhận cả th/ù lao rồi cơ mà!!!”
Tôi gãi đầu. Khi đó thời gian quá gấp, tôi chỉ kịp ép lão đại xã hội đen chuyển hết tiền cho Tống Phi Phi. Vừa chuyển xong thì lão đã bị một tia sét đ/á/nh trúng.
Dưới thiên lôi, tất cả đều h/ồn phi phách tán, đến cả q/uỷ cũng chẳng triệu lên được. Tôi hơi chột dạ sờ sờ mũi, rồi trừng mắt nhìn cậu ta:
“La cái gì mà la!
Tôi lỡ quên mất thôi!!!”
Mộc Sâm há miệng, bị cái lý lẽ ngang ngược của tôi làm cho cứng họng:
“Thế… thế còn thanh cổ ki/ếm cậu lấy, rồi Âm Dương Ngọc, rồi…”
Thấy tôi giơ nắm đ/ấm to như cái nồi lên, cậu ta nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười:
“Còn… còn cách nào khác không?”
Đương nhiên là có cách.
Tôi bói cho Mộc Sâm một quẻ, lại đoán chữ, còn lấy ảnh và bát tự của chú cậu ta ra xem đi xem lại. Cuối cùng tính ra được rằng ông ấy đã chạy sang nước Hoa Anh Đào.
“Linh Châu, nhà tôi vẫn còn không ít đồ tốt, không biết cậu có hứng thú không?”
Tôi vừa định nói thì Tống Phi Phi hớt hải cầm điện thoại chạy tới:
“Linh Châu, Linh Châu! Có một fan nhắn cho cậu cùng một nội dung suốt bảy ngày liền, cậu xem nhanh đi!”
Tôi nhận lấy điện thoại.
【Streamer c/ứu tôi với!】
【Đại sư Linh Châu, c/ứu mạng!!!】
【C/ứu tôi!!!】
Tôi lập tức ném chuyện của Mộc Sâm ra sau đầu, khoác ba lô lên, kéo Tống Phi Phi chạy đi:
“Phi Phi, đi! Về nhà!”
— Hết —
Anh Đào Tiểu Tửu
Chương 5
Chương 19
Chương 13
Chương 27
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook