Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng thật sự quá mệt mỏi, tôi không nhìn rõ người đó là ai.
Nhắm mắt lại, tôi lại chìm vào giấc ngủ.
Lần sau khi mơ màng mở mắt, tôi nhìn thấy tủ đầu giường phòng ngủ quen thuộc.
Kỳ lạ thật.
Trong đoàn phim lại có người biết địa chỉ nhà tôi?
Đang định lật người ngủ tiếp, n/ão bộ chợt lóe lên điều gì, tôi bật mở mắt thao láo.
——Không đúng!
Người duy nhất trong đoàn phim biết địa chỉ nhà tôi chính là...
Tôi cứng đờ xoay nhãn cầu.
Quả nhiên, đối diện ngay ánh mắc đen sâu thăm thẳm kia.
Không ngoa chút nào, khoảnh khắc ấy một nửa cơn say trong tôi tan biến.
Văn Diệu đứng bên giường, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống.
Và xung quanh anh, trên tường, trong tủ kính, chất đầy vô số... 'anh ấy'.
Văn Diệu từ từ cúi xuống, giọng trầm khàn chưa từng có:
"Không có gì muốn nói với tôi sao?"
Tôi gượng gạo cất giọng:
"Nói... nói gì cơ?"
"Mấy bức tranh này là sao? Còn bức tượng kia, không phải em m/ua mà tự tay em nặn đúng không?"
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, trong đầu chỉ còn hai chữ: Toi đời!
Cái giọng điệu này rõ ràng muốn xử tôi tới nơi rồi!
Nhưng trước khi kịp giãy giụa, Văn Diệu đột nhiên dùng một tay nâng cằm tôi.
Khoảng cách gương mặt điển trai thu nhỏ dần.
"Ưm!"
Mắt tôi trợn tròn.
Bị tình huống nghịch chuyển này làm cho bàng hoàng.
25
"Thầy Lạc, há miệng ra."
N/ão tôi còn chưa xử lý xong câu nói, cơ thể đã vô thức nghe lời.
Hơi thở đàn ông ập xuống lần nữa.
Căn phòng ngập tràn âm thanh của những nụ hôn cùng nhịp thở gấp gáp đan xen.
Mãi sau.
Khi cảm thấy n/ão bộ bắt đầu thiếu oxy, Văn Diệu mới buông tôi ra.
Anh quỳ hai bên hông tôi, từ từ lấy lại hơi thở.
"Lạc Hoài, em thích tôi đúng không."
Rõ là câu hỏi nhưng giọng điệu lại đầy khẳng định.
Tôi không phản bác.
Bằng chứng đã bày la liệt kia rồi!
Nếu không phải thích, ai rảnh vẽ cả trăm bức chân dung cùng một người?
Thấy tôi im lặng thừa nhận, nụ cười Văn Diệu dần nở rộ, cuối cùng bật thành tiếng cười vang.
"Trùng hợp thật, tôi cũng thích em."
Tôi đờ người.
"Nhưng mấy ngày nay anh rõ ràng..."
Rõ ràng xa cách tôi, đến chữ ký WeChat cũng đổi thành 'muốn rời đoàn phim gấp'.
Dù chỉ nói được nửa câu, Văn Diệu lập tức hiểu ý.
Anh vội vàng giải thích:
"Vì sau khi biết em thích đàn ông, tôi đã phấn khích đến mức thức trắng đêm, hôm sau quay phim suýt ngủ gục trước mặt mọi người."
"Em không biết đâu, từng cử chỉ của em đều khiến tôi xao động. Sợ ảnh hưởng chất lượng phim, tôi buộc phải tránh nhìn em, tránh tìm em."
"Chỉ đợi phim xong là sẽ theo đuổi em đến cùng."
"Tuyệt đối không phải muốn xa lánh em."
Văn Diệu nói rất nhanh, như sợ tôi hiểu lầm.
Tôi chợt nhớ, hôm sau đó, trạng thái của Văn Diệu quả thực không tốt, quầng thâm mắt sắp rơi xuống cằm.
Lúc ấy tôi tưởng anh bị tin tôi là gay làm cho mất ngủ.
Ai ngờ...
Lại là như vậy.
Hóa ra là thế!
Tôi hoa mắt không phân biệt nổi đây là thực hay mộng, mắt dán ch/ặt vào gương mặt nam tử hoàn mỹ đến từng milimet trước mặt.
Một lát sau, Văn Diệu không chịu nổi nữa.
Bàn tay anh che nhẹ mắt tôi, giọng khàn đặc:
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi sẽ không kìm được mà hôn em đấy."
Nghe vậy, tim tôi đ/ập thình thịch, m/áu dồn hết về một chỗ.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn không quên hỏi vấn đề cực kỳ quan trọng:
"Anh nhìn thấy mấy thứ này trong phòng em... không gi/ận sao?"
Theo tôi biết, không đàn ông nào nhìn hình tượng mình bị nhào nặn thế kia mà không nổi đi/ên.
Quả nhiên.
Văn Diệu hừ lạnh: "Tất nhiên là gi/ận!"
Tôi lập tức xịu xuống.
Cúi đầu, rũ rượi chờ đợi trận mưa ch/ửi.
Nhưng ngay sau đó lại nghe anh nói:
"Em vẽ tôi nhỏ thế kia, làm sao tôi không gi/ận cho được?"
Ơ.
Điểm quan tâm của anh ta có hơi kỳ quặc không vậy!
Hơn nữa tôi đã vẽ trên mức trung bình rồi, sao có thể nhỏ được?
Nóng mặt, tôi buột miệng:
"Tại chưa nhìn thấy vật thật mà, không anh cho em tham khảo?"
Văn Diệu nhướng mày.
Rồi thật sự ngồi thẳng dậy.
Vài giây sau.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi nuốt ực nước bọt.
Ừ thì, tôi thừa nhận mình đã vẽ quá khiêm tốn.
——Thằng nhóc này có gen người Âu Mỹ à?!
26
Sau khi thổ lộ tình cảm với Văn Diệu, chúng tôi chính thức hẹn hò.
Rồi tôi thường trăn trở một vấn đề.
——Có nên nói rõ chuyện giữa tôi và Tống Thanh Phạn không?
Nói ra thì khó mở lời.
Nhưng không nói thì sợ Tống Thanh Phạn lại giở trò.
Nếu Văn Diệu biết được chuyện tôi từng tìm 'người thay thế' từ miệng hắn, tính anh mà nổi đi/ên lên thì nhà cũng bay mất.
Suy đi tính lại, tôi quyết định thành khẩn khai báo.
'Tự thú' vẫn nhẹ tội hơn 'bỏ trốn bị bắt'.
Thế là một đêm khuya.
Khi Văn Diệu ở trạng thái mệt mỏi nhất sau một ngày, tôi lên tiếng:
"Ơ... em muốn nói với anh chuyện này."
Văn Diệu đầm đìa mồ hôi sau trận mây mưa, lười nhác nghịch ngón tay tôi.
"Chuyện gì?"
Tôi hít sâu: "Thực ra, người yêu cũ của em..."
Tôi tuôn ra như xả nước.
Nhấn mạnh đủ đường chuyện giữa tôi và Tống Thanh Phạn chỉ có vẽ tranh là thật.
Nhưng ánh mắt Văn Diệu càng nghe càng lạnh.
"Em dám nói lại lần nữa không?"
Tôi sợ đến lắp bắp:
"Em... em hình như không dám."
Văn Diệu cười lạnh, đ/è ngửa tôi ra, thốt ra mấy chữ tà/n nh/ẫn:
"Lạc Hoài, đêm nay đừng khóc."
Tôi trợn mắt kinh hãi, không lẽ nào, anh còn sức nữa sao?
"Ái, ái đừng——à!"
"......"
Đêm đó tôi có khóc hay không tôi không nhớ.
Chỉ nhớ mình ba ngày không xuống giường.
27
Sau khi phim trước đóng máy, Văn Diệu chỉ nghỉ ngơi chưa đầy tháng đã lao vào dự án mới.
Chương 8
Chương 6
Chương 12
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook