Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Lũ chúng mày đúng là đống th/ai hỏng chưa kịp phá đã rơi ra, mẹ sinh ra chúng mày thà nuôi cái nhau th/ai còn có ích hơn!
“Nhìn cái mặt đã giống bồn cầu, mà trong đầu chứa thứ gì chắc cũng y chang!
“Giơ hai cái móng heo lên lên mạng cái là tưởng mình thành người à? Mồm thối thế, bà đây tặng mỗi đứa một chai dung dịch phụ khoa mà súc miệng!!!”
Phần bình luận im bặt.
Số 13 không mở miệng thì thôi, đã nói là chấn động toàn trường. Tôi nhìn hai bím tóc vung vẩy vì kích động của cô ấy mà khâm phục sát đất. Nhân tài! Đúng là nhân tài hiếm có!
Khung chat vốn ồn ào bỗng im lặng rất lâu, cho đến khi một tài khoản tên 【Chính Đạo Lưu Diệc Phi】 phá vỡ sự yên tĩnh:
【Ha ha ha, Số 13 không tệ, tôi thích. Tặng cô ấy một chai Vương Lão Cát cho mát họng.】
Nhìn cái tên quen thuộc đó, tôi rơi vào trầm tư.
Người này… chẳng lẽ là Tống Phi Phi?
Tống Phi Phi là bạn thân kiêm đồ đệ của tôi. Hai đứa đã nói sẽ cùng nhau nằm vùng thâm nhập tổ chức này. Tôi ở đây bị săn gi*t, còn cô ta ngồi ngoài kia spam bình luận???
Spam thì thôi đi, cô ta không thấy tôi tay không tấc sắt, đến cả một thanh ki/ếm gỗ đào cũng không có sao? Thế mà còn đi tặng Vương Lão Cát cho người khác trước! Một chai đó bao nhiêu tiền? Chẳng lẽ cũng 50 nghìn? Con bé phá của này!!!
Sau khi ch/ửi xong, chân tay Số 13 không còn run nữa. Cô ấy hất bím tóc, ngẩng đầu:
“Chẳng phải chỉ là ch*t thôi sao! Bà đây liều mạng với chúng nó! Mười tám năm sau lại là—”
“Á!!! M/a kìa!!!”
Vài con hành thi quần áo rá/ch rưới đang lảo đảo tiến về phía chúng tôi.
Nói chính x/á/c thì hành thi còn chưa được coi là cương thi thật sự. Cương thi chia làm sáu cấp: Tử cương, Bạch cương, Lục cương, Phi cương, rồi đến Hạn Bạt. Dựa theo ngũ hành, giữa Lục cương và Phi cương còn có thi giáp đồng, thủy hành thi, thổ độn thi…
Còn mấy con trước mắt này, chỉ là th* th/ể bị luồng sinh khí của vật sống độ vào một hơi, dân gian gọi là “x/á/c sống dậy”. Thời xưa khi quàn linh cữu, trong linh đường luôn phải có người canh, cấm mèo chuột chạy vào cũng vì lý do này.
Mèo chuột thuộc âm, có thể thông linh. Khi chúng trèo qua x/á/c ch*t, sẽ vô tình truyền một luồng sinh khí vào th* th/ể. Hành thi di chuyển được là nhờ vào một hơi đó trong mũi miệng.
Vì vậy, đối phó với hành thi rất đơn giản: ép chúng nhả ra luồng khí đó, là chúng sẽ bất động.
Hành lang dài hẹp, ánh đèn u ám. Tôi cảnh giác giơ cây gậy gỗ lên. Đợi chúng tiến gần, tôi mới nhìn rõ gương mặt chúng.
Tay tôi hạ xuống.
Tim tôi chua xót đến mức muốn rơi nước mắt.
Những khuôn mặt kia đã th/ối r/ữa, không còn nhận ra diện mạo ban đầu. Nhưng quần áo trên người chúng thì quá quen thuộc — màu sắc tươi sáng, trước ng/ực in con số to đùng.
Chúng giống hệt chúng tôi.
Đều là những cô gái vô tội bị b/án tới đây.
“Chị Số 7… sau này… chúng ta cũng sẽ biến thành như vậy sao?”
Số 13 co rúm sau lưng tôi, ló nửa cái đầu, sợ hãi nhìn chằm chằm đám hành thi.
Chúng càng lúc càng gần. Tôi quay đầu quát lớn:
“Tất cả chia thành hai đội, đứng ngay ngắn cho tôi!
“Chỉ cần bịt mũi miệng, nín thở, hành thi sẽ không phát hiện ra các cô!
“Nghe lệnh tôi! Hai đội thay phiên hít thở!”
Hành thi hoạt động nhờ luồng khí trong miệng, nên cực kỳ nh.ạy cả.m với hơi thở của người sống. Chúng sẽ máy móc tấn công mọi sinh vật đang thở.
Chỉ cần nín thở được, chúng chẳng khác gì kẻ m/ù kẻ đi/ếc.
“Đội 1 thở! Đội 2 nín!”
Những cô gái bên trái lập tức hít thở mạnh. Đám hành thi lảo đảo lao về phía họ.
Ngay khi chúng sắp chạm tới—
“Đội 1 nín! Đội 2 thở!!!”
Những cô bên phải bắt đầu thở. Đám hành thi khựng lại, nhất thời ngơ ngác vì mục tiêu biến mất.
Rồi chúng phát hiện “con mồi” đã ở phía sau, bèn chậm chạp quay đầu, tiếp tục lao sang bên kia.
Cứ thế, hai bên thay phiên hít thở. Hơn chục con hành thi bị chúng tôi “thả diều” khắp hành lang.
Còn tôi đứng ở giữa, nhân lúc chúng lạc nhịp mà ra tay hạ từng con.
Một chưởng đ/á/nh vào huyệt đản trung trên ng/ực, nắm tay siết ch/ặt, dồn lực ép vào mấy huyệt nơi yết hầu, cuối cùng dùng ngón cái ấn vào cổ, bẻ ngửa ra sau—
Luồng sinh khí lập tức bị ép phun ra.
Hơi vừa thoát, chúng liền ngã xuống như x/á/c ch*t bình thường, nằm im không động đậy.
Tôi xử lý xong toàn bộ hành thi chỉ trong chốc lát. Còn chưa kịp thở, loa trên trần đã vang lên, khung chat lại nhảy lo/ạn.
【Đ* mẹ!!! Tao bỏ sáu triệu! Mấy người diễn phim Lâm Chính Anh cho tao xem đấy à?!!!】
【Hay lắm. Tôi tham gia bao nhiêu kỳ săn gi*t rồi, mấy cô là thú vị nhất. MC, tôi bỏ 2 triệu, tăng gấp đôi số lượng quái vật đợt tiếp theo!】
Tiếng sột soạt vang lên.
Có thứ gì đó đang nhanh chóng tiến về phía chúng tôi.
Mấy cô gái vừa thoát ch*t còn định nhảy cẫng ăn mừng thì Số 13 đã hét chói tai:
“Á!!! Rắn! Nhiều rắn quá!!!”
Rắn bò tới đủ loại lớn nhỏ, to nhỏ khác nhau. Con lớn nhất dài gần hai mét, thè lưỡi đen sì, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm chúng tôi.
Toàn thân nó màu xám tro, giữa lưng có một vệt đỏ tươi nổi bật, vừa rực rỡ vừa rợn người.
Tôi thầm kêu không ổn.
Đó là vua của âm xà — Âm Sát Xà.
Âm xà sinh ra từ tử khí và âm khí của người ch*t, thường chỉ xuất hiện ở bãi tha m/a, mồ hoang, tính công kích không quá mạnh.
Nhưng Âm Sát Xà thì khác.
Nó sinh ra ở những ngôi m/ộ đặc biệt — nơi người ch*t trước đó chịu tr/a t/ấn tột cùng, oán khí không tan, sát khí ngưng tụ, hóa thành rắn.
Âm Sát Xà cực kỳ hung hãn.
Bị chúng cắn, người sẽ trở nên cuồ/ng bạo, khát m/áu, và trong vòng bảy tiếng sẽ toàn thân th/ối r/ữa mà ch*t, ch*t thảm không gì tả nổi.
Ki/ếm gỗ đào? Không có.
Phù Ngũ Lôi? Không có.
Chu sa? Không có.
Gạo nếp? Cũng không.
Tay không.
Chương 5
Chương 19
Chương 13
Chương 27
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook