Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Phu quân chết đúng chỗ
2
Lượt đọc0
Theo dõi7
ChươngPhu quân muốn đi Giang Nam. Đêm đó, thiếp liền bỏ tiền thuê sát thủ hành thích. Kiếp trước, Thẩm Thừa An chính là trong chuyến đi Giang Nam này mà đưa thanh mai trúc mã đang mang th/ai về phủ. Có ả làm đối chứng, cha chồng chê thiếp không thể khai hoa nở nhụy cho Thẩm gia, nên hết lòng che chở ả. Mẹ chồng chê thiếp không được ngoan ngoãn hiểu chuyện bằng ả, nên ngày ngày dung túng ả. Thẩm Thừa An thương xót ả cha mẹ song vo/ng, thân cô thế cô, không nơi nương tựa, nên cưng chiều đứa trẻ của ả như con ngươi trong mắt. Thiếp nhiều năm không con, lòng đầy hổ thẹn, luôn luôn nhẫn nhịn. Thế nhưng Thẩm Thừa An không muốn nạp thiếp, chỉ giữ mình thiếp, người đời đều khen chàng thâm tình chuyên nhất. Thiếp cũng từng ngỡ mình đã tìm được lương nhân, đối với chàng trăm bề thuận theo. Cho đến khi lâm chung, Thẩm Thừa An mới thổ lộ tâm can bên giường: "Hương Quân, ta đã cho nàng danh phận, lại cho Yến Phi con cái cùng sự sủng ái, kiếp này với hai nàng cũng coi như công bằng, đời này ta ch*t không hối tiếc." Thẩm Thừa An không hối tiếc, nhưng thiếp lại đầy nuối tiếc. Việc đầu tiên thiếp làm khi trùng sinh, chính là m/ua sát thủ gi*t người. Nào ngờ, khi đại phu chẩn ra thiếp đã mang th/ai, thiếp lại nhìn thấy h/ồn m/a Thẩm Thừa An với sắc mặt xanh mét: "Văn Hương Quân, ta vốn chưa từng chạm vào nàng, nàng lấy đâu ra cái th/ai này? Gian phu là kẻ nào!"
Chương 12
Chương 13
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Phu quân muốn đi Giang Nam. Đêm đó, thiếp liền bỏ tiền thuê sát thủ hành thích. Kiếp trước, Thẩm Thừa An chính là trong chuyến đi Giang Nam này mà đưa thanh mai trúc mã đang mang th/ai về phủ. Có ả làm đối chứng, cha chồng chê thiếp không thể khai hoa nở nhụy cho Thẩm gia, nên hết lòng che chở ả. Mẹ chồng chê thiếp không được ngoan ngoãn hiểu chuyện bằng ả, nên ngày ngày dung túng ả. Thẩm Thừa An thương xót ả cha mẹ song vo/ng, thân cô thế cô, không nơi nương tựa, nên cưng chiều đứa trẻ của ả như con ngươi trong mắt. Thiếp nhiều năm không con, lòng đầy hổ thẹn, luôn luôn nhẫn nhịn. Thế nhưng Thẩm Thừa An không muốn nạp thiếp, chỉ giữ mình thiếp, người đời đều khen chàng thâm tình chuyên nhất. Thiếp cũng từng ngỡ mình đã tìm được lương nhân, đối với chàng trăm bề thuận theo. Cho đến khi lâm chung, Thẩm Thừa An mới thổ lộ tâm can bên giường: "Hương Quân, ta đã cho nàng danh phận, lại cho Yến Phi con cái cùng sự sủng ái, kiếp này với hai nàng cũng coi như công bằng, đời này ta ch*t không hối tiếc." Thẩm Thừa An không hối tiếc, nhưng thiếp lại đầy nuối tiếc. Việc đầu tiên thiếp làm khi trùng sinh, chính là m/ua sát thủ gi*t người. Nào ngờ, khi đại phu chẩn ra thiếp đã mang th/ai, thiếp lại nhìn thấy h/ồn m/a Thẩm Thừa An với sắc mặt xanh mét: "Văn Hương Quân, ta vốn chưa từng chạm vào nàng, nàng lấy đâu ra cái th/ai này? Gian phu là kẻ nào!"
Bình luận
Bình luận Facebook