Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tương lai của cuốn nháp
0
Lượt đọc0
Theo dõi6
ChươngTôi và Lục Thiếu Nghiên đã bí mật kết hôn được 3 năm. Năm thứ nhất, tôi bị cấp trên chèn ép ở công ty. Không chịu nổi sự ấm ức này, tôi muốn công khai mối qu/an h/ệ. Lục Thiếu Nghiên đang bận làm việc, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên: "Chỉ vì chút chuyện cỏn con thế này, em đừng có làm mình làm mẩy."
Năm thứ hai, "ánh trăng sáng" của Lục Thiếu Nghiên bất ngờ xuất hiện tại công ty, đồng nghiệp phát cuồ/ng ghép đôi hai người họ. Tôi tức không chịu nổi, muốn khẳng định chủ quyền. Lục Thiếu Nghiên lạnh lùng từ chối: "Gh/en t/uông cũng phải có chừng mực, em cần học cách phân biệt công tư rõ ràng."
Năm thứ ba, sau khi thua dự án cạnh tranh trước "ánh trăng sáng" của anh ấy, tập tài liệu dự án mà tôi thức đêm làm xong còn bị cô ta tiện tay hất thẳng vào thùng rác. Tôi không kìm được mà rơi nước mắt. Lục Thiếu Nghiên không đưa khăn giấy, chỉ đứng từ trên cao nhìn xuống tôi đang khóc: "Kỹ năng của em không bằng người ta, thua thì phải chấp nhận."
Có lẽ để bù đắp cho tôi, Lục Thiếu Nghiên cuối cùng cũng cân nhắc việc công khai mối qu/an h/ệ của chúng tôi. Thế nhưng lại bị tôi liên tục từ chối. Anh nhíu mày: "Chẳng phải đã công khai như ý muốn của em rồi sao, còn chỗ nào không hài lòng nữa?"
Tôi chắp tay c/ầu x/in anh: "Thôi xin anh, tôi không mất mặt nổi đâu, ở cái công ty này ai cũng từng leo lên đầu lên cổ tôi rồi. Làm bà chủ mà còn thảm hại đến mức này, bị đăng lên mạng nội bộ công ty thì đồng nghiệp sẽ cười tôi cả đời mất."
So với việc công khai, bây giờ tôi chỉ muốn nhanh chóng ly hôn. Sau đó đem cuộc hôn nhân đáng x/ấu hổ này ch/ôn vùi vào dĩ vãng.
Chương 3
Chương 3
Chương 18
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 14
Chương 3
Tôi và Lục Thiếu Nghiên đã bí mật kết hôn được 3 năm. Năm thứ nhất, tôi bị cấp trên chèn ép ở công ty. Không chịu nổi sự ấm ức này, tôi muốn công khai mối qu/an h/ệ. Lục Thiếu Nghiên đang bận làm việc, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên: "Chỉ vì chút chuyện cỏn con thế này, em đừng có làm mình làm mẩy."
Năm thứ hai, "ánh trăng sáng" của Lục Thiếu Nghiên bất ngờ xuất hiện tại công ty, đồng nghiệp phát cuồ/ng ghép đôi hai người họ. Tôi tức không chịu nổi, muốn khẳng định chủ quyền. Lục Thiếu Nghiên lạnh lùng từ chối: "Gh/en t/uông cũng phải có chừng mực, em cần học cách phân biệt công tư rõ ràng."
Năm thứ ba, sau khi thua dự án cạnh tranh trước "ánh trăng sáng" của anh ấy, tập tài liệu dự án mà tôi thức đêm làm xong còn bị cô ta tiện tay hất thẳng vào thùng rác. Tôi không kìm được mà rơi nước mắt. Lục Thiếu Nghiên không đưa khăn giấy, chỉ đứng từ trên cao nhìn xuống tôi đang khóc: "Kỹ năng của em không bằng người ta, thua thì phải chấp nhận."
Có lẽ để bù đắp cho tôi, Lục Thiếu Nghiên cuối cùng cũng cân nhắc việc công khai mối qu/an h/ệ của chúng tôi. Thế nhưng lại bị tôi liên tục từ chối. Anh nhíu mày: "Chẳng phải đã công khai như ý muốn của em rồi sao, còn chỗ nào không hài lòng nữa?"
Tôi chắp tay c/ầu x/in anh: "Thôi xin anh, tôi không mất mặt nổi đâu, ở cái công ty này ai cũng từng leo lên đầu lên cổ tôi rồi. Làm bà chủ mà còn thảm hại đến mức này, bị đăng lên mạng nội bộ công ty thì đồng nghiệp sẽ cười tôi cả đời mất."
So với việc công khai, bây giờ tôi chỉ muốn nhanh chóng ly hôn. Sau đó đem cuộc hôn nhân đáng x/ấu hổ này ch/ôn vùi vào dĩ vãng.
Bình luận
Bình luận Facebook