Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chương 22
Tôi đẩy hắn ra, chưa kịp mở miệng ch/ửi, một bóng người đã chớp nhoáng xuất hiện.
Trong chớp mắt, tiếng rầm vang lên.
Lý Lão Bản cùng chiếc ghế bị hất văng xuống đất.
Thư ký của hắn sững người, vội vàng chạy tới đỡ người, miệng la ó gọi bảo vệ.
- Đ*m mẹ anh! Hôm nay gọi ai cũng vô ích!
Cố Vân Kiên gầm lên, lao tới túm cổ áo Lý Lão Bản, những cú đ/ấm nối tiếp nhau giáng xuống.
- Đồ s/úc si/nh già! Vừa nãy dùng bàn tay này quấy rối anh ấy hả?
- Đồ khốn! Mày là thứ gì mà dám đụng vào anh?
Hắn thường xuyên tập luyện, cơ bắp cuồn cuộn khiến thư ký đối phương hoàn toàn không ngăn nổi.
Tôi thấy hắn ra tay cực kỳ hung hãn, chỉ vài cú đ/ấm kẻ kia đã mặt mày đầy m/áu.
Cồn trong người bốc lên đầu, tôi chếnh choáng bước tới muốn kéo hắn lại.
- Cố Vân Kiên! Đừng đ/á/nh nữa!
Hắn không thèm để ý tới tôi, tiếp tục nện người.
Triệu Vũ đỡ tôi, sợ đến mức không dám lên tiếng, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Quản lý khách sạn tới nơi, mang theo người lôi Cố Vân Kiên ra xa, vở kịch hỗn lo/ạn này mới kết thúc.
Chương 23
Hôm đó chúng tôi chia tay trong bất hòa.
Rõ ràng chẳng ai sai, không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế.
Mấy ngày tiếp theo, tôi và hắn chẳng ai thèm nói với ai.
Cuối tuần trôi qua, tôi đến công ty mà không thấy bóng dáng Cố Vân Kiên.
Hôm đó hắn rời khỏi nhóm chat công việc, dường như vẫn chưa quay lại.
Tôi tìm quản lý nói đỡ, giải thích chuyện tối hôm đó, hy vọng ông ta đừng trách Cố Vân Kiên nữa.
Quản lý thở dài, lắc đầu.
- Thôi, nói mấy chuyện này cũng vô ích rồi, khách hàng đã mất.
- Hơn nữa sáng sớm Cố Vân Kiên đã nộp đơn xin thôi việc, đồ đạc công ty còn chưa thu dọn.
- Giới trẻ bây giờ, thật không kiên nhẫn chút nào.
Tôi sững người, không ngờ mọi chuyện lại đột ngột thế.
Cố Vân Kiên chủ động từ chức?
Hắn làm việc xuất sắc thế, sang năm đã có thể thăng chức.
Lẽ nào vì chuyện hôm đó? Hay vì cãi nhau với tôi?
Cả ngày đi làm, tôi cứ thẫn thờ.
Triệu Vũ m/ua cho tôi cốc cà phê.
- Trưởng nhóm, em xin lỗi. Hôm đó anh uống rư/ợu, lẽ ra em phải ngăn lại.
- Anh bị b/ắt n/ạt em cũng không thấy, nếu không có trưởng nhóm Cố tới, em... em...
Cậu ta gương mặt đầy hối h/ận, muốn cúi đầu xuống tận ng/ực.
Tôi vỗ vai cậu.
- Gấp gì? Sau này còn nhiều dịp uống rư/ợu, giờ em cứ học hỏi thêm đi.
- Chuyện lần trước coi như bài học, tháng sau em chuyển chính thức rồi, cố lên.
Từng có thời tôi cũng như cậu, bơ vơ nơi công sở.
Nhưng mọi thứ rồi cũng sẽ qua.
- Em cảm ơn trưởng nhóm!
Cậu ta nhìn tôi xúc động, mắt đỏ hoe.
Chương 24
Tan làm, bước ra khỏi công ty, tôi lang thang một mình trên phố.
Tôi nhắn tin cho Cố Vân Kiên, nhưng hắn mãi không hồi âm.
Tôi: [Sao đột nhiên từ chức?]
Tôi: [Hôm đó anh không cố ý cãi nhau với em, cũng không nghĩ em làm sai.]
Tôi: [Còn gi/ận à? Chúng ta nói chuyện nhé?]
Tôi sốt ruột đi tới đi lui, hít sâu gọi điện cho hắn.
Nhưng điện thoại Cố Vân Kiên đã tắt máy.
Tôi nhíu mày, thất vọng cúi mắt.
Tôi chưa từng yêu đương, cũng chẳng có kinh nghiệm dỗ dành người khác.
Tôi từng chiều chuộng bao khách hàng khó tính, nhưng lại bó tay trước Cố Vân Kiên.
Hình như trước giờ toàn Cố Vân Kiên dỗ tôi.
Hắn nói không lại liền hôn tôi một cách ngang ngược, rồi quẳng tôi lên giường.
...
Trên đường về, suy đi tính lại, tôi vẫn quyết định tìm Cố Vân Kiên nói cho rõ.
Giữa đường, tôi bảo tài xế quay đầu, tới khu nhà Cố Vân Kiên.
Tôi m/ua vài lon bia bên đường, định lát nữa uống chút cho dễ nói chuyện.
Đứng trước cửa, tôi đã nghĩ sẵn lời mở đầu.
Nhưng gõ cửa mãi, bên trong vẫn im lìm.
Bác hàng xóm đi dạo chó, thấy tôi liền cười.
- Cậu tìm Tiểu Cố à? Chiều nó đi rồi, xách theo vali, chắc là đi xa.
- Hả? À... cảm ơn bác.
Tôi đứng sững, đầu óc trống rỗng.
Cố Vân Kiên chuyển nhà rồi sao?
Đi đâu? Rời khỏi nơi này ư?
Thế còn tôi thì sao?
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook