Hối Hận Không Đáng

Hối Hận Không Đáng

Chương 6

14/06/2025 03:56

Đây là tháng mười hai...

Thì ra, tôi đã quá cao siêu về hắn.

Bữa cơm vừa xong, bàn tay Cố Ngôn đã khẽ chạm vào tôi, từng kẽ ngón tay đan xen, hơi ấm lan tỏa.

Sao trước giờ không thấy hắn dính người thế này?

Chúng tôi chọn một bộ phim tình cảm sến sẩm, nhưng cả hai đều chẳng tập trung.

Trong bóng tối rạp chiếu, tôi cảm nhận hơi thở ấm áp phả vào cổ:

- Lúc này em vẫn có thể từ chối. Anh sẽ không vượt giới hạn.

Giọng hắn khàn đặc, cổ họng lăn tăn gợn sóng. Tôi không nhịn được vòng tay ôm lấy cổ hắn.

...

Khi đèn bật sáng, hai kẻ mặt đỏ như gà chọi tránh nhìn nhau.

22

Sau kỳ thi cao học, tôi và Cố Ngôn có nhiều thời gian bên nhau hơn.

Tôi hỏi hắn:

- Anh thích em điều gì?

Cố Ngôn véo mũi tôi:

- Em tốt từng centimet. Nào là kiên trì ôn thi dưới mưa gió, nào là lần tặng ô cho anh trước thư viện...

Hắn càu nhàu:

- Đáng gh/ét nhất là thằng bạn trai cũ của em lúc ấy.

Tôi chợt nhớ hôm mưa tầm tã, tôi đưa ô cho chàng trai đang lẩm bẩm từ vựng. Việc này từng bị Tống Thâm chê là nhiều chuyện.

Cố Ngôn cười híp mắt:

- Giờ anh đã chính danh. Nếu hắn còn quấy rối em, anh sẽ đ/á/nh cho hắn tơi bời.

Tôi đứng nhón chân hôn lên môi hắn:

- Danh phận gh/en t/uông của anh đó.

23

Dưới ánh trăng, Cố Ngôn nắm ch/ặt tay tôi không rời.

Đột nhiên một bóng đen kéo tôi lại. Tống Thâm mắt đỏ ngầu:

- Châu Châu, anh chia tay rồi.

Tôi lạnh lùng:

- Chúc mừng. Em có bạn trai mới rồi.

Hắn siết ch/ặt tay tôi, giọng nghẹn ngào:

- Anh sai rồi. Đừng bỏ anh.

Tôi rút tay ra, da đã ửng đỏ:

- Anh chưa bao giờ biết yêu người khác. Từ giờ đừng xuất hiện trước mặt em nữa.

Tống Thâm thều thào:

- Sinh nhật anh sắp đến...

Tôi bước vào ký túc xá, không ngoảnh lại:

- Sẽ có người khác làm bánh cho anh. Nhưng không phải em.

24

Chuông điện thoại reo. Cố Ngôn đứng dưới trăng đưa tôi hộp bánh tự tay làm.

Tôi cười:

- Hôm nay đâu phải sinh nhật?

Hắn nắm tay tôi, mắt long lanh:

- Yêu nhau thì ngày nào chả là lễ.

Nụ hôn ngọt ngào vỡ òa. Cố Ngôn thì thầm:

- Anh yêu em, Châu Châu.

Hậu trường:

Dưới mưa phùn, tôi đưa Cố Ngôn chiếc ô x/ấu xí - kỷ vật tình yêu của chúng tôi.

Trong bụi cây, Tống Thâm ướt sũng đứng nhìn. Đó là lần cuối tôi thấy hắn.

Ngày tốt nghiệp, Cố Ngôn cầu hôn tôi giữa sân trường. Đám bạn hò reo:

- Chị đừng đồng ý! Thằng này chưa xin phép đã gọi 'vợ'!

Tôi gật đầu. Cuốn sổ tay ghi dòng chữ 'Chờ em nhiều năm vô vọng' bị tôi ném vào thùng rác. Tình yêu muộn màng... đáng giá hơn cỏ rác sao?

Hết.

Danh sách chương

3 chương
14/06/2025 03:56
0
14/06/2025 03:54
0
16/06/2025 17:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8

1 giờ

Ông Hoàng Âm Nhạc Theo Đuổi Tôi Lên Gameshow

Chương 6

1 giờ

Vợ Kiến

Chương 9

1 giờ

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

3 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

3 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

3 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

3 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

3 giờ
Bình luận
Báo chương xấu