Tổng tài là kẻ bám người

Tổng tài là kẻ bám người

Chương 4

04/08/2026 09:40

Bà cụ lấy từ trong túi áo khoác cao cấp ra một nắm hạt dưa chia cho tôi một nửa, rồi suy đoán.

"Chắc cũng không đến mức đó đâu nhỉ." Không khí đã đẩy đến nước này rồi, tôi cũng không kìm được mà bắt đầu cắn hạt dưa.

"Sao lại không đến mức đó, trẻ con lớn lên trong gia tộc hào môn tâm lý ít nhiều đều có vấn đề, lúc mẹ bảo nó là Phong Ly có thể thích nó, nó đã kích động lắm rồi." Bà cụ thở dài đầy vẻ cảm thán.

"Có lý, có lý." Tôi gật đầu đầy tán đồng, phụ họa theo.

Đang trò chuyện hăng say, Lâm Na Na bỗng hùng hổ tiến đến trước mặt tôi: "Ra quầy bar nói chuyện chút không?"

"Ừm, cứ nói ở đây đi, ra đó không phải tôi tạt cô thì là cô tạt tôi." Tôi lặng lẽ đẩy ly rư/ợu ra xa.

Bà cụ Phong ra hiệu cổ vũ cho tôi, bộ dạng như đang xem kịch hay.

Với khí thế hừng hực, Lâm Na Na vô lý nói: "Tôi và anh Phong vốn là thanh mai trúc mã, cô không thắng được tôi đâu."

"Cô, phẳng."

Sát thương không lớn, nhưng tính s/ỉ nh/ục lại cực cao.

"Tôi và anh Phong mới là môn đăng hộ đối, cô không xứng với anh ấy."

"Cô, phẳng."

"Cô là đang công kích cá nhân, anh Phong sẽ không bao giờ thích loại đàn bà đ/ộc á/c như cô đâu."

"Cô, phẳng." Tôi vẫn giữ nụ cười tươi rói.

Lâm Na Na không giữ được bình tĩnh nữa, tức gi/ận dậm chân: "Cô c/âm miệng đi!"

"Vậy cô không được phép đá/nh chủ ý lên chồng tôi nữa!"

"Tôi cứ thích đấy!" Lâm Na Na không chịu thua.

"Cô rốt cuộc là thực sự không thể sống thiếu anh ấy, hay là muốn tìm một bằng chứng để chứng minh bản thân xứng đáng được yêu?" Nhìn thấu sự chột dạ của cô ta, tôi sắc sảo hỏi lại.

Lâm Na Na há miệng, nhưng không nói được lời nào.

Nhìn vẻ mặt ảm đạm của cô ta, tôi bỗng nhớ đến bản thân mình hồi nhỏ, vì thiếu vắng tình thương của cha mà nh.ạy cả.m tự ti.

"Đừng để cảm xúc của người khác chi phối, cô không hề tệ, hãy cứ tự tin vào chính mình đi."

Lòng tôi xao động, dịu dàng cong mắt nhìn cô ấy, giọng điệu kiên định.

Đồng tử Lâm Na Na khẽ rung động, đáy mắt thoáng qua sự cảm động trong chớp mắt, rồi hừ lạnh: "Bớt giở trò tình cảm đi, tôi không ăn bộ đó đâu."

Tôi nhún vai không quan tâm, thản nhiên: "Chỉ là cảm xúc nhất thời thôi, hy vọng cô có thể tìm được người mình thực sự yêu."

Ngẩn người hồi lâu, Lâm Na Na mím môi rồi xoay người rời đi.

Nửa sau buổi tiệc, Lâm Na Na thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, tôi vừa ngước mắt lên, cô ta lại hoảng lo/ạn rời tầm mắt.

Tôi cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

7

Buổi tiệc kết thúc rất muộn, ban tổ chức đã sắp xếp khách sạn cho mỗi vị khách.

Sáng hôm sau, tôi mơ màng dụi mắt, mặc cho Phong Ly nắm tay dẫn xuống lầu.

Lâm Na Na đột nhiên xuất hiện ở góc cầu thang xoắn ốc, dang tay chặn đường đi.

"Cô chưa xong việc à." Sững sờ một lúc, tôi bất mãn lườm cô ta.

Công tôi hôm qua còn khai sáng cho cô ta, coi cô ta là bạn, vậy mà cô ta vẫn muốn cư/ớp chồng tôi.

"Anh chỉ yêu vợ anh thôi!" Phong Ly thể hiện ham muốn sống cực mạnh, quay sang thề thốt với tôi.

"Không phải, tôi đến tìm cô." Lâm Na Na bối rối vặn vẹo gấu váy, cắn môi.

"???"

"Cảm ơn cô vì đã an ủi tôi hôm qua, tôi nghĩ cô nói đúng, tôi nên đi tìm người xứng đáng hơn."

Thở phào nhẹ nhõm, tôi hài lòng gật đầu: "Vậy cô mau đi tìm đi."

"Tôi tìm được rồi." Lâm Na Na cười thẹn thùng, nhìn tôi đầy tình tứ.

"Cái này không đùa được đâu nha." Cười gượng hai tiếng, tôi lùi lại theo chiến thuật.

Lâm Na Na còn muốn nói gì đó.

"Cô đừng có mà hoang đường quá!"

Phong Ly tức gi/ận lấy điện thoại của tôi, đổi hình nền thành màu đơn sắc, lúc đi ngang qua Lâm Na Na thì "bộp" một tiếng ngồi bệt xuống đất khóc lóc:

"Oa oa oa, vợ ơi anh đ/au đầu quá, anh có phải bị g/ãy xươ/ng rồi không, mau đưa anh đến b/ệnh viện đi."

Lâm Na Na mở to mắt: "Anh đây là cố tình ăn vạ trắng trợn."

"Hu hu hu, vợ ơi, anh thấy anh sắp không xong rồi."

Tôi giả vờ không thấy anh nháy mắt đầy khiêu khích với Lâm Na Na, cố nhịn cười ôm anh vào lòng:

"Không sao đâu, không sao đâu, chúng ta về nhà ngay đây."

Tôi sợ muộn thêm chút nữa, bác sĩ cũng không biết bịa lý do gì cho anh nữa.

Trên xe, Phong Ly ỉu xìu dựa vào vai tôi:

"Người đàn bà đó quá đ/ộc á/c! Vợ ơi em nhất định phải tránh xa cô ta ra, hôm nay cô ta dám thở, ngày mai cô ta dám thở vào mặt em đấy."

"Đúng đúng, quá đáng thật."

"Vợ ơi, nếu anh đi rồi em có yêu người khác không?"

"Không thể nào, tuyệt đối không thể."

"Thật không?"

"Thật mà!"

"Anh thấy em có chút không yêu anh rồi." Đáy mắt Phong Ly đỏ hoe ngay lập tức, đôi mắt ướt át lên án tôi trong im lặng.

"Làm gì có?"

"Thế sao em cứ đuổi phim mà không ngẩng đầu lên."

Ho khan một tiếng, tôi lặng lẽ cất điện thoại: "Ừm, chẳng phải bộ này vừa mới cập nhật sao."

"Em đang lấy lệ với anh!" Phong Ly như thể chịu nỗi ấm ức tày trời, ôm ch/ặt lấy tôi, áp má vào mặt tôi, nức nở từng hồi.

Tôi dở khóc dở cười, đưa tay che mắt anh lại nhẹ nhàng lau đi: "Em yêu chồng nhất mà."

"Ừ." Phong Ly kiêu ngạo quay mặt đi, giọng nói đầy uất ức.

"Gi/ận thật à?"

"Không!"

"Thế là gi/ận rồi." Tôi hiểu rõ, hôn chụt lên môi anh.

Chân mày giãn ra, Phong Ly hừ hừ đầy vẻ không cam lòng: "Lần trước hôn chín phút mười lăm giây."

Phì cười, tôi rất biết điều nắn lại mặt anh, hôn thật sâu xuống.

8

Bác sĩ riêng nhìn báo cáo kiểm tra của Phong Ly, ấp úng ngập ngừng.

Tim tôi thắt lại, vội hỏi: "Có vấn đề gì sao? Có phải ngã thật rồi không?"

"Ừm... tình trạng này của Tổng Phong, chủ yếu vẫn là phải chú trọng sức khỏe tâm lý. Tôi đề nghị áp dụng liệu pháp hôn nhau, cụ thể là mỗi ngày ít nhất ba lần, mỗi lần từ năm đến mười lăm phút là phù hợp, nếu có thể kết hợp thêm một số hoạt động đôi lứa khác thì càng tốt." Bác sĩ dường như khó nói lắm, phải vất vả lắm mới thốt ra được.

Thật làm khó cho ông ấy khi phải tìm ra b/ệnh cho anh.

Phong Ly hào hứng xoa xoa tay, bộ dạng đầy vẻ mong chờ: "Vợ ơi, đây là y lệnh của bác sĩ đó nha, không phải anh nói đâu."

Lạy ông tôi ở bụi này.

Tôi cạn lời lườm Phong Ly một cái, nhìn thấu mà không vạch trần: "Được rồi, cảm ơn bác sĩ."

"À, cái b/ệnh lạ trí nhớ hỗn lo/ạn của Phong Ly bao giờ mới khỏi ạ?" Sợ kí/ch th/ích cảm xúc của Phong Ly, tôi lặng lẽ kéo bác sĩ vào góc.

"Hả? Cơ thể Tổng Phong rất khỏe mạnh mà." Bác sĩ đầy vẻ khó hiểu.

"Vợ ơi, em đang hỏi gì thế?"

Danh sách chương

5 chương
04/08/2026 09:40
0
04/08/2026 09:40
0
04/08/2026 09:40
0
04/08/2026 09:40
0
04/08/2026 09:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu