Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Chim yểng vàng
- Chương 9
Theo hẹn là ba giờ chiều, giờ mới hai rưỡi. Thôi Đồ xuống lầu chạy việc vặt cho anh ta rồi. Diên Trùng không gh/ét những người đến sớm, nên gật đầu ra hiệu cho chàng trai ngồi xuống: "Em là sinh viên Đại học X?
"Vâng ạ." Tiết Lượng ngồi khép nép trên sofa, thấy anh ta tay không, lập tức lục trong cặp lấy bản lý lịch đưa lên hai tay: "Đây là hồ sơ của em."
Diên Trùng ngẩn người, đón lấy.
Thật ra anh chưa từng có kinh nghiệm "bao nuôi" ai, không biết buổi "xem mặt" nên tiến hành thế nào. Cậu sinh viên này nghiêm túc tuân thủ quy trình phỏng vấn lại vô tình khớp với suy nghĩ của anh.
Diên tổng lướt qua hồ sơ, ngay dòng đầu đã gặp chữ khó: "Tiết..."
"Lượng ạ." Tiết Lượng vội giải thích: "Là tên một loài chim."
Diên Trùng thầm nghĩ hai người cũng có duyên. Tên anh lấy theo họ, chữ "Trùng" vốn nghĩa là "chim bay thẳng lên trời", cũng là chữ hiếm khiến người thường nhìn hoa mắt.
Xem hồ sơ, Tiết Lượng là sinh viên xuất sắc, năm nào cũng nhận học bổng. Diên Trùng chợt thấy áy náy: "Em mới năm ba, vội... đi làm? Sau này còn định tiếp tục học không?"
Tiết Lượng đang chuẩn bị hồ sơ bảo lưu kết quả học tập, x/á/c suất thành công gần như chắc chắn. Năm tư chỉ cần viết luận văn, cậu định tranh thủ thời gian rảnh đi du lịch. Từ khi vào đại học, Tiết Lượng chưa xin gia đình đồng nào, tiền đi chơi đương nhiên phải tự ki/ếm. Nhưng không tiện nói thẳng, cậu chỉ ậm ừ: "Em cần đi làm thêm ki/ếm tiền sinh hoạt."
Diên Trùng nghe cậu còn định học cao, mặc định gia cảnh khó khăn. Anh thấy tiếc nuối, thậm chí nghĩ đến việc tài trợ. Nhưng nghĩ lại, Tiết Lượng tự ki/ếm tiền bằng sức lao động, ở bên anh ngoài việc danh tiếng không hay thì chẳng mất mát gì, lại hợp với tính cách mạnh mẽ của cậu sinh viên ưu tú này.
Anh đặt hồ sơ xuống, chuyển sang câu hỏi khác: "Em có tài lẻ gì không?"
Tiết Lượng từng nghe kinh nghiệm phỏng vấn, biết đến bước này coi như qua vòng hồ sơ. Cậu trung thực đáp: "Cầm kỳ thi họa, sáo nhị đàn ca, em đều tinh thông cả."
"..." Diên Trùng gật gù: "Giỏi lắm, đa tài đa nghệ. Xem hồ sơ em ghi là thành viên đội nghệ thuật truyền thống..."
Tiết Lượng: "Chuyên đóng vai chính trong các vở hài kịch."
Quen nghe chuyện đại gia bao nuôi tình nhân, nào ngờ "chim vàng" của mình lại là diễn viên hài. Diên Trùng thấy chuyện thật lố bịch, không hiểu sao muốn bật cười: "Em uống được không? Sau này có thể phải đi tiếp khách cùng anh."
Nghe câu này, Tiết Lượng yên tâm hơn. Thấy Diên Trùng khóe môi cong nhẹ, cậu bớt căng thẳng, đuôi mắt híp lại - bắt đầu lộ nguyên hình: "Tửu lượng bình thường, nhưng anh yên tâm, em ý chí kiên định. Miễn không ch*t là uống tới bến!"
Diên Trùng bật cười, lắc đầu bất lực: "Không đến nỗi."
Không biết có phải hai chữ "bao nuôi" ảnh hưởng lý trí, hay bản chất nổi lo/ạn ẩn sau vẻ ngoài nghiêm túc của mình. Ngay lần đầu gặp, Diên Trùng đã có thiện cảm với Tiết Lượng. So với sự ngoan ngoãn dễ bảo, anh lại khoan dung hơn với tính cách có chút gai góc này.
Hai mươi phút sau, hai người đã đạt được thỏa thuận kiểu "ông nói gà bà nói vịt". Đúng lúc Chu Văn Bân gọi điện báo có việc gấp cần Diên Trùng về công ty. Thôi trợ lý còn kẹt ở đường vành đai hai, Tiết Lượng cáo từ. Trước khi đi, cậu hỏi Diên Trùng khi nào đi làm, có cần ký hợp đồng không. Lúc này Diên tổng đã bị chính suy nghĩ của mình thuyết phục hoàn toàn. Để bảo vệ "lòng tự trọng mong manh của sinh viên ưu tú", cũng cho có lệ, anh bảo Chu Văn Bân thông báo thẳng với phòng nhân sự chuẩn bị hợp đồng thực tập cho Tiết Lượng vào tuần sau. Vị trí trợ lý thực tập, lương chi từ tài khoản cá nhân, thế là xong xuôi chuyện này.
Một trò đùa của số phận đã thay đổi vận mệnh hai con người. Họ không hề hay biết mình gặp đúng người vào thời điểm sai lầm. Nhưng định mệnh như chiếc đồng hồ điểm nửa đêm, sau tiếng chuông, sự thật rồi sẽ lộ diện.
Tiết Lượng và Hàn Bách Văn đối mặt nhau trong sân vườn, im lặng như tảng đ/á đ/è nặng tim. Một lúc sau, Tiết Lượng như mới hoàn h/ồn, khản giọng: "Xin lỗi..."
"Tiết Lượng."
Giọng Diên Trùng vang lên sau lưng, như tiếng pháo n/ổ giữa không gian tĩnh lặng.
Tiết Lượng suýt nhào ngược ra sau, quay phắt lại thì thấy Diên Trùng đứng trước cửa. Áo sơ mi bật hai cúc, chân đi dép lê, tóc rối bù, ánh mắt lờ đờ như người chưa tỉnh rư/ợu, mép mím ch/ặt: "Nước sôi rồi."
Tiết Lượng: "Hả? À em quên mất... Xin lỗi anh, em vào ngay." Cậu quay lại thì thầm với Hàn Bách Văn: "Chuyện này thật sự... ngại quá. Anh cho em xin wechat, em..."
Chưa dứt lời, Diên Trùng đã bước tới nắm ch/ặt cổ tay cậu. Vị tổng giám đốc dùng giọng điệu trang trọng như tuyên bố quyết định trọng đại trong đại hội cổ đông: "Muộn rồi, có việc gì mai hãy nói."
"Em nói một câu thôi, xong rồi đi." Tiết Lượng dỗ dành, quay lại nói nhanh với Hàn Bách Văn đang ngơ ngác: "Anh ấy say rồi, đừng để ý. Chuyện này em n/ợ anh, sau này có gì cần giúp cứ nói, em hết lòng."
Hàn Bách Văn nhìn hai người kéo co, giọng đầy khó nói: "Em..."
Diên Trùng thấy khuyên không được, liền dùng vũ lực lôi cậu về biệt thự. Tiết Lượng vừa chống chân xuống đất vừa nói như sú/ng liên thanh: "Miễn không trái đạo lý em gì cũng đồng ý, chỉ trừ một điều..."
"Trừ khi anh ấy đuổi tôi đi, còn không tôi sẽ không rời xa anh ấy."
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook