Mùa Xuân Thứ Hai

Mùa Xuân Thứ Hai

Chương 4

13/06/2025 21:20

Tôi kể chuyện của đứa em họ cho chú tôi nghe, đồng thời phân tích mức độ tàn á/c không thể chấp nhận được của nó. Chú tôi nghe xong im lặng hồi lâu, bỏ bữa không ăn, còn tịch thu luôn chiếc thắt lưng "Thất Bá Lang" của bố tôi để trên ghế sofa.

Còn chàng trai bị em họ tôi vu oan chính là Kỳ Dương.

Lần tiếp theo chúng tôi có dịp gặp lại, là khi hắn x/é tờ thông báo dạy thêm mà tôi dán khắp nơi...

Kỳ Dương tìm tôi để xin học thêm các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh cấp 3. Tôi nhếch mép, chỉ vào tờ quảng cáo ghi rõ "Toán và Khoa học Tự nhiên cấp 2". Tôi chỉ là sinh viên trường bình thường, tự biết mình có bao nhiêu năng lực, làm sao đủ tư cách dạy học sinh trường chuyên huyện?

Nhưng hắn hết năn nỉ ỉ ôi lại giả bộ khổ sở: "Con nhà người ta có ba mẹ chăm bẵm, còn em mồ côi, học lực đội sổ, thầy cô cũng bỏ mặc. Chị còn từng đ/á/nh em nữa..."

Nghiến răng nhìn gương mặt điển trai của hắn, tôi tự nhủ cố gắng giúp hắn thi tốt, sau này dựa vào nhan sắc cộng với học vấn ắt sẽ thành công. Chỉ cần không buông thả, tương lai ắt không tệ. Coi như tích đức vậy.

Suốt cả năm đại học, hễ hắn nhắn tin hỏi bài là tôi lại cặm cụi nghiên c/ứu. Kỳ lạ thay, dạy hắn một thời gian mà tôi thi đậu cả chứng chỉ sư phạm dù không ôn tập.

Đến khi hắn thi xong Đại học, tôi hỏi kết quả. Hắn chỉ đáp qua loa: "Cũng tạm ổn". Qua giọng điệu nhắn tin, hình như hắn không vui, luôn né tránh chủ đề thi cử. Tôi tưởng hắn làm bài không tốt, bởi dạy hắn lâu mà chẳng thấy thiên phú gì. Để khỏi chạm tự ái, tôi không hỏi thêm.

Sau khi tốt nghiệp, tôi lang thang tìm việc ở thành phố rồi mãi đến giữa tháng 7 mới về quê. Tình cờ thấy bảng vàng thành tích của trường chuyên huyện, danh sách dài dằng dặc hơn nghìn người với điểm số, thứ hạng, trường đỗ đều được ghi rõ.

Năm nay tỷ lệ đỗ Đại học của trường là 98%, rất ấn tượng. Kỳ Dương đỗ thủ khoa khối Tự nhiên. Để chắc ăn, tôi còn xem kỹ cả danh sách - cả khối 12 chỉ có một Kỳ Dương duy nhất.

Hỏi thăm mấy học sinh lớp 12 đang xem bảng, tôi mới biết Kỳ Dương vốn là thần đồng của trường. Giám đốc khối từng tuyên bố đây sẽ là học sinh đầu tiên đỗ Thanh Hoa - Bắc Đại trong vòng 10 năm. Và hắn đã làm được - 706 điểm, thủ khoa thành phố, xếp thứ 9 toàn tỉnh.

Tốt thật! Thì ra hắn coi tôi như con khỉ đáng thương! Nếu trình độ như tôi mà dạy được học sinh 700 điểm, hiệu trưởng trường này phải quỳ gối mời tôi về dạy. Đồ l/ừa đ/ảo!

Tôi lập tức chặn mọi liên lạc, thề suốt đời không gặp mặt tên này! Tưởng chừng quên sạch chuyện cũ, ai ngờ mới làm việc ở thành phố A được ba tháng, hắn đã trở thành sếp trực tiếp của tôi.

Đúng là xui xẻo tột cùng!

Hắn cố sức xin lỗi, mỗi lần thấy mặt lạnh như băng của tôi lại đỏ hoe mắt. Trông tôi như kẻ bạc tình. Qu/an h/ệ chỉ dịu xuống khi tôi phải phẫu thuật, không nơi gửi Phát Tài.

Đến thành phố A lập nghiệp, ngoài Chu Quân An, tôi chẳng thân thiết với ai. Đồng nghiệp chỉ là đồng nghiệp, sống hai mặt. Ngay cả Chu Quân An - người tôi tin nhất - còn không chăm nổi Phát Tài, biết tin ai?

Còn mẹ tôi thì không chịu nổi việc tôi chi nghìn đô mỗi tháng nuôi chó, chỉ mong b/án nó đi. Tôi từng tính gửi tiệm thú cưng, nhưng Phát Tài quá nghịch ngợm, sợ ra viện còn phải đền tiền sửa chữa. Nghèo kiết x/á/c, đền sao nổi?

Đành nhờ Kỳ Dương. Hắn thích động vật, hồi dạy học thường mang thức ăn cho mèo hoang, còn bỏ tiền triệt sản cho chúng. Thấy vậy tôi cũng ngại đòi học phí.

Tôi nói với hắn: "Chăm tốt con chó của tôi, tôi sẽ tha thứ cho lừa dối của cậu".

5

Kỳ Dương một tay xách lỉnh kỉnh túi xách, tay kia đỡ tôi xuống xe. Đến bên chiếc xe, cửa kính hàng ghế trước hạ xuống, lộ ra bộ mặt ngốc nghếch của Phát Tài. Kính mát, dây chuyền vàng, áo phông in dòng chữ "Tuổi già chí trẻ" - đúng chuẩn chó nghiện ngập.

Nhớ lại bức ảnh Kỳ Dương gửi hôm trước - Phát Tài đang châm th/uốc - tôi gi/ật giật khóe miệng. Nhìn thân hình m/ập mạp hơn cả lúc vào viện của nó, lòng càng tức gi/ận.

"Cậu nuông chiều nó quá đấy." Tôi lên tiếng.

Trước kia Phát Tài đã ngốc, giờ được ăn vận đàng hoàng lại càng lố bịch, đúng kiểu chó cậy gần nhà. Kỳ Dương ném hành lý vào cốp xe, hỏi lại "Có sao đâu?", rồi quay ra cung kính với Phát Tài: "Đại ca Phát Tài, để ngài đợi lâu rồi."

Tôi: "..."

Hàng ghế sau trải thảm dày mềm mại, tựa lưng cũng có đệm êm. Kỳ Dương bảo tôi ngồi đây, không cần thắt dây an toàn vì sợ phanh gấp khiến vết mổ đ/au.

Trùng hợp thay, đi một đoạn thì xe Kỳ Dương và xe Chu Quân An song hành, cùng dừng đèn đỏ. Định làm ngơ, đóng kín cửa kính, nào ngờ Phát Tài ngạo nghễ ngẩng cằm về phía Chu Quân An rồi... hú vang như chó sói. Đây là biểu hiện khi nó khoe khoang, như trút gi/ận vì từng bị hắt hủi.

"Xem đi, nơi ngươi kh/inh rẻ ta, lại có chỗ khác trọng vọng ta!"

Phát Tài quả thực chịu nhiều thiệt thòi dưới trướng Chu Quân An. Có lần tôi định nhờ hắn đưa đi tiêm phòng, hắn bảo: "Tôi không thích thú cưng lên xe, bẩn lắm."

Tôi thanh minh: "Phát Tài sạch sẽ mà, ngày nào tôi cũng vệ sinh chân, chải lông thường xuyên, không làm bẩn xe đâu."

Danh sách chương

5 chương
13/06/2025 21:23
0
13/06/2025 21:22
0
13/06/2025 21:20
0
13/06/2025 21:18
0
13/06/2025 21:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu