Cuộc Phản Công Tái Sinh

Cuộc Phản Công Tái Sinh

Chương 6

06/06/2025 13:55

Nhưng người cậu của hắn đứng bên cạnh lên tiếng: "Một sợi dây da 22 ngàn mà đòi lừa ai? Tự mày muốn m/ua chứ Minh Oa có đòi hỏi đâu. Hơn nữa đây là tặng phẩm, đồ được tặng theo luật pháp không cần hoàn trả."

Cô cảnh sát trẻ không nhịn được nữa, quát lớn: "Vô lý! Các người đang lãng phí nhân lực cảnh sát!"

Tiết Minh Lãng không cam tâm, lại hỏi: "Còn chuyện nó đẩy mẹ tôi, tiền viện phí và bồi thường tinh thần..."

Cô cảnh sát hỏi lại: "Có camera nào ghi lại bằng chứng cô ấy đẩy mẹ anh không? Hơn nữa sự việc đã qua một tháng rồi, bây giờ mới đến báo cảnh sát, sớm làm gì rồi?"

Tiết Minh Lãng ấp a ấp úng: "Chỗ đó làm gì có camera?"

Người cậu hắn vỗ đùi nói: "Em gái tôi nói là con này đẩy thì chắc chắn là nó đẩy. Cô có thể hỏi dân làng chúng tôi, em gái tôi là người nông dân chất phác, cả đời không biết nói dối. Đồng chí cảnh sát, hãy bắt ngay con yêu nữ này vào tù đi."

Cô cảnh sát mỉm cười nói với tôi: "Những đồ vật này của cô liên quan đến số tiền khá lớn. Nếu đối phương dùng th/ủ đo/ạn l/ừa đ/ảo để chiếm đoạt, cô có thể yêu cầu khởi tố."

Tiết Minh Lãng hiểu ngụ ý, lập tức kéo cậu mợ rời khỏi đồn cảnh sát.

Cô cảnh sát nhìn theo bọn họ rồi quay lại nói với tôi: "Cô gái à, lần sau đừng nhặt đàn ông từ đống rác nữa."

12

Từ khi ra khỏi đồn cảnh sát, tôi luôn cảm thấy có người theo dõi.

Tôi liên tục ngoảnh lại nhưng chẳng thấy ai.

Vừa cắm chìa khóa vào ổ khóa cửa phòng trọ, cậu của Tiết Minh Lãng đã chụp miệng tôi.

"Con đĩ!" Hắn khóa tay tôi ra sau, kh/ống ch/ế tôi.

Mợ hắn mở cửa phòng, Tiết Minh Lãng từ dưới lầu lao lên. Ba người họ ập vào phòng trọ của tôi.

Khóa cửa cẩn thận, người cậu rút dây lưng trói tay tôi, ném tôi lên sofa.

"Minh Oa, làm nhanh đi! Cho nó biết thế nào là sợ."

Tiết Minh Lãng bắt đầu cởi quần.

"Lâu Tây, đều do mày tự rước lấy. Làm hoàng hậu ngon lành không chịu, cứ đòi làm đĩ!" Hắn đ/è lên ng/ười tôi.

Tôi giãy giụa, cắn mạnh vào tay hắn. Hắn hét đ/au đớn, giơ tay định t/át tôi.

Đúng lúc đó, một bóng người từ nhà bếp lao ra.

Thúy Y cầm hai con d/ao phay xông tới.

Vốn dĩ đã lực lưỡng lại cầm d/ao, Thúy Y ch/ém một nhát vào cánh tay người cậu, m/áu văng khắp nơi. Con d/ao thứ hai đ/ập thẳng vào trán hắn.

Tiết Minh Lãng định chạy nhưng bị vướng quần nửa vời, Thúy Y đ/âm một nhát vào lưng, d/ao đ/âm sâu vào phổi hắn.

"Đồ đàn ông ch*t ti/ệt! Rõ ràng phải cưới ta, dám ngoại tình sau lưng!" Mắt Thúy Y đỏ ngầu, quay sang nhìn người mợ đang mở cửa chạy trốn: "Mày cũng đừng hòng thoát!"

Thúy Y cầm d/ao đuổi theo, hành lang vang lên tiếng kêu thất thanh.

Tôi nhảy khỏi sofa chạy ra đóng sập cửa.

Tiết Minh Lãng nằm dưới đất, môi tím ngắt, mặt tái mét: "C/ứu... c/ứu..."

Tôi lắc đầu với hắn.

Hắn r/un r/ẩy khóc lóc: "Anh mơ thấy chúng ta kết hôn, có một cô con gái dễ thương tên Duyệt Duyệt. Giấc mơ chân thực lắm! Đáng lẽ chúng ta đã có kết cục hạnh phúc. Tất cả đều do em sai..."

"Chúng ta thực sự đã kết hôn, con gái tên Duyệt Duyệt. Nhưng cuộc sống không hề hạnh phúc. Chính anh và mẹ anh đã phá hỏng tất cả."

Mặt Tiết Minh Lãng tím bầm, không thở nổi. Hắn giãy giụa trong đ/au đớn rồi tắt thở.

Có lẽ đến ch*t hắn cũng không hiểu ý nghĩa câu nói của tôi.

13

Khi Thúy Y thực sự tìm đến phòng trọ với số tiền tôi đưa, tôi vẫn hơi bất ngờ.

Tôi không ngờ cô ấy thực sự tìm được tới.

Tôi cho cô ấy ở lại, bảo rằng sớm muộn gì cũng gặp được Tiết Minh Lãng.

Từ đồn cảnh sát về, tôi cố ý dẫn Tiết Minh Lãng tới phòng trọ.

Bởi trong ngoài phòng trọ đều lắp camera, có thể chứng minh hành vi phạm tội của Tiết Minh Lãng và cậu mợ.

Tôi chỉ là nạn nhân.

Tiết Minh Lãng và người cậu ch*t, người mợ bị thương.

Lâm Tú Ngân nghe tin con trai ch*t, lê cái chân g/ãy đến đòi tính sổ với tôi, lại bị ngã cầu thang khiến vết thương nặng hơn.

Về sau bà ta bị lôi về quê, nằm liệt giường không ai chăm sóc.

Điều kiện vệ sinh kém khiến b/ệnh dị ứng trở thành mãn tính, cả người ngứa ngáy rướm m/áu.

Bà ta sống như loài chó, vật vã hai năm rồi ch*t.

Thúy Y do mắc b/ệnh t/âm th/ần không phải chịu án, được bố mẹ đón về quê.

Cả thế giới bỗng yên ắng.

14

Thanh minh, tôi đ/ốt rất nhiều vàng mã và đồ chơi.

Mẹ hỏi tôi đ/ốt cho ai.

Tôi mỉm cười: "Cho một đứa bé."

Tôi ngước nhìn trời: "Duyệt Duyệt, lần sau đầu th/ai lại vào bụng mẹ nhé?"

Một làn gió nhẹ luồn vào lòng tôi. Tôi tin con bé đã nghe thấy.

Tôi sẽ mãi đợi, đợi đến ngày được gặp lại con.

-Hết-

Đông Phương Cẩn

Danh sách chương

3 chương
06/06/2025 13:55
0
06/06/2025 13:33
0
06/06/2025 13:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

12 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

14 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

18 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

25 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

28 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

30 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

36 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

52 phút
Bình luận
Báo chương xấu