Xuyên Thành Mèo Nhà Hotboy

Xuyên Thành Mèo Nhà Hotboy

Chương 4

05/01/2026 07:04

Cửa phòng mở ra, Giang Vãn Vãn bẽn lẽn cầm nồi canh bước vào.

"Lục ca, em đi nước ngoài học nấu ăn được ít, đây là canh em hầm, anh nếm thử đi."

Gương mặt cô ửng hồng, đặt nồi canh xuống bàn trước khi Lục Lăng kịp từ chối.

*Thiệt tình, mùi thơm phức...*

*Hải mã, hàu sống, lộc pín...*

*Mới gặp đã tẩm bổ thế này, chẳng lẽ Lục Lăng... không được?*

Lục Lăng ngồi bất động, khóe miệng gi/ật giật. Ánh mắt hắn như d/ao cứa vào tôi khiến tôi ngớ người.

Tôi chỉ ngồi đây, lông mèo còn chẳng rơi vào nồi, sao hắn lại nhìn tôi như vậy?

"Cảm ơn em, anh sẽ uống."

Giang Vãn Vãn cười gật đầu, khéo léo rời đi. Vừa đóng cửa, Lục Lăng đã uống cạn nồi canh rồi quay sang nhe răng cười với tôi.

Tôi nuốt nước bọt, linh cảm chẳng lành...

*Xèo... Lục Lăng chẳng phản ứng gì sao?*

*Canh bổ thế này người khác uống vào chảy m/áu cam rồi, hắn nuốt trôi ngon lành?*

Lục Lăng quay sang nhìn tôi - con mèo đang liếm lông - với vẻ mặt như vừa ăn phải đồ ôi thiu 50 ngày. Tôi bị hắn nhìn đến dựng cả lông.

*Mình lại làm gì sai? Sao tính khắc hắn thất thường thế?*

*Đàn ông tim sâu như biển...*

Chương 10

Giang Vãn Vãn gần như ngày nào cũng tới, thỉnh thoảng mang đồ ăn cho tôi. Nhưng Lục Lăng luôn giữ thái độ lạnh nhạt.

Tôi ngồi cạnh ghế sofa, lặng lẽ ngắm hai người họ. Đúng là nam chính nữ chính, đẹp đôi thật. Lẽ ra tôi nên vui vì điều đó, nhưng sao lòng cứ chua xót?

Không hiểu nổi, tôi cứ dán mắt vào gương mặt góc cạnh của Lục Lăng. Trong đầu hiện lên hình ảnh hắn nhặt thẻ sinh viên trả lại cho tôi, rồi âu yếm vuốt ve lông tôi. Bất chợt tôi gi/ật mình, chạy vội vào phòng.

*Diệp Thu, mày đang nghĩ cái gì...*

*Dù hắn có thích đàn ông hay không, giờ mày cũng chỉ là con mèo. Nếu không hóa kiếp thế này, làm sao mày có thể thân thiết với hắn hơn bạn bè?*

Chương 11

Dạo này tôi chán nản đến mức chẳng buồn nghe ngóng chuyện thiên hạ nữa.

"Tiểu Diệp, anh về rồi."

Nghe tiếng Lục Lăng, tôi vội trốn lên cây cào mèo - chỗ tôi gh/ét nhất. *Đi hẹn hò với bạn gái từ thuở nhỏ về rồi à? Chả trách ngày nào cũng về muộn, chắc sắp có tin vui... Phiền thật.*

Lục Lăng bế tôi xuống, ép hai chân trước lên giường khiến bụng trắng hếu lộ ra. *Trời ơi... làm gì thế này! Nam nam thọ thọ bất thân! Tư thế này đầy ẩn ý quá đi!*

Trong đầu biết bao màn kịch, nhưng miệng chỉ phát ra "meo meo". Lục Lăng chợt áp má vào đầu tôi thì thầm: "Tiểu Diệp không chịu áp má với anh nữa, anh buồn quá."

Giọng hắn khàn đục, pha chút mệt mỏi. Ngẩng lên nhìn, tôi mới thấy quầng thâm dưới mắt hắn. Bỗng dưng tôi thấy xót xa.

*Haizz, trông mệt mỏi thật, thôi thì an ủi hắn tí vậy...*

Hai bàn chân nhỏ xù lông vỗ nhẹ lên tóc hắn. *Ahem... Lục Lăng thông minh thế ắt hiểu đây là cách ôm của mèo chứ?*

Lục Lăng nghiêng người ôm tôi vào lòng. "Tiểu Diệp, ngủ ngon."

Tôi định giãy ra thì phát hiện hắn đã ngủ say tự lúc nào. Chân mèo chạm nhẹ vào trán hắn.

*Hóa ra dạo này vất vả thật... Ngủ ngon nhé, Lục Lăng.*

Chương 12

Vài ngày sau, tôi hiểu vì sao hắn mệt mỏi. Lục Lăng đã bảo vệ luận văn thành công, kết thúc bốn năm đại học. Trường tổ chức vũ hội tốt nghiệp hoành tráng để sinh viên không tiếc nuối.

Đây là lần đầu tiên hắn dẫn tôi ra ngoài kể từ khi tôi hóa mèo, lại trở về ngôi trường quen thuộc. Trong túi vận chuyển mèo, lòng tôi bồi hồi.

*Diệp Thu xưa kia luôn đứng đầu khóa, ch*t đi liệu có ai tiếc? Nhưng nghĩ lại, mình chẳng có bạn bè, chắc chẳng ai nhớ... Dù sao giờ mình cũng chỉ là con mèo.*

Lục Lăng mặc vest bồng tôi vào hội trường. Lập tức một đám mỹ nữ vây quanh.

"Ôi chú mèo dễ thương quá!"

"Lục Lăng hôm nay đẹp trai gh/ê!"

"Em mời anh điệu đầu nhé?"

Khứu giác mèo nh.ạy cả.m với nước hoa khiến tôi ngạt thở. Tôi giãy khỏi vòng tay Lục Lăng, nhảy lên ghế bên.

Thấy tôi bỏ chạy, ánh mắt hắn chợt tối sầm.

"Xin lỗi, mèo nhà tôi sợ cô chạy mất rồi."

"Cảm ơn khen ngợi, xin cô tránh xa tôi ra."

"Tôi không muốn khiêu vũ với cô."

Giọng hắn lạnh như băng. *Trời đất, vũ hội chưa bắt đầu mà đã từ chối người thứ bảy rồi. Lục Lăng có phải thích đàn ông không? Thấy hắn đối với Giang Vãn Vãn cũng lạnh nhạt...*

Tôi nằm dài chán nản nhưng mắt vẫn dõi theo Lục Lăng. Mùi hương quen thuộc thoảng qua - Giang Vãn Vãn trong váy dạ hội xanh nhạt ngồi xuống cạnh tôi. Lớp trang điểm tôn lên vẻ đáng yêu của cô.

*À phải rồi, vũ hội này cho phép người ngoài tham dự nếu được mời. Và nếu tôi nhớ không nhầm, hôm nay chính là ngày nam nữ chính nên duyên...*

"Chào Tiểu Diệp, gặp lại cậu rồi." Giang Vãn Vãn vừa cười vừa xoa đầu tôi. Tôi "meo" qua quýt rồi tiếp tục nhìn về phía Lục Lăng. Cô gái cũng theo ánh mắt tôi nhìn sang.

"Rạng rỡ lắm phải không? Tôi biết cậu thích anh ấy mà."

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 15:37
0
25/12/2025 15:37
0
05/01/2026 07:04
0
05/01/2026 07:02
0
05/01/2026 07:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu