Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lâm Cảnh Bách trả lời tôi một câu:
"Được, tự xử đi."
Rồi cúp máy.
Gọn gàng, tôi thích chính x/á/c kiểu này.
Tôi hí hửng quăng điện thoại sang một bên.
Tìm tấm vải phủ bụi, bọc kín camera trong phòng ngủ.
Đóng cửa phòng tắm, bắt đầu ngâm mình trong bồn.
Nước vừa đủ ấm, hơi nước bốc lên mờ ảo khiến tôi buồn ngủ.
Bên ngoài vẳng lại vài tiếng nói từ xa đến gần.
"Ở đây à?"
"Ừ, cậu chủ tự tay đưa về."
"Cũng không thấy người đâu nhỉ."
"Đèn bên kia sáng, chắc là ở đó."
Chưa kịp tỉnh táo, cửa phòng tắm đã bị mở tung.
Cách lớp cửa kính mờ, tôi và bà lão bên ngoài nhìn nhau chằm chằm.
Tôi im lặng lấy chiếc khăn bên cạnh che đi phần cơ thể lộ ra ngoài mặt nước.
Bà lão có vẻ cũng ngượng ngùng, bà ho nhẹ hai tiếng rồi lùi ra đóng cửa giúp tôi.
Tôi mặc quần áo xong, ngồi đối diện bà lão ở bàn ăn trong im lặng.
Không gian yên ắng đến lạ thường.
Một lúc sau, bà lão lên tiếng trước.
"Cháu là bạn của tiểu Bách?"
Bạn? Lâm Cảnh Bách bỏ ra 1 triệu để m/ua... cũng coi như vậy đi.
Tôi gật đầu cứng đờ.
Cái tên kia trước giờ đâu có nói tôi còn phải tiếp khách.
Đây phải tính thêm tiền chứ!
Thấy tôi gật đầu, bà lão dịch ghế lại gần hỏi:
"Vậy cháu có biết tiểu Bách có bạn gái không?"
Bạn gái?
Lâm Cảnh Bách là gay mà, làm gì có bạn gái?
Không nỡ nói cho bà sự thật phũ phàng, tôi lắc đầu.
"Cháu chưa nghe anh ấy nhắc đến bạn gái."
Bà lão còn dẫn theo một người đàn ông thấp bé.
Nghe vậy, người đàn ông sốt ruột:
"Thưa bà, người chúng tôi theo dõi cậu chủ nói rằng dạo này cậu ấy rất thích một người, hồi trước đến thành phố A không phải đi công tác mà là để gặp cô gái đó."
"Chỉ là cậu chủ cảnh giác cao quá, đến giờ vẫn chưa chụp được mặt chính diện cô gái."
Nụ cười của tôi cứng đờ hơn.
Trời ạ, nghe miêu tả sao giống tôi thế nhỉ?
Bà lão liếc nhìn mấy vệ sĩ đi theo, họ đều im thin thít.
Một người định mở miệng, tôi đứng sau lưng bà ra sức ra hiệu.
Vệ sĩ há mồm rồi lại đóng lại, cuối cùng nói:
"Xin lỗi, chúng tôi là người của cậu chủ, cậu chủ không nói thì chúng tôi không thể tiết lộ."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay lại thì gặp ánh mắt dò xét của bà lão.
Bà cười híp mắt:
"Ngoan bảo, cháu biết mà nhỉ?"
"Tiểu Bách từ nhỏ đã ít bạn, cháu là đứa đầu tiên bà thấy được ở lại nhà nó."
Người đàn ông thấp bé vừa bấm số vừa nói với bà lão:
"Tôi hỏi mấy đứa dưới tay, bảo nó nói chuyện với bạn cậu chủ, biết đâu lại nhớ ra."
Điện thoại được bắt máy ngay.
"Tiểu Thần à, miêu tả hình dáng người yêu cậu chủ cho anh này nghe đi."
Người đàn ông đưa màn hình video sát mặt tôi.
Đầu dây bên kia là một thiếu niên trẻ măng, thấy tôi trong khung hình liền gi/ật mình.
Có vẻ muốn nói lại thôi.
Tôi xoa xoa trán.
Người đàn ông nóng ruột: "Sao ấp a ấp úng? Nói nhanh đi!"
Thiếu niên thở dài: "Đại ca, người ta đang ngay trước mặt anh rồi còn miêu tả gì nữa?"
Người đàn ông ngơ ngác: "Trước mặt? Mày m/ù à, đây là đàn ông mà."
Thiếu niên: "Ai bảo anh người yêu cậu chủ là con gái?"
Cả phòng ch*t lặng.
Bà lão trầm mặc hồi lâu, biểu cảm khó tả.
Lòng tôi cũng thấp thỏm.
Vừa định tận hưởng một tuần làm đại gia, ngày đầu tiên đã bị đuổi cổ rồi sao?
"Đàn ông..."
Bà lão lên tiếng, tôi nhắm mắt chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ.
Không những phải tiếp khách, còn bị m/ắng, thậm chí có thể bị đ/á/nh.
Những khoản này đều phải tính thêm tiền với Lâm Cảnh Bách.
Kết quả bà lão nói:
"Đàn ông thì đàn ông vậy, tiểu Bách cũng lớn rồi, miễn là có người bên cạnh là được."
Bà lau nước mắt:
"Mấy cái xươ/ng già chúng tôi đây, còn theo nó được bao lâu nữa, nó thích là được."
Bà lão nhìn mâm cơm chưa động đũa, buồn bã nói:
"Đàn ông cũng tốt, biết chiều chuộng."
"Từ ngày ông lão nhà tôi đi, tôi chưa từng được ăn cơm nó nấu."
Người đàn ông thấp bé liền chạy vào bếp lấy đôi đũa đưa cho bà.
Bà lão vừa khóc vừa gắp một miếng cho vào miệng trước khi tôi kịp ngăn.
Nhai hai cái, biểu cảm dần đông cứng.
Bà nuốt trôi, an ủi tôi:
"Mặn, mặn tốt chứ sao, chứng tỏ ngoan bảo biết chịu đựng."
"......"
Bà lão nhìn tôi từ đầu đến chân, an ủi chút hi vọng cuối:
"Không sao, không biết nấu cơm cũng không sao, ít nhất nhìn cho đã mắt."
Thôi được rồi, không biết khen thì đừng có gượng ép.
Sau khi bà lão rời đi, người nhà mang đến cho tôi một đống thực phẩm bổ dưỡng.
Bà còn liếc nhìn vùng thắt lưng tôi với ánh mắt khó hiểu.
"Ngoan bảo, cực khổ cháu rồi, nhìn g/ầy trơ xươ/ng thế này."
"Cháu bồi bổ cho khỏe, tiểu Bách mà dám đối xử tệ với cháu thì bảo bà, bà lập tức sai người đến đ/á/nh nó."
Trong lời kể của bà, Lâm Cảnh Bách giống như lão già tồi không ai thèm.
Tôi nhìn đống nhung hươu, đương quy trong thực phẩm bổ dưỡng, cảm thấy thế giới thật đi/ên rồ.
Xong một tuần này xong, phải trốn ra nước ngoài thôi.
Đợi khi nào Lâm Cảnh Bách thích phụ nữ thì hãy quay về.
Hừm, Lâm Cảnh Bách vẫn còn trẻ, xem tình yêu quá nặng.
Không biết rằng trên đời này ngoài tiền ra, chẳng có thứ gì là bất biến.
Đến thứ Sáu, Lâm Cảnh Bách vẫn chưa về.
Tôi vui vẻ thu dọn đồ đạc, vừa nghĩ xem 1 triệu sẽ tiêu thế nào.
Còn hai ngày nữa, xong việc bay thẳng ra nước ngoài, tìm chỗ an toàn mà lẩn trốn.
Mỗi ngày ăn uống no nê, rồi đi du lịch khắp nơi.
Đẹp như mơ~
Thu dọn đồ được nửa chừng, điện thoại Lâm Cảnh Bách gọi đến.
"Tối nay có tiệc, tối để chú Lý đón cháu."
Hắn bên kia dường như vẫn rất bận, nói xong câu này liền cúp máy.
Tôi liếc đồng hồ, 4 giờ chiều.
Là một nhân viên được thuê chuẩn mực, tôi quyết định gác lại công việc đang làm.
Đi tắm rửa, thoa chút nước hoa cho thơm.
Phải cung cấp đủ giá trị tinh thần cho ông chủ, giữ thể diện cho hắn.
Chú Lý đúng 6 giờ tối gõ cửa.
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Chương 7
Chương 13
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook