Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bà nắm tay người đàn ông cao một mét chín, dáng vẻ cương nghị và nói với tôi:
"Hồi nhỏ bà đã đính ước cho hai đứa, từ nay đây chính là người yêu của cháu."
Tôi sững sờ: "Bà ơi, cháu và anh ấy đều là con trai, làm sao ở bên nhau được!"
1
Người đàn ông xắn tay áo, bình thản dọn dẹp nhà bếp. Nghe tiếng động ngoài cửa, anh từ từ quay lại, đôi môi mỏng khẽ cong thành đường cong lạnh lẽo.
Khi tôi nhìn sang, chỉ kịp thấy gương mặt góc cạnh với đường nét sắc sảo.
"Bà ơi, cháu và anh ấy đều là đàn ông, có lẽ bà nhầm rồi."
Bà quả thật đã lớn tuổi, giờ đến chuyện cũng không nhớ rõ.
"Không nhầm đâu, bà biết mà, cậu ấy là người nhà họ Tố! Hồi hai đứa còn trong bụng mẹ, hai nhà đã đính ước rồi!"
Người đàn ông trong bếp từ từ bước ra, dáng người cao ráo khác thường.
Trước mắt tôi là gương mặt tuấn tú tựa tiên giáng trần, xươ/ng gò má thanh tú nhưng đôi mắt màu huyền lại lạnh buốt đến tận cùng.
Trong căn nhà cũ chín mươi mét vuông của bà, anh ta tỏ vẻ cao sang khác thường.
Bà nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh mắt tràn đầy yêu thương không giấu nổi.
"Nào, Nguyện à, giới thiệu với Tiểu Tô đi."
Bà vui vẻ vỗ vai người đàn ông bên cạnh.
Anh ta gật đầu, giọng nói trong trẻo tựa gió tuyết lạnh giá, mang theo chút uy nghi:
"Xin chào, tôi tên Tố Nguyện."
Cái tên Tố Nguyện nghe thật sự giống tên con gái.
Nhưng trong ký ức tôi chưa từng có tên này.
"Chào... chào anh, em tên Tô Ngụy."
Anh gật đầu đáp lời tôi, rồi quay sang nắm nhẹ tay bà.
Vốn dĩ Tố Nguyện có ngoại hình góc cạnh đầy tính tấn công, nhưng khi nhìn bà, đuôi mắt anh khẽ cong khiến toàn bộ khuôn mặt dịu dàng hẳn.
Anh nhẹ nhàng nói: "Bà ơi, cháu và Tô Ngụy mới gặp, cho hai đứa chút không gian riêng được không? Để cháu nhờ người đưa bà ra ngoài đi dạo nhé?"
Bà cười không ngậm được miệng: "Tốt lắm, tốt lắm."
Tố Nguyện gọi điện thoại, lát sau có người đàn ông mặc vest giống anh đến gõ cửa đón bà đi.
Anh như đoán được nghi ngờ trong lòng tôi, giải thích: "Trợ lý của tôi, yên tâm đi."
Khi bà vừa đi khỏi, Tố Nguyện kiên nhẫn dọn dẹp phòng bà.
Anh xếp gọn quần áo chất đống trên giường vào tủ, quét sạch rác dưới đất.
Dù những việc này hoàn toàn không hợp với thân phận và ngoại hình của anh.
Tôi bước tới định giúp đỡ, nhưng bị ánh mắt của anh ngăn lại.
Ngoài lúc ở bên bà, Tố Nguyện luôn tỏa ra khí chất lạnh lùng, ánh mắt như băng giá chẳng thể tan.
Tôi cắn môi, gượng gạo lên tiếng: "Tố... tiên sinh, em có thể hỏi anh vài câu được không?"
2
Tôi thường xuyên làm việc xa nhà, bà già rồi không thích di chuyển nên ở lại đây.
May mắn là hàng xóm láng giềng đều quen biết, có thể trông nom giúp.
Trước kỳ nghỉ lễ này, bà gọi điện nhiều lần giục tôi về, nói người đính ước hồi nhỏ từ nước ngoài đã trở lại.
Bắt tôi về gặp mặt.
Tôi chưa từng nghe nói đến chuyện đính ước, nhưng lâu không gặp bà nên nhớ lắm, liền xin công ty nghỉ phép đặc biệt.
Kết quả vừa về đến nhà đã thấy bà nắm tay Tố Nguyện, bảo đó chính là "người tốt" bà tìm cho tôi.
Người thật sự rất đẹp trai.
Công việc có vẻ cũng ổn.
Tính cách ngoài hơi lạnh lùng thì không có vấn đề gì.
Nhưng mà...
Anh ấy là đàn ông mà!
Người đàn ông ngồi trên sofa đặt điện thoại sang một bên, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, quý phái mà xa cách.
"Hỏi đi."
Hai từ lạnh băng phát ra từ miệng anh.
Khiến người ta nổi da gà.
Tôi nuốt nước bọt: "Ý bà là sao ạ? Anh và em thật sự có hôn ước?"
Đối phương lạnh lùng hỏi lại: "Cậu nghĩ sao?"
Tôi không dám ngẩng đầu.
"Em nghĩ là bà nhầm rồi, nhưng lúc nãy anh..."
Giọng tôi nhỏ dần, vài giây sau không nghe thấy hồi âm, tôi mới dám ngẩng mặt lên.
Vừa vặn đối diện với ánh mắt băng giá của Tố Nguyện.
Tựa như ánh mắt dọa nạt của bầy sói săn mồi.
Tôi sợ hãi lại cúi đầu xuống.
Tố Nguyện nhàn nhã đáp: "Bà già rồi, phải chiều theo ý bà."
"Vậy... chúng ta thật sự phải ở bên nhau?"
Ngón chân tôi co quắp, ngượng chín người:
"Dù anh hoàn hảo thật đấy, nhưng... em không xứng với anh đâu!"
Tôi cúi gằm mặt, câu nói không chút tự tin.
"Cậu có người yêu rồi?"
Ánh mắt dò xét của người đàn ông đặt lên người tôi, hỏi nhẹ nhàng.
"Chưa."
"Vậy là có người thích?"
"Tạm thời cũng chưa."
Người đàn ông ngồi trên sofa, ngón tay thon dài khẽ lướt qua tách trà trên bàn, không chút tâm tư:
"Chỉ cần diễn cho bà vui là được, thời gian còn lại cậu tự do, được chứ?"
Lời từ chối quanh quẩn trên đầu môi, vẫn không nghĩ ra cách nói thích hợp.
Thôi, niềm vui của bà quan trọng hơn.
"Vâng."
Tố Nguyện hài lòng gật đầu: "Đã vậy thì cậu ký hợp đồng này đi."
Cái gì?
Còn có hợp đồng nữa?
"Phải ký hợp đồng ư?"
Tố Nguyện hiếm hoi bật cười vì tôi: "Hợp đồng không phải b/án thân, không cần căng thẳng thế."
Nhưng khi mở hợp đồng ra xem:
[Trong thời gian hợp đồng, Bên B phải báo cáo tình hình sinh hoạt cho Bên A, đặc biệt là tình trạng tình cảm.
Bên A có quyền nắm thông tin mọi mặt của Bên B.
Khi cần thiết, Bên A có thể triệu tập Bên B bất cứ lúc nào.
...]
Thậm chí cuối cùng còn có bảng khảo sát cá nhân, bao gồm cả việc ăn lẩu thích nước lèo cay hay cà chua.
Tên tuổi, ngoại hình, tuổi tác của bạn gái cũ, vì sao quen nhau, vì sao chia tay...
Tôi nhíu mày: "Mấy cái này đều phải điền ư?"
"Tốt nhất nên thế."
"Vậy chẳng khác nào tra khảo hộ khẩu sao?"
Giọng nói vừa đủ nghe thấy khiến Tố Nguyện quay sang.
"Cậu cũng có thể hiểu như vậy."
Tôi hơi lo lắng bà bị lừa.
Người này biết đâu không phải hàng xóm gì, chỉ là kẻ đến lừa tiền trợ cấp của bà.
Còn thông tin cá nhân của tôi... dù cũng chẳng đáng giá bao nhiêu.
"Tố tiên sinh, cái này hơi vô lý rồi đấy? Đáng lẽ cả hai bên phải cùng tuân thủ, sao em là Bên B còn anh là Bên A?"
Chương 9
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook