Ta khẽ cất tiếng: 'Con sẽ lo cho cha an hưởng tuổi già, từ nay cha tự bảo trọng.'
Dứt lời, ta quay gót rời đi.
Tiếng vật mình đột ngột vang lên, theo sau là tiếng cha ruột thịt nức nở thảm thiết.
Bước chân chẳng chần chừ, ta rảo bước rời khỏi mảnh đất đã ghim sâu nỗi đ/au này.
Vĩnh viễn chẳng trở lại nữa rồi.
Kinh thành phồn hoa rực rỡ, đôi mắt ta chẳng đủ ngắm nghía, ước chi hóa thành nghìn con mắt.
Chị chồng cùng phu quân dẫn tiểu nữ nhi cũng tới kinh thành, mở tiệm thêu nơi Đông thị, buôn b/án hưng thịnh.
Tướng công dắt ta về tân gia, ta mừng rỡ nhảy cẫng ngay tại chỗ.
Đây là lần đầu tiên ta được ở trong dinh thự rộng lớn thế này!
Tướng công cũng hân hoan, ôm ta lăn lộn giữa sân không ngớt.
Cuối cùng đôi ta ôm nhau chìm vào giấc ngủ trên thảm hoa sơn trà rực rỡ.
Ta gặp một giấc mơ đẹp.
Mộng thấy một nàng tiểu nữ cùng nam đồng tử.
Ôi chao! Đôi bảo bối ngọc ngà!
Tiểu nữ nhi tết tóc bím, đôi mắt bồ câu lúng liếng, khoác váy lụa vàng tơ, ngọt ngào gọi: 'Nương nương.'
Nam đồng tử mặt mũi khôi ngô, cánh tay trắng nõn tựa ngó sen, đáng yêu khôn tả.
Thấy ta nhìn, cậu bé gãi đầu đỏ mặt: 'Nương nương.'
'Ừ! Các con của nương đây này!' Ta cười rạng rỡ đáp lời. Quả là giấc mộng tuyệt mỹ!
Giá mà đây là con ruột của ta thì tốt biết bao!
Không ngờ chỉ cách một ngày, ta đã trúng tin có th/ai!
Hẳn là đôi bảo ngọc trong mộng tìm về với ta rồi!
Thật tuyệt vời!
Ta sắp làm mẹ rồi!
Cả nhà vui mừng khôn xiết, nâng niu ta như báu vật, chẳng để ta chạm việc nặng.
Nhưng tính ta hiếu động, luôn muốn làm chút gì đó.
Một hôm mẹ chồng và cha chồng đều đi vắng, tướng công cũng vào triều.
Ta mừng thầm, vội vào thư phòng thu xếp sách vở cho chàng.
Bỗng ta thấy một phong thư úa màu.
Ta lấy ra xem kỹ.
Hóa ra là thư tướng công gửi hạt hồng đậu năm nào!
Lòng ta ấm áp, chàng vẫn cất giữ kỹ lưỡng thế này!
Thực ra.
Hạt hồng đậu ấy ta vẫn đeo bên mình, nâng niu như bảo vật.
Giờ đây làm Trạng nguyên nương tử, được tướng công dạy chữ, ta ngồi nghiêm trang bên án thư, chăm chú đọc từng nét bút.
Nhưng khi hiểu được ý thư, nước mắt ta rơi lã chã.
Trên thư chỉ vỏn vẹn hai câu:
'Xúc xắc lưu ly khảm hạt hồng đậu,
Nỗi tương tư thấu xươ/ng, người có hay chăng?'
-HẾT-
Bình luận
Bình luận Facebook