Chồng của bạn đã bị gãy chân.

Chồng của bạn đã bị gãy chân.

Chương 12

05/01/2026 10:42

Nhân thê thụ mỉm cười bặm môi: "Bởi vì muốn dành điều tốt nhất cho anh đó."

---

Nói chung, thói quen nộp hết thu nhập của đoản đôi công vẫn được giữ nguyên đến tận bây giờ.

Nhưng lần này đoản đôi công không nộp hết, mà giấu đi một ít, gọi là tiền túi riêng.

Bởi vì anh ta phải dành dụm trả lại cho bạch nguyệt quang, khoản phí m/ua hộ nhẫn vẫn chưa thanh toán xong.

Bạch nguyệt quang cũng khá thảm.

---

Cuối tuần, bạn bè đoản đôi công đến dự tiệc cưới, vừa bước vào đã gọi nhân thê thụ là "chị dâu", khiến anh ngượng ngùng chạy trốn vào bếp.

Nhân thê thụ mặc tạp dề đỏ bận rộn ra vào, tiếp đãi mọi người vui vẻ hết mực.

Đoản đôi công xót xa, ôm nhân thê thụ hôn một cái: "Vợ yêu mệt lắm rồi, nghỉ ngơi đi thôi."

Nhân thê thụ cũng hôn lại đoản đôi công: "Không được, bạn anh vẫn chưa ăn no."

Đoản đôi công quay đầu lại gằn giọng: "Mấy người no chưa?"

Bạn bè đồng thanh: "No căng bụng rồi!"

---

Lần trước đoản đôi công xin WeChat của bác sĩ, nhưng bác sĩ không thèm để ý. Chẳng mấy chốc, anh đã quên bẵng đi.

Vài tuần sau, bác sĩ đột nhiên nhắn tin gửi tấm ảnh cũ ngả màu. Trong ảnh là bác sĩ thời trung học và nhân thê thụ.

Lúc ấy nhân thê thụ g/ầy hơn bây giờ nhiều, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, cười để lộ hai chiếc răng nanh trắng muốt.

Còn bác sĩ đứng cao hơn anh nửa cái đầu, dáng người thẳng tắp, một tay ôm ch/ặt vai nhân thê thụ, trông vô cùng thân thiết.

---

Đoản đôi công hỏi: "Ý anh là gì?"

Bác sĩ không trả lời, thẳng thừng gửi thêm một tấm ảnh khác.

Lần này là hình nhân thê thụ đang gục mặt trên bàn học ngủ say.

Hàng mi dài in bóng lên làn da trắng mịn, xinh đẹp đến mức như đang mời gọi phạm tội.

Đoản đôi công lập tức m/áu nóng dồn lên, suýt nữa mất cảm giác ở chân.

"Anh đã làm gì với anh ấy?!"

Bác sĩ đáp không đúng trọng tâm: "Má anh ấy rất mềm."

---

Hôm đó vừa về đến nhà, đoản đôi công đã lao đến ôm chầm nhân thê thụ, hai tay nâng mặt anh hôn tới tấp.

Nhân thê thụ cười lau nước bọt trên mặt: "Sao thế?"

Đoản đôi công hờn dỗi, không nói.

Nhân thê thụ tưởng là kiểu thể hiện tình cảm mới, liền bắt chước hôn lia lịa lên mặt đoản đôi công.

---

Đoản đôi công thỏa mãn, lập tức nhắn tin cho bác sĩ.

"Anh ấy bảo, mặt tôi cũng rất mềm."

Bác sĩ đáp: "Liên quan gì đến tôi? Tôi đâu muốn hôn."

Rồi liên tục gửi thêm mấy tấm ảnh chụp chung với nhân thê thụ.

Đoản đôi công hiếm khi thấy ai trơ trẽn hơn mình, lúc này bỗng dấy lên cảm giác đồng điệu.

---

Bác sĩ nói với đoản đôi công: "A Kỳ là người tôi trân trọng nhất. Nếu anh dám làm tổn thương cậu ấy, tôi sẽ đ/á/nh g/ãy chân anh."

Đoản đôi công trả lời: "Không đâu, tôi yêu anh ấy nhiều lắm."

Tin nhắn không gửi được.

Bác sĩ đã xóa bạn bè.

Đoản đôi công lưu lại từng tấm ảnh.

Rồi c/ắt bỏ hình bác sĩ trong mỗi tấm.

---

Đoản đôi công ngắm nhìn nhân thê thụ năm 18 tuổi trong ảnh rất lâu.

Anh không khỏi nghĩ, giá như hồi đại học, gặp được nhân thê thụ ngay từ cái nhìn đầu tiên thì tốt biết mấy.

Lúc ấy liệu anh có thể có được tuổi thanh xuân của nhân thê thụ?

Anh sẽ nắm tay nhân thê thụ khoe tình cảm khắp trường mỗi ngày.

Còn chở anh bằng xe đạp đến thư viện, giảng đường, khu rừng nhỏ sau sân vận động...

Anh nhất định không để nhân thê thụ lén lút đứng trong góc nhìn theo bóng lưng mình.

Càng không để anh một mình rơi lệ trong đêm khuya.

Anh có thể yêu nhân thê thụ nhiều hơn nhiều năm.

---

Đoản đôi công kể ý nghĩ này với nhân thê thụ, nói mình tiếc nuối vì đã lỡ mất những ngày tháng tươi đẹp.

Nhân thê thụ chỉ cười: "Sự thật có lẽ không như anh tưởng."

Thời học sinh, nhân thê thụ bị cuộc sống đ/è nén đến mất đi sức sống và nhiệt huyết tuổi trẻ, tầm thường nhút nhát và có chút tự ti.

Còn đoản đôi công thì rực rỡ, đi đến đâu cũng là tâm điểm đám đông.

Nhân thê thụ nói: "Dù lúc ấy anh có vượt đám đông đến bên em, khoảng cách quá lớn cũng không thể giúp chúng ta đi cùng nhau."

"Trời xếp đặt cho anh thấy em vào thời điểm thích hợp nhất, em mãn nguyện lắm rồi."

---

Đoản đôi công ôm ch/ặt nhân thê thụ không chịu buông.

Anh biết những điều nhân thê thụ nói đều là sự thật.

May mắn là thời gian khiến nhân thê thụ dần lộ ra hình dáng anh yêu thích, còn anh thì vẫn ở nguyên chỗ cũ, quay đầu là có thể gặp được.

Không sớm không muộn, vừa đúng để họ yêu nhau.

Đoản đôi công đầy yêu thương ngắm nhìn nhân thê thụ trong ảnh.

Rồi lén lút ghép hình mình vào.

---

Đoản đôi công nghỉ dưỡng ở nhà hơn một tháng.

Ngày nào cũng không phải đến công ty, cũng chẳng cần tiếp khách khắp nơi.

Có việc thì họp video tại nhà, không việc thì nằm giường xem phim.

Hai ngày trước anh vừa đuổi xong bộ phim Mỹ hơn 200 tập, giờ đang ch/áy túi phim, không biết có nên thử xem phim Thái không.

Nói chung, ngày tháng trôi qua nhàn nhã thoải mái.

---

Như vậy khó tránh khỏi bị người gh/en gh/ét.

Hai đối tác công ty bận tối mắt, gọi điện đe dọa đoản đôi công.

"Mày mà không đi làm nữa, bọn tao c/ắt chức, lúc quay về thì đi quét nhà vệ sinh nam cho bọn tao!"

Đoản đôi công ôm chân tủi thân.

Thế giới này đối với đàn ông thật khắc nghiệt.

---

May thay có nhân thê thụ không rời xa.

Đoản đôi công vừa nghĩ đến anh đã ngọt lịm tim.

Từ ngày bị thương, ngày nào anh cũng được nhân thê thụ chăm sóc chu đáo.

Đoản đôi công biến thành trẻ con, có lần đi vệ sinh cũng đòi nhân thê thụ đỡ.

Nhân thê thụ đỏ mặt hỏi: "Đỡ chỗ nào?"

Đoản đôi công xúc động quá, suýt nữa không ra được.

---

Nhưng thoải mái thì thoải mái, cũng có chút không tốt.

Ngày nào cũng ăn xong lại nằm, thiếu vận động, rất dễ b/éo.

Đoản đôi công bước lên cân điện tử, nặng hơn trước hơn 5kg.

Trừ đi trọng lượng bó bột, chắc phần lớn là mỡ bụng mới tích.

Đoản đôi công đề xuất với nhân thê thụ: "Hay lần sau để anh ở trên đi, tăng chút vận động."

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 16:11
0
25/12/2025 16:11
0
05/01/2026 10:42
0
05/01/2026 10:41
0
05/01/2026 10:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu