Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
10:30 chiều
Ninh Thụ đứng trước cửa thay giày, liếc nhìn căn phòng. Đây là phòng tổng thống tầng cao nhất, dù ở thành phố nhỏ nhất thì nơi được gọi là phòng tổng thống cũng không thể tệ.
Dung Dự treo áo khoác lên: "Anh ở phòng phía đông đi."
Ninh Thụ cười mắt cong lên: "Cảm ơn."
Dung Dự dựa cửa nhà vệ sinh, khoanh tay hỏi: "Khách sáo. Em tắm trước hay anh tắm trước?"
Ninh Thụ: "Anh tắm trước đi."
Dung Dự gật đầu, quay vào nhà vệ sinh thì Ninh Thụ vội nói: "Em không mang quần áo thay, cho mượn cái được không?"
Dung Dự liếc nhìn cậu: "Trong vali có, tự lấy."
Vali của Dung Dự không lớn, chỉ mang theo vài bộ đồ, xem ra không có ý định ở lại lâu.
Ninh Thụ xem xét hồi lâu, cuối cùng chỉ lấy ra chiếc áo sơ mi trắng.
Dung Dự cao gần 1m90, Ninh Thụ chỉ 1m79, chiếc áo rộng thùng thình như váy người mẫu.
Mùi rư/ợu th/uốc trên người khiến cậu khó chịu. Ninh Thụ chậm rãi thay đồ, tiếng nước chảy trong phòng tắm văng vẳng. Cậu cuộn tròn đôi chân dài trên sofa, bật TV lên cố gắng phân tán sự chú ý của mình.
Nhưng thật quá khó khăn. Trong đầu cậu không ngừng hiện lên gương mặt điển trai của người đàn ông, hình ảnh hôn cậu say đắm. Anh ta quả thực quá gợi cảm.
Có những tiếp xúc không cần tình cảm nền tảng, chỉ cần sự buông thả theo bản năng.
10:45 tối
Dung Dự mặc áo choàng tắm bước ra. Chàng trai đang dán mắt vào màn hình TV. Ánh đèn phòng sáng rõ, anh dễ dàng quan sát hình dáng và cách ăn mặc của cậu.
Cậu mặc chiếc sơ mi trắng của anh, vạt áo buông xuống đùi, vai hẹp hơn nên cổ áo xệ xuống. Dù đã cài hết cúc vẫn lộ ra một khoảng xươ/ng quai xanh tuyệt đẹp. Không biết đang chăm chú xem TV hay thẫn thờ, đôi môi hồng hào hé mở, mắt không chớp nhìn màn hình. Đôi chân trắng ngần co lại trong lớp vải rộng thùng thình, khiến toàn thân cậu mềm mại đến lạ.
Dung Dự dừng động tác lau tóc, bước tới đứng lừ lừ nhìn xuống. Thấy cậu ngẩng đầu, anh mới lên tiếng: "Sao không mang quần áo?"
Ninh Thụ gi/ật mình như vừa tỉnh mộng, tựa đầu vào sofa ngửa mặt nhìn lên. Thân hình người đàn ông cao lêu nghêu trong áo choàng tắm, giọt nước từ mái tóc ướt chảy dọc cổ vào trong áo, đường nét cơ thể hoàn hảo đến khó tin.
Ninh Thụ cười: "Có thí nghiệm đột xuất nên không kịp thu xếp hành lý. Nghe nói hai ngày nay tuyết lớn, sợ lỡ đám cưới ngày mai."
Dung Dự nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp của cậu, buông lời: "Veston phù rể sáng mai sẽ đưa tới."
Ninh Thụ: "Ừ..."
Cậu chớp mắt: "Vậy em đi tắm đây."
Dung Dự im lặng. Ninh Thụ cũng không nhúc nhích.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, không khí trở nên ướt át kỳ lạ. Ninh Thụ vô thức liếm môi: "Anh muốn hôn không?"
Dung Dự đặt khăn xuống, đi tới trước mặt cậu. Sau vài giây nhìn xuống, anh quỳ gối xuống thảm, ngang tầm mắt với chàng trai. Anh áp sát mặt Ninh Thụ rồi dừng cách khoảng mười phân - rất gần nhưng không hôn.
Ninh Thụ hiểu ý, đưa tay phải ôm cổ anh, nhìn vào đôi mắt thăm thẳm: "Nói trước, lần này không được bịt thở em đâu."
Khóe môi Dung Dự cong nhẹ.
Ninh Thụ hơi căng thẳng, nuốt nước bọt nhìn gương mặt đủ khiến người ta mê hoặc rồi nhắm mắt áp tới.
Đôi môi mềm mại chạm nhau, một bên thoảng mùi rư/ợu, bên kia hương bạc hà the mát. Ninh Thụ thở gấp, tách ra chút xíu mở mắt nũng nịu: "Anh phải đ/á/nh răng lại rồi."
Dung Dự đặt tay sau gáy cậu, lập tức phong tỏa đôi môi cùng lưỡi cậu, không cho cơ hội nói thêm.
Áo choàng tắm tuột ra trong động tác mãnh liệt của hai người. Bộ ng/ực cơ bắp của người đàn ông áp sát thân thể Ninh Thụ. Qua lớp sơ mi mỏng, thân nhiệt cao hơn bình thường bao trùm cả người cậu.
Trong căn phòng tĩnh lặng, tiếng thở gấp gáp gợi cảm của đàn ông cùng ti/ếng r/ên bất lực và nuốt nước bọt của chàng trai khiến người ta đỏ mặt.
Ninh Thụ ngửa cổ thở dốc, dặn dò ngắt quãng người đàn ông đang hôn trên ng/ực mình: "Đừng... đừng để lại dấu."
Hai cúc áo trên cùng đã mở, lộ ra làn da trắng nõn.
Giọng Dung Dự trầm khàn an ủi: "Bên trong không thấy đâu."
Ý là vẫn sẽ để lại.
Ninh Thụ vừa khóc vừa cười, định nói gì thì bị cắn nhẹ khiến cậu rên lên. Cậu đẩy Dung Dự ra, nhìn vết hôn trên người rồi liếc anh: "Nhất định phải để lại hả?"
Dung Dự nhướng mày.
Ninh Thụ ôm cổ anh, úp mặt vào cổ - nơi tuyệt đối lộ ra ngoài cổ áo, rồi thè lưỡi liếm.
Dung Dự cứng người, xoa lưng cậu: "Đừng nghịch."
Giọng điệu ngọt ngào đầy thỏa hiệp.
Ninh Thụ đặt cằm lên vai anh, cười khẽ bên tai: "Chỉ cho quan chăn cừu đ/ốt lửa, không cho dân thắp đèn hả?"
Dung Dự: "..."
Anh ôm chàng trai vào lòng, vuốt mái tóc đen mềm mại như đang xoa đầu mèo nhà.
Ninh Thụ không hài lòng vì sự ít lời của anh, tiếp tục: "Vậy nếu em nhất định muốn để dấu thì sao?"
Dung Dự ngừng tay, nghiêng cổ nói khẽ: "Muốn thì cứ để."
Ninh Thụ: "..."
Cậu không khách khí, lập tức hôn lên vùng da đã ngắm sẵn, vừa cắn vừa mút cho tới khi tạo ra vết hôn ưng ý - hay đúng hơn là vết cắn.
Dung Dự đợi cậu dừng tay mới hỏi: "Mệt không?"
Ninh Thụ dán người thả lỏng vào lòng Dung Dự, lười biếng không muốn động đậy hay nói năng. Thân nhiệt ấm áp của anh khiến cậu vô cùng thoải mái.
Thấy cậu không trả lời, Dung Dự cũng im lặng, ôm cậu xem tin tức địa phương để xoa dịu cơn bốc đồng nơi hạ bộ.
Chương 18
Chương 21
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook