Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
24.
Anh nhắm mắt lại, hơi rư/ợu nồng nặc khiến đầu óc choáng váng. Từng tấc da thịt như bốc lửa, cả người sắp ngạt thở.
Người vợ hiền theo bản năng đưa tay định vịn vào cánh tay gã g/ãy chân, thì nghe thấy tiếng gọi khàn đặc:
- Tiểu Bạch...
Chàng vợ hiền lập tức tỉnh táo, đẩy mạnh kẻ đang đ/è lên mình rồi hốt hoảng bỏ chạy.
25.
Cả đêm đó, chàng vợ hiền trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh bị gã g/ãy chân hôn mê mẩn cứ lặp đi lặp lại trong đầu, cảm giác mềm mại ấy như vẫn còn in hằn trên môi.
Cùng với đó là tiếng gọi tên người khác, ám ảnh mãi trong tâm trí anh.
Sáng hôm sau, trên đường đi làm, lòng anh bồn chồn lo lắng, không biết phải đối mặt thế nào với gã kia.
Thế nhưng cả buổi sáng, gã g/ãy chân vắng bóng. Mãi gần trưa hắn mới xuất hiện.
Nghe tiếng động từ bàn gã, lần đầu tiên chàng vợ hiền không đứng dậy chào hỏi.
Anh ngồi lì tại chỗ, giả vờ chăm chú nhìn màn hình máy tính - thực ra chẳng mở thứ gì ngoài màn hình desktop trống trơn.
26.
Khi mọi người ra ngoài ăn trưa, chàng vợ hiền định lẩn trong đám đông trốn đi. Ai ngờ bị ai đó túm cổ tay.
- Tôi cần nói chuyện với cậu. - Gã g/ãy chân tuyên bố.
Tim chàng vợ hiền chùng xuống, để mặc cho hắn lôi xuống tầng.
Gã g/ãy chân vốn không hút th/uốc, giờ lại dựa vào tường châm điếu. Chàng vợ hiền thấy hôm nay trông hắn tiều tụy khác thường, chẳng giống con người hoạt bát vui tính ngày nào.
Gã phả làn khói trắng:
- Xin lỗi, tối qua tôi say quá.
27.
Chàng vợ hiền cắn môi:
- Anh... nhớ hết à?
- Ừ.
- Anh... thích anh Bạch?
- Thích. - Gã g/ãy chân thẳng thắn - Ngay từ cái nhìn đầu tiên năm nhất đại học, tôi đã thích anh ấy rồi.
Khói th/uốc khiến chàng vợ hiền ho sặc sụa, hai giọt nước mắt lăn dài.
Tôi cũng thích anh ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy - anh thầm nghĩ.
- Em hiểu rồi. Anh yên tâm, em sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
28.
Chàng vợ hiền ngồi thẫn thờ trên ghế dài dưới khu điều trị cả buổi chiều, đợi đến giờ tan làm mới lê bước lên lầu.
Ánh trăng trắng* đã rời đi từ một tiếng trước, anh đứng dưới sảnh nhìn theo bóng lưng ấy khuất dần.
Khi chàng vợ hiền bước vào phòng, gã g/ãy chân đang nằm dán mắt vào điện thoại. Thấy người, hắn vội giấu máy rồi nhanh nhảu:
- Tôi có dùng điện thoại đâu, đang nghỉ ngơi nghiêm túc đấy!
Tâm trạng chùng xuống, chàng vợ hiền không buồn cười như mọi khi. Anh hỏi:
- Hôm nay... có ai đến thăm anh không?
Gã g/ãy chân ngập ngừng:
- Không.
29.
Trên đầu giường để hộp bánh mì thịt bằm ăn dở. Gã g/ãy chân hỏi:
- Cậu đặt đồ ăn cho tôi à?
Chàng vợ hiền gật đầu.
Gã chụt một cái lên má anh:
- Bé ngoan của anh!
Chàng vợ hiền há hốc miệng, định chất vấn về chuyện hắn giấu việc ánh trăng trắng đến thăm. Nhưng rồi lại nuốt câu hỏi vào trong.
Đêm đó, hai người vẫn nắm tay nhau ngủ. Gã g/ãy chân chìm vào giấc nồng, còn chàng vợ hiền thao thức nhớ về quá khứ.
30.
Sau sự việc đó, chàng vợ hiền nghỉ thực tập trước kỳ hạn.
Anh xóa hết liên lạc của gã g/ãy chân, sống cuộc đời cũ như chưa từng quen biết.
Tốt nghiệp năm tư, anh xin được công việc hiện tại - ổn định, lương cao. Gia đình mai mối, anh công khai giới tính rồi bị đuổi khỏi nhà, một thân một mình thuê trọ.
Anh cũng thử tìm người khác để yêu, nhưng chẳng gặp ai hợp. Đôi khi nửa đêm mộng mị, vẫn thấy hiện về nụ hôn chân thực đến khó tin.
31.
Hai năm sau, trong lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường, chàng vợ hiền trở lại giảng đường.
Vừa bước ra khỏi hội trường sau buổi báo cáo thì trời đổ mưa. Đám đông chen chúc dưới mái hiên, ánh mắt ngưỡng m/ộ hướng về chiếc ô anh rút từ túi xách ra. Đang định gọi taxi thì...
32.
...góc mắt chợt lướt qua bóng hình quen thuộc.
Hai năm không gặp, người đàn ông ấy đã chín chắn hơn, nhưng vẫn đẹp trai như trong giấc mộng.
Trái tim chàng vợ hiền lại đ/ập thình thịch như kẻ vô dụng.
33.
Như có linh cảm, gã g/ãy chân quay sang. Gặp ánh mắt anh, hắn gi/ật mình rồi len qua đám đông tiến lại.
- Đưa tôi ra bãi đỗ xe được không? - Gã chỉ chiếc ô trong tay chàng vợ hiền.
Anh gật đầu. Hai người nép sát dưới một chiếc ô nhỏ bước đi.
Gã g/ãy chân cao hơn anh nửa cái đầu, phải khom lưng khó nhọc. Hắn với tay nắm cán ô:
- Để tôi cầm.
Hai bàn tay chạm nhẹ, chàng vợ hiền vội rụt tay lại.
34.
Tiễn gã g/ãy chân đến bãi đỗ, chàng vợ hiền định cáo lui.
- Cậu về đâu? - Gã hỏi.
Anh đọc địa chỉ nhà mình. Gã g/ãy chân nói:
- Tiện đường, tôi đưa cậu về.
Chàng vợ hiền ngập ngừng rồi lên xe.
35.
Suốt quãng đường im lặng, không khí trong xe ngột ngạt khó thở.
Chàng vợ hiền cố phá tan im lặng:
- Anh Bạch sao không đi cùng?
- Anh ấy ra nước ngoài rồi.
- À...
- Năm ngoái lấy bằng xong ở lại làm việc, có lẽ định cư luôn bên đó.
- Ra vậy...
Chàng vợ hiền không hỏi thêm. Anh thấy rõ gã g/ãy chân trầm xuống khi nhắc đến chủ đề này.
Lòng anh quặn thắt, không biết thương cho mối tình của hắn, hay thương cho chính mình.
36.
Xe dừng trước khu nhà chàng vợ hiền. Anh vừa với tay mở cửa thì nghe gã lẩm bẩm:
- Cậu xóa kết bạn với tôi à?
Giọng điệu đầy oán h/ận.
Bị bắt tại trận, chàng vợ hiền ngượng ngùng mở điện thoại kết bạn lại.
37.
Từ khi kết bạn lại, họ chẳng trò chuyện gì, im lìm trong danh sách bạn bè của nhau.
Một lần hiếm hoi chàng vợ hiền đăng trạng thái, gã g/ãy chân thả tim cho anh.
Vừa mừng vừa sợ, anh nghĩ phải đáp lễ nên lần vào album của gã, thả tim bức ảnh mới nhất.
Lát sau điện thoại rung lên. Tay chàng vợ hiền run bần bật khi mở tin nhắn của gã g/ãy chân:
- Sao cậu lại thả tim tấm ảnh từ ba tháng trước?
Chương 13
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Chương 7
Chương 2
Chương 10
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook