Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Cõi Trần Vô Định
0
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngĐích trưởng tỷ trước khi giá nhập Đông cung, đã tìm cho ta một mối nhân duyên. Tỷ ấy đỏ hoe đôi mắt, tựa hồ vạn phần lưu luyến: "Những năm tháng ta lưu lạc dân gian, Tiết lang đối đãi với ta cực tốt. Ngươi là muội muội của ta, sau này chàng nhất định sẽ đối xử tử tế với ngươi." "Huống hồ chàng có tài kinh thiên vĩ địa, ngày sau kim bảng đề danh, bước lên mây xanh, cũng là chuyện sớm muộn." Lời tỷ ấy nói chẳng sai, chỉ vỏn vẹn ba năm, Tiết Ngọc Hành từ kẻ áo vải đã trở thành bậc công thần, quyền khuynh triều chính. Thế nhưng, chàng chẳng hề yêu ta. Vì không nỡ oán h/ận trưởng tỷ, nên đem lòng c/ăm gh/ét ta tận xươ/ng tủy. Ngày bức cung, chàng mình đầy m/áu tươi xông vào Phượng Nghi điện, trước mặt trưởng tỷ mà đ/è ta xuống giường. Chàng cười lạnh hỏi tỷ ấy: "Hoàng hậu từng viết trong thư, nguyện thần cùng lệnh muội bách niên giai lão." "Nay thấy chúng ta ân ái nhường này, người có hài lòng chăng?" Chàng tựa như muốn trút bỏ mối h/ận ngút trời, dẫu ta trăm bề c/ầu x/in cũng chẳng chịu dừng tay. Thế nhưng, bên ngoài điện, trưởng tỷ vừa cất tiếng khóc, chàng liền vội vã khoác áo rời đi. Chàng thở dài bất lực với tỷ ấy: "Chính tay người đã đẩy nàng ấy đến bên cạnh ta." "Ta rốt cuộc... phải làm sao với người đây?" Chẳng ai hay biết, trong lúc hai người họ thì thầm to nhỏ, ta đã lặng lẽ sảy th/ai, m/áu chảy không ngừng mà bỏ mạng nơi điện vắng. Thế nên, khi quay về cái ngày trưởng tỷ cầu thân cho ta. Ta hạ giọng đáp: "Chàng ấy tốt nhường kia, sao tỷ không tự mình gả đi?"
Chương 18
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 5
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Đích trưởng tỷ trước khi giá nhập Đông cung, đã tìm cho ta một mối nhân duyên. Tỷ ấy đỏ hoe đôi mắt, tựa hồ vạn phần lưu luyến: "Những năm tháng ta lưu lạc dân gian, Tiết lang đối đãi với ta cực tốt. Ngươi là muội muội của ta, sau này chàng nhất định sẽ đối xử tử tế với ngươi." "Huống hồ chàng có tài kinh thiên vĩ địa, ngày sau kim bảng đề danh, bước lên mây xanh, cũng là chuyện sớm muộn." Lời tỷ ấy nói chẳng sai, chỉ vỏn vẹn ba năm, Tiết Ngọc Hành từ kẻ áo vải đã trở thành bậc công thần, quyền khuynh triều chính. Thế nhưng, chàng chẳng hề yêu ta. Vì không nỡ oán h/ận trưởng tỷ, nên đem lòng c/ăm gh/ét ta tận xươ/ng tủy. Ngày bức cung, chàng mình đầy m/áu tươi xông vào Phượng Nghi điện, trước mặt trưởng tỷ mà đ/è ta xuống giường. Chàng cười lạnh hỏi tỷ ấy: "Hoàng hậu từng viết trong thư, nguyện thần cùng lệnh muội bách niên giai lão." "Nay thấy chúng ta ân ái nhường này, người có hài lòng chăng?" Chàng tựa như muốn trút bỏ mối h/ận ngút trời, dẫu ta trăm bề c/ầu x/in cũng chẳng chịu dừng tay. Thế nhưng, bên ngoài điện, trưởng tỷ vừa cất tiếng khóc, chàng liền vội vã khoác áo rời đi. Chàng thở dài bất lực với tỷ ấy: "Chính tay người đã đẩy nàng ấy đến bên cạnh ta." "Ta rốt cuộc... phải làm sao với người đây?" Chẳng ai hay biết, trong lúc hai người họ thì thầm to nhỏ, ta đã lặng lẽ sảy th/ai, m/áu chảy không ngừng mà bỏ mạng nơi điện vắng. Thế nên, khi quay về cái ngày trưởng tỷ cầu thân cho ta. Ta hạ giọng đáp: "Chàng ấy tốt nhường kia, sao tỷ không tự mình gả đi?"
Bình luận
Bình luận Facebook