Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước đây, Lục Bách vốn gh/ét cay gh/ét đắng Trì Nghiễn Chu.
Cậu ôm một đống đồ trên tay, không thể rảnh tay mở khóa, đành phải bấm chuông.
Không lâu sau, cánh cửa mở ra, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống dưới chân cậu.
Trong nhà, Trì Nghiễn Chu mặc chiếc áo len ôm sát màu trắng, trên tay bồng một chú mèo, ngơ ngác nhìn cậu.
Tai Lục Bách dần đỏ lên, cậu ngại ngùng quay mặt đi không nhìn Trì Nghiễn Chu: "Anh đến sửa đèn cho em, lạnh ch*t đi được, mau cho anh vào."
Trì Nghiễn Chu bừng tỉnh, bất giác bật cười.
Cậu ôm mèo bước lại gần Lục Bách vài bước, sau đó cúi xuống hôn nhẹ lên má anh.
"Lục Bách, anh rất vui."
5.
Tất nhiên Lục Bách không biết sửa đèn. Trì Nghiễn Chu cũng chẳng thèm nhắc tới chuyện đó.
Lục Bách ngồi trong phòng khách cho mèo ăn thanh thức ăn, Trì Nghiễn Chu thì vào bếp nấu mì.
Tối hôm đó, đèn phòng ngủ của Trì Nghiễn Chu hoàn toàn không thể bật lên được.
Hai người lười sửa, cứ thế cuộn tròn trong chăn cùng nhau xem phim.
Lục Bách trong lòng lại nghĩ ngợi, chưa xem được bao lâu đã quay sang véo má Trì Nghiễn Chu.
"Nếu hôm nay anh không đến, em định để chúng ta cứ thế này mãi sao?"
Trì Nghiễn Chu nhướng mày, cố ý trêu anh: "Không thì sao? Anh cứ né em rõ rành rành như vậy, nhắn tin cũng chẳng thèm rep."
"Em tưởng anh muốn c/ắt đ/ứt hết với em rồi."
Câu nói này thành thật đến mức khiến người ta hơi đ/au lòng.
Tai Lục Bách đỏ bừng, cậu áp sát Trì Nghiễn Chu hôn lên khóe môi em.
Cậu đang vụng về an ủi Trì Nghiễn Chu.
Trì Nghiễn Chu ngẩn người vài giây, sau đó khoác tay ôm ch/ặt eo anh.
Cười nói: "Đây là cách an ủi người của thiếu gia Lục à?"
Lục Bách lại hôn một cái nữa, mặt lạnh lùng: "Dỗ em đó."
Tối hôm đó, hai người chẳng có ý gì khác, chỉ ôm nhau chuẩn bị ngủ.
Lúc Lục Bách đã ngủ mơ màng, bỗng nghe thấy Trì Nghiễn Chu thì thầm.
"Tối nay nếu anh không đến, ngày mai em đã định đi tìm anh rồi."
Trong bóng tối, khóe miệng Lục Bách từ từ nhếch lên.
Trì Nghiễn Chu xoa xoa tai anh: "Anh Bách, anh thích em."
"Đã lâu lắm rồi."
Lục Bách cười, lấy tay bịt miệng Trì Nghiễn Chu.
"Im đi, ngủ đi."
Trì Nghiễn Chu cũng chẳng cần Lục Bách trả lời, bởi khi cậu ôm một đống đồ đứng trước cửa nhà em tối nay, đã nói lên tất cả rồi.
Từ hôm đó trở đi, Lục Bách đến căn nhà này càng thường xuyên hơn.
Họ cũng chẳng giấu giếm, tan học là cùng nhau về.
Lâu dần, Cố Kinh Hạc và Chu Tri Bạch cũng biết chuyện.
Tối hôm đó, Chu Tri Bạch liền đòi sang nhà hai người chơi, vinh danh là để mừng hai người sống chung.
Bốn người cùng nhau đi siêu thị m/ua một đống nguyên liệu, rồi lóng ngóng nấu một mâm cơm trông chẳng đẹp mắt, mùi vị cũng chẳng ra gì.
Ăn xong, Chu Tri Bạch lại lấy từ trong túi ra chiếc máy ảnh, rủ mọi người cùng chụp hình.
Cố Kinh Hạc tuy không nói gì nhưng Chu Tri Bạch bảo gì làm nấy, Lục Bách cũng vui vẻ kéo Trì Nghiễn Chu lại gần.
Cuối cùng, tấm ảnh nhóm đó được Lục Bách đem đi rửa rồi đặt trên tủ phòng khách, bên cạnh là tấm hình đôi của cậu và Trì Nghiễn Chu.
Như thế này là tốt rồi, Lục Bách nghĩ.
Họ còn rất nhiều năm tháng phía trước, anh và Trì Nghiễn Chu là thế, Cố Kinh Hạc và Chu Tri Bách cũng vậy.
- Hết -
Thập Nhị Lý
Chương 16
Chương 15
Chương 15
Chương 11
Chương 19
Chương 18
Chương 4
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook