Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Vân Đoá
- Chương 6
Trong cửa hàng có một căn bếp nhỏ, thỉnh thoảng tôi tự nấu đồ ăn cho mình hoặc các bé thú cưng. Thấy còn sớm, tôi nghĩ làm chút cơm nắm cho chó, ngày mai hâm nóng lại cho Vân Đóa ăn, còn có thể mang một ít cho Miên Hoa Đường nếm thử.
"Em có đói không? Cố Thiên Nhất."
Anh ta đứng như cột nhà trước cửa bếp, lắc đầu. Tôi không để ý lắm, tiếp tục vo cơm nắm. Vừa nấu xong thì có khách đến m/ua đồ cho mèo, tôi phải ra tiếp.
Khi quay lại bếp, tôi nghe tiếng Vân Đóa gừ gừ như đang ch/ửi bới. Bước vào thì thấy Cố Thiên Nhất đang dùng đũa gặm ngấu nghiến mấy viên cơm nắm cho chó.
Tôi: "......"
Vân Đóa: "......"
Thấy tôi, Cố Thiên Nhất đỏ mặt đặt đũa xuống: "Đột nhiên anh thấy đói..."
Tôi dựa khung cửa cười khẩy: "Ngon không? Trong đó chẳng có muối."
"Ngon lắm! Em nấu cái gì cũng ngon!"
Vân Đóa nhảy lên nhảy xuống bên cạnh, gào ầm ĩ. Nếu Diệp Nhiên ở đây, chắc nó đang ch/ửi rất thậm tệ.
Tôi sờ thử cơm nắm thấy không nóng lắm, bèn đặt vào bát riêng của Vân Đóa trong cửa hàng. Cố Thiên Nhất giơ tay lên như muốn ngăn lại: "Đó... là của tôi."
Vân Đóa đột nhiên sủa vang một tiếng "Gâu!", hai chân trước đặt lên mép bát, vừa giám sát động tĩnh của Cố Thiên Nhất vừa ăn ngấu nghiến.
"Muốn ăn đồ em nấu thì lần sau em làm cho anh, nhưng mà..."
"Đừng tranh đồ ăn với Vân Đóa, em sợ hai cha con phản mẫu đấy."
Cố Thiên Nhất cầm đôi đũa đứng ch/ôn chân, đầu như ấm nước sôi bốc khói nghi ngút.
14
Miên Hoa Đường được chăm sóc rất tốt tại nhà Cố Thiên Nhất, chẳng bao lâu đã đẻ ba bé mèo con: một bé mèo vàng, hai bé mèo vằn. Vân Đóa mắt tròn xoe thích thú, còn lén liếm Miên Hoa Đường hai cái, liền bị mèo mẹ t/át cho hai bạt tai.
Cố Thiên Nhất đến cửa hàng lấy sữa dê cho mèo con và thực phẩm bổ sung cho Miên Hoa Đường. Xong xuôi, anh lại đứng lì ở cửa không chịu về.
"Đường Đường, tối nay em đến nhà anh ngủ nhé? Mèo con nhà anh biết lộn nhào!"
Anh đỏ mặt, khó nhọc thốt ra lời mời.
Tôi: "......"
Chẳng lẽ Cố Thiên Nhất nghĩ tôi là người tối cổ, cả đời không dùng điện thoại hay sao? Lại dùng chiêu trò "mèo biết lộn nhào" để dụ dỗ tôi?
Mặt tôi nóng ran, trong lòng ngứa ngáy, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Tôi tưởng chú chó lớn đã nhịn suốt hai tháng rưỡi cuối cùng cũng không kìm được, biết nghĩ cách dụ tôi về nhà làm chuyện người lớn. Phải nói thật, nghĩ đến vòng eo săn chắc và những nụ hôn cuồ/ng nhiệt như sói đói của Cố Thiên Nhất... cũng có chút mong đợi đấy chứ.
Kết quả là nửa đêm, hai đứa ngồi bệt dưới sàn phòng khách ngắm ba bé mèo con nghịch ngợm hết nấc. Một bé mèo vằn ôm mông bé mèo vàng, bị đ/á/nh cho một trận, lông đuôi dựng đứng lộn một cái không chuẩn. Cố Thiên Nhất mắt sáng rực, hào hứng reo lên: "Em xem, anh không lừa em đâu, chúng thật sự biết lộn nhào!"
Tôi vỗ tay cổ vũ vài cái, Vân Đóa bước đến cọ cọ vào người tôi như đang an ủi. Trước mặt Cố Thiên Nhất, nó tha từng chú mèo con vào ổ trong phòng ngủ phụ, liếm trán Miên Hoa Đường đang ngủ rồi nằm ngoan ngoãn trước cửa ổ. Phòng khách vừa náo nhiệt giờ chỉ còn lại hai chúng tôi.
Không khí dần nóng lên, bầu không khí trở nên mơ hồ. Chẳng biết ai khởi đầu trước, hai người hòa vào nhau trong nụ hôn. Cố Thiên Nhất ôm eo tôi, treo tôi lên người anh, vừa hôn vừa đưa tôi vào phòng ngủ.
Kinh nghiệm trên mạng quả không sai, người có khớp xươ/ng ửng hồng thật sự rất ấm áp. Mệt lả người, tôi chìm vào giấc ngủ ngon trong vòng tay anh.
Chỉ có điều nửa đêm, hình như tôi nghe thấy tiếng gầm gừ của Vân Đóa.
15
Vừa mới đ/au lưng mỏi gối, mặt hồng hào bước vào cửa hàng, tôi đã thấy Diệp Nhiên đứng chờ. Hắn đi vòng quanh tôi một lượt rồi buông lời châm chọc:
"Ồ, Đậu Đường nhà ta đã đậu quả ngọt rồi à? Nghe nói bố của Vân Đóa lưng eo cực phẩm, rền vang cả đêm nhỉ."
Tôi: "...... Lại nghe ở đâu ra thế? Đừng nói là Vân Đóa mách."
"Hê hê, Vân Đóa bảo nó nghe cả đêm tiếng: 'Cố Thiên Nhất, em không chịu nổi nữa rồi~'"
Tôi kinh ngạc nhìn Diệp Nhiên! Tôi chưa từng tiết lộ tên Cố Thiên Nhất trước mặt hắn!
"Cậu thật sự hiểu tiếng Vân Đóa?"
Diệp Nhiên ngửa mặt lên trời làm bộ thần bí: "Tin thì có, không tin thì không, thiên cơ bất khả lộ."
Tôi: "......"
Đúng là thằng bệ/nh!
Ngoại truyện: Chương Vân Đóa - Samoyed
Tôi tên Cố Vân Đóa, là một bé Samoyed.
Bố tôi dời công ty nên chuyển đến khu mới. Chỉ hai ngày sau, lúc đi tắm ở tiệm, tôi gặp ông chủ xinh đẹp. Ông ấy tốt với tôi lắm, còn c/ắt tỉa lông xù trên đầu giúp tôi xinh xắn hơn!
Ai ngờ tối về, bố tôi không vui, suốt ngày lẩm bẩm sao lại c/ắt lông của tôi? Dù bố rất thương tôi, nhưng gu thẩm mỹ của ổng đối với một bé yêu xinh đẹp... đúng là thảm họa!
Trên đường đến tiệm, bố cứ lải nhải khiến tôi bực bội. Tôi tưởng ổng định gây sự với ông chủ đẹp trai, nào ngờ vừa gặp mặt đã ấp a ấp úng. Giọng điệu thì hung hăng, nhưng về nhà lại ôm tôi thú nhận đã yêu từ cái nhìn đầu tiên!
Cú sốc đời chó của tôi!
Thích người ta mà chỉ dám lẩm bẩm với tôi. Ông chủ ôm tôi, ổng gh/en, tối về phải ôm tôi thật ch/ặt như thể được ông chủ ôm. Ông chủ làm cơm nắm cho tôi, ổng gh/en, bẹo má tôi chua lè: "Anh cũng muốn ăn đồ cậu ấy nấu. Anh thua cả một con chó sao?"
Ôi trời, ông bố lạnh lùng vạm vỡ của tôi! Thì ra đã thầm thương ông chủ đẹp trai suốt ba tháng trời!
Chương 11
Chương 19
Chương 16
Chương 6
Chương 13
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook