Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Mùa xuân chẳng liên quan đến anh
0
Lượt đọc0
Theo dõi6
ChươngSau khi Lục Trầm Chu lại một lần nữa bỏ rơi tôi vì Lâm Thanh Thanh, tôi bỗng nhận ra mình không còn cần anh ta nữa. Sốt cao đến 39 độ, tôi tự mình mơ màng gọi xe cấp c/ứu. Y tá hỏi tôi "người nhà đâu", tôi bình tĩnh lắc đầu. Ngày bị đối thủ cạnh tranh cố tình bôi nhọ, sự nghiệp rơi xuống đáy vực, tôi cũng không cầu c/ứu anh ta lấy nửa lời. Tôi tìm được người qua đường lấy bằng chứng video, tự mình đòi lại sự trong sạch. Lục Trầm Chu, với tư cách là chuyên gia qu/an h/ệ công chúng hàng đầu làng giải trí, sau khi biết chuyện đã lần đầu tiên mất kiểm soát đ/ập vỡ cốc ngay trước mặt tôi. "Thẩm Vi! Em thà bị cả mạng xã hội tẩy chay cũng không chịu tìm tôi sao?!" Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông mà mình từng yêu suốt 7 năm, khẽ hỏi ngược lại: "Tìm anh để làm gì? Chẳng phải anh đang bận ở bên Lâm Thanh Thanh sao?" Dứt lời, sắc mặt Lục Trầm Chu lập tức trắng bệch. Trước đây, anh ta luôn nói tôi là "loài hoa tầm gửi không thể sống thiếu anh ta". Nhưng sau khi rời xa anh ta, tôi lại phát hiện ra rằng, một mình vẫn có thể sống thật rực rỡ.
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Sau khi Lục Trầm Chu lại một lần nữa bỏ rơi tôi vì Lâm Thanh Thanh, tôi bỗng nhận ra mình không còn cần anh ta nữa. Sốt cao đến 39 độ, tôi tự mình mơ màng gọi xe cấp c/ứu. Y tá hỏi tôi "người nhà đâu", tôi bình tĩnh lắc đầu. Ngày bị đối thủ cạnh tranh cố tình bôi nhọ, sự nghiệp rơi xuống đáy vực, tôi cũng không cầu c/ứu anh ta lấy nửa lời. Tôi tìm được người qua đường lấy bằng chứng video, tự mình đòi lại sự trong sạch. Lục Trầm Chu, với tư cách là chuyên gia qu/an h/ệ công chúng hàng đầu làng giải trí, sau khi biết chuyện đã lần đầu tiên mất kiểm soát đ/ập vỡ cốc ngay trước mặt tôi. "Thẩm Vi! Em thà bị cả mạng xã hội tẩy chay cũng không chịu tìm tôi sao?!" Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông mà mình từng yêu suốt 7 năm, khẽ hỏi ngược lại: "Tìm anh để làm gì? Chẳng phải anh đang bận ở bên Lâm Thanh Thanh sao?" Dứt lời, sắc mặt Lục Trầm Chu lập tức trắng bệch. Trước đây, anh ta luôn nói tôi là "loài hoa tầm gửi không thể sống thiếu anh ta". Nhưng sau khi rời xa anh ta, tôi lại phát hiện ra rằng, một mình vẫn có thể sống thật rực rỡ.
Bình luận
Bình luận Facebook