Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hàn Sơ Khuyết giấu kỹ thật đấy, gần đây tôi mới tra ra, chắc Cửu Gia cũng không biết. Người hiện tại đang trong tay Tần Trấn, tôi đoán Hàn Sơ Khuyết sẽ phản bội, khả năng cao là bị Tần Trấn nắm mất yếu huyệt."
Phùng Tranh đi rồi, tôi cầm điện thoại đứng lặng hồi lâu.
— "Cửu Gia, tôi chưa từng trải qua, ngài dạy tôi."
— "Không nỡ để Cửu Gia ch*t."
— "Tại sao tôi không được?"
— "Cho tôi thêm chút thời gian, cho tôi thêm một cơ hội."
May thay, may thay đã không tin lời kẻ bạc tình đó.
May thay tôi chẳng tin một chữ nào.
Hàn Sơ Khuyết đã có vợ con, hắn lên giường với tôi trong tâm trạng như thế nào?
Khi tôi r/un r/ẩy dưới ánh mắt hắn, không biết hắn có đang nghĩ: Cửu Gia ngạo mạn là thế mà cũng chỉ đến vậy.
Kéo xuống xem, cũng chỉ là thứ hèn hạ biết van xin.
Khốn kiếp, Hàn Sơ Khuyết.
Tao sẽ lấy mạng chó của mày.
08
Tần Minh Hoài vướng phải rắc rối, Tần Trấn đầu tắt mặt tối, lo không xuể, đây là cơ hội tốt để cư/ớp người.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ, tôi an trí hai mẹ con ở sàn đấu ngầm bỏ hoang phía nam thành.
Khi tháo băng mắt cho người phụ nữ, phản ứng của bà ta rất kỳ lạ khi nhìn thấy tôi. Bà thở phào nhẹ nhõm, mắt ngân ngấn nhìn tôi gọi: "Cửu Gia".
Tôi nheo mắt cảm thấy có chút quen mặt: "Cô biết ta?"
Người phụ nữ mấp máy môi, liếc tôi ánh mắt u oán sâu thẳm rồi cúi đầu ôm con trai, không nói thêm lời nào.
Tôi liếc nhìn đứa nhóc, mặt mũi khôi ngô xinh đẹp, ngồi ngoan ngoãn, đôi mắt đen láy chằm chằm nhìn tôi.
Nhìn cái gì! Đồ thỏ đế. Tôi cố ý nhăn mặt dọa nó.
Đứa nhóc từ từ đảo mắt, lẩm bẩm: "Đồ trẻ con."
?
Chú gi*t cháu bây giờ đấy ~
Sao họ Hàn cái nào cũng đáng gh/ét thế nhỉ?!
Bốn tiếng sau, Hàn Sơ Khuyết một mình xông vào võ đài.
Tôi ngồi trên sofa lắp sú/ng, đứa nhóc ngồi dưới chân nhìn, người phụ nữ bị bịt miệng trói ghế, giữa trán có chấm laser đỏ.
Hàn Sơ Khuyết từng bước tiến lại gần, tôi dùng nòng sú/ng chạm vào đầu đứa nhỏ: "Nhắm mắt lại."
Đứa trẻ ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt.
Tôi giơ tay, b/ắn một phát xuống chân Hàn Sơ Khuyết: "Đứng yên đó."
Hàn Sơ Khuyết dừng bước, giơ hai tay: "Cửu Gia, thả họ ra, bảo tôi làm gì cũng được."
Tôi cười khẽ: "Hồi đó mày cũng hứa với Tần Trấn như thế này à? Cái gì cũng làm được. Hàn Sơ Khuyết, mày đúng là đồ lang dạ thú."
Hàn Sơ Khuyết nhìn tôi: "Ngài khác Tần Trấn, ngài sẽ không gi*t họ."
"Đừng tỏ ra hiểu ta lắm." Tôi quay sú/ng chĩa vào đầu đứa nhỏ, nghiêng đầu, "Mày dám thử không?"
Hàn Sơ Khuyết nhìn chằm chằm khẩu sú/ng, rõ ràng đang căng thẳng.
Tôi nói: "Quỳ xuống."
Không chút do dự, Hàn Sơ Khuyết quỳ phịch xuống đất, đầu gối đ/ập xuống phát ra âm thanh nặng nề.
Quả nhiên, hai mẹ con này rất quan trọng với hắn.
Tôi hít sâu, kìm nén ngọn lửa vô cớ trong lòng.
"Mày và Tần Trấn bắt đầu cấu kết từ khi nào?"
"Một năm trước." Hàn Sơ Khuyết không tránh ánh mắt tôi, "Cửu Gia còn nhớ ba năm trước ngài và Tần Trấn tranh chấp vì m/a túy, sau đó ngài ch/ặt đ/ứt ngón tay Tần Minh Hoài, cuối cùng Tần Trấn nhượng bộ không đụng đến m/a túy. Đối tượng hắn nhượng bộ không phải anh em Phó C/ứu, mà là Cửu Gia Phó đang lên như diều gặp gió ở Thượng Cảng. Tôi không ít lần nhắc ngài, Tần Trấn không đáng tin, phải sớm tính toán. Nhưng lúc đó ngài không cho phép bất kỳ ai làm nh/ục đại ca mình, tôi nói nhiều quá ngài liền chán, quăng tôi đi xa. Muốn theo ngài, tôi đành ngậm miệng."
"Cửu Gia, d/ao chưa chạm vào thân, ngài mãi mãi không thấy rõ kẻ cầm d/ao." Hàn Sơ Khuyết vừa mỉa mai vừa châm biếm, "Phải trả giá đắt, ngài mới dám tỉnh ngộ."
Có một thời gian, Hàn Sơ Khuyết ngày ngày khích tướng tôi tự lập môn hộ, nói rốt cuộc tôi không họ Tần.
Tôi đ/á/nh hắn một trận, bảo cút đi, nghĩ thông rồi hẵng quay lại, nghĩ không thông thì đừng về nữa.
Hàn Sơ Khuyết bị tôi phái sang Đông Cảng, tròn nửa năm sau mới trở về Thượng Cảng, nói hắn sai rồi. Hắn quỳ bên cạnh tôi, trán đặt lên đầu gối tôi, nói: "Cửu Gia, đừng đuổi tôi đi, xin ngài."
Sau đó, Hàn Sơ Khuyết không nói Tần Trấn một lời không phải nào, cho đến khi phản bội.
Nói cho cùng, hóa ra là tôi sai.
May thay, vẫn còn đất diễn. May thay, tôi vẫn sống.
Còn sống, là còn cơ hội lật ngược thế cờ.
"Hàn Sơ Khuyết, cho mày một tháng, dùng mạng Tần Trấn đổi lấy mạng vợ con. " Tôi xoa thái dương, ngẩng mặt lên, "Ta chỉ chờ mày ba mươi ngày."
Hàn Sơ Khuyết nói: "Đủ rồi. Ba mươi ngày là đủ."
Lúc đi, hắn ngoái lại nhìn đứa nhóc, ánh mắt phức tạp: "Cửu Gia, xin ngài đối xử dịu dàng với nó."
Mẹ kiếp, thân phận gì mà còn dám giao nhiệm vụ cho Cửu Gia?
Quay đầu lại, đứa nhóc không biết từ lúc nào đã mở mắt, đang thò tay nhét ngón tay vào nòng sú/ng, vừa chớp mắt vừa nói: "Cái này cho cháu chơi được không?"
"..."
Tôi tháo đạn, ném khẩu sú/ng cho nó.
Ba ngày sau, đứa nhóc trước mặt tôi tháo rời khẩu sú/ng rồi lắp lại, sau đó trả sú/ng cho tôi, ngáp dài hỏi: "Chú có thể ôm cháu ngủ không?"
"?
Không được."
"Thế chú có thể trả cháu về cho Hàn Sơ Khuyết không?"
"Không được."
"Vậy cháu buồn ngủ, chú có thể ôm cháu không?"
"..."
"Cháu không nặng đâu, đợi cháu ngủ rồi chú có thể lén đặt cháu xuống."
Rồi giang hai tay ra, bộ dạng "mau ôm cháu đi".
Sao nó phiền phức giống bố nó thế?
Tay Cửu Gia là để ôm AK, không phải ôm trẻ con!
Đứa nhóc thành công chui vào lòng tôi, vỗ vỗ cánh tay tôi: "Chú phải vỗ lưng cháu nhẹ nhàng thì cháu mới ngủ được."
Yêu cầu còn nhiều đấy.
Tôi vỗ lưng đứa trẻ hỏi: "Bình thường bố mày cũng dỗ mày ngủ như này à?"
"Không, Hàn Sơ Khuyết chưa bao giờ ôm cháu, cũng không dỗ cháu ngủ."
"?
Thế tại sao tao phải dỗ mày ngủ?"
"Vì chú đẹp trai." Đứa trẻ ngáp dài, túm vạt áo tôi dụi dụi, "Với lại, nhìn chú có vẻ dễ chơi hơn."
?
Đứa nhóc này sao tinh ranh q/uỷ quái thế?
09
Ngày thứ bảy Hàn Sơ Khuyết rời đi, Tần Minh Hoài kháng cự khi bị bắt ở hải quan, bị b/ắn ch*t tại chỗ.
Tần Trấn ngã bệ/nh không dậy nổi.
Hai mươi ngày sau, tin Tần Trấn qu/a đ/ời truyền ra.
Phùng Tranh chưa kịp hành động đã bị cảnh sát đ/á/nh sập mấy sới bạc.
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook