Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Sư phụ từng nói, mỗi thể nghiệm đều xứng đáng được tôn trọng.”
“Dù đã bị cải tạo, nhưng số phận của họ chẳng bao giờ tự quyết, thực chất là nhóm người dễ bị phụ bạc nhất.”
“Kể cả là tội phạm đào tẩu, nhưng nếu sư phụ kh/ống ch/ế được, ta cũng chẳng có lý do gì để lo.”
Khục khục, thực ra dịch sang tiếng Việt thì ý là:
Tao biết mày thích hắn, cho mày cái thang leo xuống, biết mày xót!
Màn giải thích đầy tình cảm này khiến Kỷ Tân Vãn cảm động không ngừng.
Đại ca, em không mong gì, chỉ hy vọng về sau khi hai người đại sát tứ phương, đừng xem em như vai phụ rồi tùy tiện xử nhé.
6
Hai chúng tôi hợp lực đưa A Cốt về căn hộ riêng của Kỷ Tân Vãn.
Căn hộ đầy rẫy công nghệ cao này có hệ thống bảo mật và riêng tư cực tốt, A Cốt tạm thời còn an toàn.
Khi A Cốt tỉnh dậy, hắn đã bị trói ch/ặt vào cột giường.
Hắn hoang mang nhìn tôi, bỗng chốc như nhớ ra mình đến đây bằng cách nào, sắc mặt lập tức đen sì.
Bản thân gen của hắn đã bị trộn thành phần sát ph/ạt cao, rất dễ bị kích động.
“Cho dù tao là tội phạm đào tẩu, các ngươi cũng đừng hòng ngăn cản!”
Tôi ngồi đối diện uống ừng ực nước ngọt đ/á lạnh, phà một hơi rồi chỉ tay về phía Kỷ Tân Vãn đang bận rộn trong phòng khách:
“Lúc mày hôn mê, sư phụ đã chữa lành mọi vết thương cho mày. Đây là nhà của ổng, tao khuyên mày đừng có không biết điều.”
Tôi đương nhiên không sợ hắn bạo tẩu.
X/á/c suất cao là Kỷ Tân Vãn có thể kh/ống ch/ế được.
Nếu không được... nam chính mà ch*t thì tôi cũng phải tu luyện lại từ đầu.
Ừm, sao có cảm giác buông xuông thế nhỉ?
A Cốt sững người, nhìn đống hộp th/uốc và tài liệu ngổn ngang dưới sàn, lại hiện lên vẻ mặt chó con lạc loài:
“Các người... tại sao lại giúp ta?”
Tôi đương nhiên không thể nói thằng đẹp trai trong phòng kia đã thèm nhỏ dãi mày từ lâu.
“Khục khục, thực ra bọn ta cũng không phải người tốt.”
Không ổn, kiểu này giống như đang ch/ửi xéo A Cốt là đồ x/ấu.
Tôi liếc nhìn Kỷ Tân Vãn trong phòng khách, cố ý cao giọng:
“Tôi và sư phụ, từ lâu đã không thể nhẫn nhịn trước hành vi của viện nghiên c/ứu.”
“Bọn họ làm thí nghiệm trên người đã là trái đạo đức, còn dựa vào loại th/uốc tiêm để đ/á/nh giá giá trị, vốn dĩ đã rất hoang đường.”
“Thực ra, ngươi cũng...”
“Tiểu Cố, ta cho hắn bôi th/uốc.”
Giọng nói lạnh lùng c/ắt ngang lời tôi.
Tôi ngẩng đầu, Kỷ Tân Vãn tay cầm băng gạc và th/uốc mỡ, qua lớp kính gọng vàng, tôi khó lòng nhìn rõ ánh mắt của ổng.
“Vâng sư phụ, con đi lấy chút dinh dưỡng cho hắn.”
Đứng dậy rời đi, tôi thấy Kỷ Tân Vãn lặng lẽ vén vải băng trên người A Cốt, nhìn những vết thương do đào tẩu mà đờ đẫn.
A Cốt như chú chó mất phương hướng, để mặc Kỷ Tân Vãn xử lý vết thương đang viêm tấy.
“Nhẹ thôi, đ/au...
“Chút nữa sẽ đỡ, ngoan nào.”
“Ừm...”
Ờ thì chỉ là bôi th/uốc, chẳng có gì.
Mủ viêm sưng tấy đương nhiên là đ/au thật.
Tôi quay lưng lại, tay r/un r/ẩy như bà cấp dưỡng trong căn tin, cố rót ly nước để bình tĩnh, dứt khoát không dám ngoái đầu nhìn.
Ừm, sợ bị diệt khẩu thôi.
Nghe tiếng động đã dứt, tôi giả vờ bình thản mang dung dịch dinh dưỡng và các loại th/uốc bổ tới.
A Cốt đã được cởi trói, yên tĩnh ngủ say, nhịp thở đều đặn.
Kỷ Tân Vãn ngồi bên cạnh, dường như đang ngắm nhìn khuôn mặt hắn.
Tôi giả vờ không thấy màu đỏ khả nghi trên tai Kỷ Tân Vãn, ân cần lên tiếng: “Sư phụ, hay là ngài nghỉ ngơi trước, để con trông hộ?”
Ông khẽ thở dài không đáng kể, quay lại mỉm cười ôn hòa với tôi:
“Không gấp, ta ở đây trông chừng, sợ có tình huống bất ngờ.”
Tôi chỉ muốn đ/ập cái khay vào đầu ông ta —
Ông nội ơi, nếu ông kiệt sức ngất xỉu, để mình tôi đối mặt với thể nghiệm sắp bạo tẩu, ông tốt bụng thật đấy!
Tôi đành ngồi xuống cạnh ông, lắng nghe giọng nói trầm thấp dường như đang nén ch/ặt điều gì.
“Tiểu Cố, ta biết ngươi luôn tin tưởng ta, cũng biết chúng ta đồng cam cộng khổ, đều kiên quyết phản đối thí nghiệm trên người. Chỉ vì áp lực hiện thực mà chưa thể đứng lên phản kháng.”
Sau lớp kính gọng vàng, đôi mắt Kỷ Tân Vãn lộ ra sự ngoan cố rạn vỡ.
“A Cốt là tâm huyết của ta, ta chứng kiến hắn từng bước đến hôm nay, ta phải có trách nhiệm với hắn.”
“Huống chi ta còn giấu giếm hắn quá nhiều, n/ợ hắn quá sâu, thực sự không biết khi hắn nhớ lại sẽ nhìn ta thế nào.”
Cũng phải, dù Kỷ Tân Vãn bị viện nghiên c/ứu ép buộc phải giam cầm và tiêm chích cho A Cốt, nhưng xét cho cùng ông vẫn là kẻ hại người.
Người thân thiết nhất bị đối phương đ/âm một nhát, dù vết thương có lành vẫn còn âm ỉ đ/au đớn.
Một lúc lâu sau, ánh mắt Kỷ Tân Vãn bỗng trở nên kiên định, chăm chú nhìn tôi:
“Nhưng dù thế nào, ta cũng sẽ nói cho hắn biết quyết tâm của ta. Tiểu Cố, ngươi có muốn cùng chúng ta kiến tạo thế giới mới không?”
Lời lẽ chân thành khiến người ta không thể từ chối.
Bản thân việc này cũng rất có ý nghĩa.
Trong ngày tận thế, viện nghiên c/ứu đ/ộc quyền khoa học kỹ thuật trở thành giai cấp thống trị.
Để nghiên c/ứu tiến hóa và “trường sinh”, viện nghiên c/ứu không ngần ngại mở thí nghiệm cải tạo gen trên người, thậm chí ghi chép dữ liệu từ trẻ sơ sinh.
Tầng trên viện nghiên c/ứu trục lợi, dân chúng sống trong lầm than.
Phải có người đứng ra, ngăn mảnh đất này trượt dài vào vực tối.
Tôi nhìn A Cốt đang say giấc, cười gật đầu với Kỷ Tân Vãn:
“Sư phụ, ngài luôn là người dẫn đường cho con.”
“Trong quyết định này, ý chí của ngài chính là ý chí của con, quyết tâm của ngài cũng là quyết tâm của con.”
“Chúng ta nhất định sẽ khai phá vùng đất mới.”
7
Kịch bản cứ thế tiến triển thuận lợi.
Nhân danh nghỉ phép, tôi và Kỷ Tân Vãn chăm sóc A Cốt đang suy nhược trong căn hộ.
Nhìn hai người trước mặt, tâm trạng tôi vô cùng phức tạp:
Một kẻ là vũ khí hình người, một kẻ là bạo chúa văn minh, đều chẳng phải hạng dễ chơi.
Hơn nữa A Cốt hiện vẫn đang hồi phục, đang trong trạng thái mất trí nhớ.
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Chương 7
Chương 13
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook