Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Sau đó tôi chạy đến đây. Ở đây có rất nhiều tà thuật sư. Có một tên nói có thể bày trận giúp tôi áp chế thiên kiếp, nhưng điều kiện là tôi phải ở lại trấn giữ cho hắn.
“Tôi thề đấy! Ở đây lâu như vậy, tôi chưa từng gi*t một ai!!!”
Tôi nghiến răng dừng chân. Thân thể hắn cứng như thép, tôi đ/á mà chân chắc cũng bầm tím rồi.
“Anh nói dối!!! Trước đây có một cô gái họ Trương, bị anh gi*t chỉ trong một chiêu!!!”
Chu Khoan Hoài cuống cuồ/ng giậm chân:
“Gi*t cái gì mà gi*t! Cô ấy bị bệ/nh tim! Vừa hét lên ‘Đồng Giáp Thi’ một tiếng là lăn ra ch*t rồi! Cái này thật sự không trách tôi được!!!”
Thấy tôi vẫn hầm hầm sát khí, hắn chột dạ sờ mũi:
“Đừng gi/ận nữa… tôi đưa cô ra ngoài.”
Chu Khoan Hoài nói nơi này cực kỳ rộng, còn xây hẳn một “Công viên Quái Vật”. Đám phú hào ngồi trong xe trong suốt tham quan đủ loại cổ trùng, đ/ộc vật, hành thi, nữ q/uỷ.
“Họ có một phòng livestream siêu lớn. Vừa uống rư/ợu vừa xem cuộc săn gi*t này.”
“Khoan đã… anh nói cái gì cơ?”
Vậy là đám phú hào không phải ngồi sau màn hình ở đâu đó xa xôi, mà đang ở ngay trong cùng một khu này với chúng tôi?
Cũng đúng. Ở nhà xem qua mạng thì có gì kí/ch th/ích. Phải đến tận nơi, tận mắt thấy mấy thứ tà vật kia trước, lúc xem trực tiếp cảnh săn gi*t mới càng thấm được sự tuyệt vọng và sợ hãi của chúng tôi chứ.
Hay lắm.
Hay lắm!!!
Tôi ngẩng đầu cười âm u, nhón chân vỗ vai hắn:
“Tiểu Chu à… đến lúc anh – nhân viên hợp đồng trăm năm – vào ca rồi.”
Tôi vò rối tóc, lăn lộn vài vòng dưới đất cho người trông thảm hại hơn. Sau đó lao ra khỏi m/ộ thất, chạy đi/ên cuồ/ng về phía đường hầm có gắn camera, tay chân quơ lo/ạn, vừa bò vừa lăn.
“C/ứu tôi! C/ứu tôi với!”
Chu Khoan Hoài trợn mắt đi phía sau, lặng lẽ nhìn tôi diễn.
Khi cả hai cùng nhào đến trước ống kính, tôi gào lên một tiếng thảm thiết:
“Á!!!”
“Linh Châu!”
“Chị Linh Châu!!!”
Mấy cô gái ngồi dưới đất sợ đến tái mặt. Tôi vừa ngã xuống, Chu Khoan Hoài cúi người nắm lấy chân tôi, kéo tôi như kéo x/á/c chó về phía sâu trong hang.
Ơ kìa? Tư thế sai rồi!
Đệt, hắn cao quá!
Hơn nửa người tôi lơ lửng trên không, chỉ có mặt cà xuống đất, ăn trọn một mồm đất. Tôi giống hệt cây lau nhà hình người!
“Á! Tôi liều mạng với anh!”
A Tang hét lớn cầm gậy xông lên. Những cô gái khác dù sợ nhưng không ai lùi bước.
Chu Khoan Hoài kéo tôi, đám con gái đuổi theo. Chỉ chốc lát, cả bọn biến mất khỏi khung hình.
“Phì! Phì phì phì!”
“Mẹ nó Chu Khoan Hoài! Anh nhân cơ hội trả th/ù riêng đấy à!”
Tôi móc đất trong miệng ra rồi tung cho hắn một bộ Thập Bát La Hán quyền. Các cô gái nhìn đến ngây người, A Tang càng sốc đến không nói nổi lời.
“Giới thiệu một chút. Đây là bạn tôi – Chu Khoan Hoài, một vị tướng kháng Kim thời Tống.”
Tôi sắp xếp các cô gái ở lại m/ộ thất, rồi bảo Chu Khoan Hoài kéo theo nắp qu/an t/ài của hắn, mang tôi bay ra ngoài.
Thời khắc săn gi*t thực sự… bắt đầu rồi.
Những tấm kính cường lực tưởng như bất khả xâm phạm, trước nắp qu/an t/ài nặng mấy nghìn cân của hắn chẳng khác gì đậu phụ, đẩy nhẹ là đổ.
Tôi lao ngang dọc khắp Công viên Quái Vật, gần như kéo theo toàn bộ tà vật phía sau.
Khí tức của Chu Khoan Hoài quá đ/áng s/ợ. Tôi sợ hắn dọa đám quái vật tôi vất vả dụ tới chạy mất, nên bảo hắn xách nắp qu/an t/ài lơ lửng trên không, chờ hiệu lệnh.
Vừa chạy tôi vừa liếc thấy bình luận vẫn nhảy lo/ạn:
【Đệt! Con Số 7 chưa ch*t à?!】
【Chuyện gì vậy? Con cương thi không gi*t được nó sao?】
【Không phải cương thi nhìn trúng nó rồi chứ? Ngủ một giấc xong thả ra? Tiếc thật, cảnh đẹp thế mà tôi không được xem.】
【Nó đang làm gì vậy? Sao chạy lo/ạn thế? Mấy con kia đâu rồi?】
Chậc, cái mồm bẩn như thế, nhét cổ trùng vào là hợp nhất.
Khi tôi dẫn đám quái vật đến trước một vách núi dựng đứng, Chu Khoan Hoài giơ nắp qu/an t/ài sắt lên, ném mạnh.
【Hử? Có cái gì bay tới kìa?】
【Đệt! MC! Cái gì thế này?!】
【Tôi đệt! Trả tiền!!!】
“ẦM!!!”
Một tiếng n/ổ vang trời, vách núi sập mất nửa.
Thực ra đó là một bức tường cao khổng lồ, phía sau là màn hình điện tử cực lớn. Tôi men theo lỗ thủng do bức tường đổ tạo ra, chui vào trong.
Bên ngoài nguy cơ tứ phía.
Bên trong đèn đỏ rư/ợu xanh.
Vô số cô gái ăn mặc hở hang bưng khay, ngơ ngác nhìn tôi.
Đây là một căn phòng cực lớn, bài trí như rạp chiếu phim cao cấp. Mỗi hàng ghế đều có bàn riêng, trên bàn bày nước trái cây, rư/ợu ngon và những món ăn tinh xảo không gọi được tên.
Tất cả đều đeo mặt nạ che nửa trên khuôn mặt, không nhìn rõ dung mạo.
Không sao.
Dù sao thì… họ sắp ch*t rồi.
Thấy tôi xông vào, đám người nằm ngồi trên sofa bật dậy. Có kẻ còn hét toáng:
“Bảo vệ đâu?! Bảo vệ đâu rồi!!!”
Tôi nhảy lên bàn hàng đầu, chống nạnh hét về phía Chu Khoan Hoài:
“Lão Chu! Canh cho kỹ! Không một ai được chạy!!!”
“Đệt! Lão Chu cũng tới à!”
Tống Phi Phi gi/ật phắt mặt nạ, chạy về phía tôi, cười đắc ý:
“Ha ha ha, yên tâm đi! Cửa tôi khóa hết rồi. Đám ng/u kia còn chưa phát hiện đâu!”
Giữa cảnh hỗn lo/ạn, tôi và Tống Phi Phi trốn trong góc, thong thả uống rư/ợu vang, ăn bánh ngọt.
“Ê nhìn thằng b/éo kia kìa, vo/ng nhi thấy bụng nó to nên mổ bụng chui vào luôn.”
“Còn lão già kia mới kí/ch th/ích. Ủa cái đang chui vào mũi lão gọi là gì nhỉ? Giun sắt à?”
Tôi bỗng không nuốt nổi ngụm rư/ợu:
“Đó là sán cổ. Thích nhất là gặm n/ội tạ/ng sống.”
“Đệt thằng đeo kính kia trâu thật, bị mấy con chó x/é x/á/c luôn kìa!”
Chương 5
Chương 19
Chương 13
Chương 27
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook