Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không biết đụng chạm vào điểm nào mà hai tên kia bỗng nổi đi/ên. Chúng mất hết lý trí đến mức không thèm để ý tôi đang đứng cạnh:
"Tô Húc, mày đúng là đồ ti tiện, chẳng biết làm gì ngoài việc mách lẻo!"
"Tô Húc, không biết mách lẻo thì mày sống nổi không?"
Tôi vung chân đ/á một cái trời giáng vào đầu gối thằng vừa ch/ửi:
"Mày nói cái gì thế..."
Đang định phang thêm phát nữa thì Tô Húc kéo tay tôi lại. Tôi giãy giụa định lao tới tiếp thì cậu ta nâng giọng:
"Lê Tuấn, để tôi tự giải quyết. Đừng có hành động ng/u ngốc."
"Tao không ng/u! Ng/u là bọn chúng..."
Tô Húc không nói gì thêm, bất ngờ nhảy lên vỗ nhẹ đỉnh đầu tôi:
"Nghe lời!"
...
Ch*t ti/ệt! Cậu ta phải nhảy lên mới với tới đầu tôi! Đáng yêu vãi cả đái! Tôi lập tức ngoan ngoãn đứng im. Hai tên kia tròn mắt nhìn chúng tôi:
"Hai đứa thật sự yêu nhau rồi? Trên diễn đàn nói thật à?"
Tôi lườm một phát: "Ừ thì sao? Liên quan gì đến mày?"
Tô Húc thở dài nắm tay tôi kéo đi. Dường như nghe thấy tiếng chụp ảnh phía sau nhưng giờ chẳng rảnh quan tâm. Bàn tay cậu ta mềm mềm, nắm khá thích. Dù vậy, tôi sẽ không để yên cho hai tên khốn ấy đâu. Chỉ là chưa kịp động thủ thì bọn chúng đã tự chuốc họa.
11
Buổi tập đội bóng kéo dài đến 6 giờ tối. Huấn luyện viên đột nhiên lên cơn đi/ên, bắt cả đội vắt kiệt sức suốt ngày dài. Ông ta hét đến khản cổ, chúng tôi thì rã rời như x/á/c ch*t. Tựa vào tủ đồ, tôi thấy cả đám nằm vật ra ghế, đồng loạt rút điện thoại. Bỗng mấy đứa cùng hét "Vãi" rồi bật dậy như lò xo:
"Chà! Tuấn ca, anh nắm tay Tô Húc thật à?"
"Tuấn ca, có đứa đăng tin đồn anh với Tô Húc hẹn hò kìa! Còn có ảnh nữa."
Cả lũ mở to đôi mắt ngây ngô nhìn tôi. Tôi lôi điện thoại ra xem thì thấy trên diễn đàn có bài đăng:
[Lê Tuấn và Tô Húc nắm tay, hai người đang yêu nhau kinh t/ởm]
Kèm ảnh chụp hôm chúng tôi gặp hai thằng nhóc ở phòng lưu trữ cũ. Bài viết toàn lời lẽ bẩn thỉu như chính bản thân chúng, chê chúng tôi gh/ê t/ởm, th/ần ki/nh không bình thường. Tôi cười lạnh. Đồng đội không nhịn được:
"Tuấn ca thật sự yêu Tô Húc rồi à?"
Tay đã nắm rồi, chắc tính là yêu nhau nhỉ? Dù sao cũng nắm tay rồi, nếu cậu ta chạy mất tôi sẽ bắt về.
"Ừ! Yêu nhau rồi!"
Tôi thẳng thắn thừa nhận khiến cả lũ phấn khích:
"Tôi biết CP của tôi là thật mà!"
"Lâu rồi đã thấy không khí giữa Tuấn ca và Tô Húc kỳ lạ, biết ngay là thành công mà."
"Tuấn ca ơi, fanfic trên diễn đàn có thật không? Anh thật sự... Tô Húc cậu ấy..."
"Đương nhiên không thật!"
Tôi lớn tiếng phản bác.
"Thật hay đùa đấy?"
Nhìn ánh mắt nghi ngờ của chúng, tôi hỏi phòng hai tên kia rồi thẳng chân đến tận nơi.
12
Khi Tô Húc tìm thấy tôi, tôi đã bị m/ắng nửa tiếng đồng hồ. Giáo viên chủ nhiệm không ngừng quát:
"Lê Tuấn! Thầy bỏ qua cho em bao lần trốn học trèo tường. Không ngờ lần này em dám đến tận phòng đ/á/nh người. May mà thầy kịp ngăn không thì giờ đã phải ra đồn bảo lãnh em rồi!"
"Em có đ/á/nh ai đâu! Nó tự giẫm hộp cơm vấp ngã, bẩn thỉu lắm!"
"Còn cãi? Bạn cùng phòng nó đã khai em đ/á/nh người!"
"Bọn nó cùng phe!"
"Em... em..."
"Thầy ơi!" Tô Húc bước vào từ cửa, liếc tôi một cái rồi nói: "Thầy gọi em có việc gì ạ?"
"Tô Húc tới rồi à." Mặt thầy chủ nhiệm bỗng tươi như hoa: "Chuyện là Lê Tuấn đến phòng người ta đòi đ/á/nh, bảo đền chai nước hoa bị hỏng. Nó nói lúc chai nước hoa vỡ, em có mặt ở đó. Thầy muốn hỏi xem có đúng không?"
"Dạ thưa thầy đúng ạ! Hôm trước thầy nhờ em mang cho Lê Tuấn ở phòng lưu trữ cũ, nhưng giữa đường có hai bạn chặn lại. Họ đẩy em một cái khiến em không đứng vững, chai nước hoa rơi vỡ."
"Cái gì? Chúng nó đẩy em? Khu phòng lưu trữ cũ dốc dựng thế kia, em có sao không?"
Tôi há hốc mồm. Đây gọi là sự thiên vị dành cho học sinh giỏi chăng?
"Dạ em không sao ạ. Nhưng chai nước hoa của Lê Tuấn hình như khá đắt."
Thầy chủ nhiệm liền quay sang tôi. Tôi gật đầu lia lịa:
"Vâng! Rất đắt ạ! Chị em m/ua từ tay hoàng gia nước ngoài, nước hoa cổ mấy triệu đó ạ! Bọn nó làm vỡ phải đền!"
Thầy hít một hơi lạnh, ngay cả Tô Húc cũng nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc, hình như cho rằng tôi nói quá lời. Nhưng tôi đâu có nói dối. Chị tôi tuy hay quát m/ắng nhưng rất chiều tôi. Chị làm trong ngành thời trang cao cấp, hễ thấy món gì hợp với tôi ở nước ngoài liền m/ua về, dù bao bì rất đơn giản.
"À! Em còn chụp ảnh nữa! Bọn họ có mặt ở đó! Thầy xem này!"
Tôi đưa điện thoại cho thầy. Xem xong, thầy đối xử với tôi dịu dàng hơn hẳn:
"Lê Tuấn! Thầy biết nhà em khá giả nhưng cũng đừng phung phí thế. Đồ quý giá mà mang vứt linh tinh, vỡ rồi chỉ có em thiệt."
Tôi im lặng. Thầy chủ nhiệm tiếp tục:
"Với lại, đòi bồi thường thì nói năng cho tử tế. Em đ/á/nh người giờ thành ra mất lý, giải quyết phiền phức lắm."
Tôi nhíu mày đến mức có thể gi*t ruồi:
"Thưa thầy, em nói rồi. Em không đ/á/nh! Nó tự ngã!"
"Được rồi được rồi, muộn rồi, hai em về ký túc đi."
... Rõ ràng thầy chẳng tin tôi tí nào.
13
Vừa ra khỏi văn phòng, bụng tôi đã réo ầm ĩ. Cả ngày bị hành như tội đồ, tối chưa kịp ăn gì, giờ đã 11 giờ đêm.
"Tao đói, Tô Húc!"
"Căng tin đóng cửa rồi!"
"Nhưng tao vẫn đói!"
Tô Húc kéo tôi ra ngoài trường. Trên đường đi, cậu ta hỏi:
"Em đến phòng bọn họ làm gì?"
"Bắt đền chai nước hoa thôi."
"Nói thật đi!"
Thật cái nỗi gì, Tô Húc tự hiểu được mà. Tôi c/âm như hến.
"Anh đã bảo để anh tự giải quyết, không cần em nhúng tay vào. Em không hiểu lời anh nói à?"
Tôi phản pháo: "Chúng nó ch/ửi anh mà..."
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook