Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ánh mắt thằng em quay qua lại giữa anh cả và tôi, khóe mắt cong cong: "Anh quản rộng thật đấy, đây là chị ruột em, lẽ nào em hại chị?"
Nghe nó xuyên tạc trắng trợn, tôi chỉ muốn chọc nát mặt nó luôn, ăn muối nhiều đến nỗi tôi nổi tàn nhang cả người!
Anh cả ánh mắt lạnh dần, quay sang tôi: "Hoan Hoan, lần sau nó còn đưa thứ... đồ ăn này cho em thì cứ vứt đi. Sức khỏe quan trọng nhất."
Tôi gật đầu.
Thằng em khịt mũi hậm hực, tôi chỉ muốn véo mũi nó một phát.
Trước khi rời đi, anh cả buông lơi: "À, cuối tuần này anh đi xem mắt."
Tôi vô thức liếc nhìn thằng em, nó đang dán mắt vào anh trai, trong khoảnh khắc thoáng nỗi đ/au, rồi cúi mặt xuống như ngọn pháo hoa vụt tắt.
Kỳ lạ là thằng em không đuổi theo, lại bày ra vẻ muốn tâm sự thâu đêm với tôi.
Câu hỏi đầu tiên nó phóng ra: "Chị có thích anh cả không?"
12
Hôm nay thằng em có gì đó kỳ quặc.
Tôi suy nghĩ hồi lâu, cân nhắc từng chữ, bứt rứt vạn phần, rồi đáp: "Có chứ."
Tôi thấy nó vô thức nghiêng người về phía mình.
"Ngoài chuyện ế vợ đến giờ, hình như anh cả không có khuyết điểm gì nhỉ?" - Tôi cười khẽ - "Khuyết điểm này sắp được khắc phục rồi, hay là em không thích?"
Tôi đ/á quả bóng ngược về phía nó.
Thằng em khịt mũi đầy chế giễu, đúng lúc này hệ thống đột nhiên [hử?] một tiếng.
"Sao thế?"
[Trên người Cố Minh Quân có hệ thống.] - Hệ thống nghiêm túc nói - [Có dấu vết dòng dữ liệu đã xuất hiện.]
Tình hình ngày càng phức tạp.
Hệ thống bắt đầu quét thằng em, trong khi ánh mắt nó vẫn dán ch/ặt vào tôi. Nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, tôi chợt nhận ra đứa bé bụ bẫm ngày nào giờ đã cao lớn như cây tùng.
"Em cũng thích anh ấy, chỉ có điều đôi lúc anh ấy hơi kỳ quặc, hình như không ưa em lắm."
Có khách đến tính tiền, tôi quét mã sách cho họ. Thằng em bỗng lên tiếng: "Chị mà có người yêu thì tốt biết mấy, em sẽ gả chị đi ngay. Tiếc là chị không có, em cũng không ép được."
"Cần tiền cũng được, bao nhiêu em cũng cho. Em thực sự không muốn giằng x/é với chị."
Tay tôi chậm dần, hệ thống chưa dò ra gì nhưng tôi đã hiểu.
"Em có á/c cảm với anh cả?" - Tôi hỏi.
Thằng em chống cằm, nét mặt bình thản thoáng nét giống mẹ đã khuất.
"Tối hôm bố mẹ gặp t/ai n/ạn, chị khóc đến thiếp đi. Em buồn ngủ lắm nhưng cố thức, lo lắng cho tương lai khi sợi dây liên kết đã đ/ứt, anh ấy sẽ đuổi chúng ta đi. Trước đó, em phải ki/ếm thật nhiều tiền."
"Rồi sao nữa?"
"Anh ấy bước vào, nói tuần sau sẽ chuyển tài sản. Anh định đứng tên tất cả nhà cửa cho chị."
"Cho em?" - Tôi sửng sốt, chuyện này tôi chưa từng hay biết, hệ thống cũng chưa nhắc tới.
Thằng em tiếp tục bình thản: "Vì chưa đủ tuổi nên không chuyển được. Sau này anh dành dụm từng đồng ki/ếm được bỏ vào tài khoản ngân hàng riêng, chỉ để dành cho chị."
"Năm lớp 9, em thức dậy lúc nửa đêm thấy anh còn làm việc. Lúc đó em nghĩ, anh chẳng biết yêu thương bản thân chút nào."
"Em phải dạy anh ấy hiểu thế nào mới là sống cho ra sống."
Nói xong, nó ngẩng mặt nhìn tôi. Một luồng cảm xúc khó tả lan tỏa giữa hai chị em, tôi hiểu ý nó, nó cũng thấu lòng tôi.
"Ố kê!" - Tôi bật cười - "Cuối tuần anh cả xem mắt thành công, tự khắc có người chăm sóc anh ấy."
Thằng em im lặng giây lát, nghiến răng ken két: "Đúng là chị! Mềm nắn rắn buông đều không xong!"
13
Hệ thống rưng rưng cảm động: "Đồ đàn bà sắt đ/á!"
"Im kẻo tôi t/át cho đấy!" - Tôi chỉnh lại sách trên giá, thanh lịch đảo mắt - "Nó giả vờ đấy! Hồi đó nó mấy tuổi đầu? Nếu tự lăn đi khỏi nhà và mang theo tã lót của nó, tôi đã đội ơn trời đất rồi!"
Hệ thống ngượng ngùng [oa] một tiếng, hỏi tôi: [Vậy giờ cậu tính sao? Nó đã giương mặt ra đây rồi. À quên, hệ thống của nó không phải hệ thống công lược, mà là hệ thống Tấn Giang, tự động ghép đôi với nam nhân chất lượng nhất xung quanh.]
"Hóa ra là vậy." - Tôi thầm nghĩ, mang khuôn mặt nam chính ngôn tình mà lại đi con đường chính thống.
Chưa đến chủ nhật, bà chủ xảy ra chuyện.
Tỉnh dậy việc đầu tiên bà ấy làm là gọi tôi tới.
Bà chủ xinh đẹp theo kiểu trong trắng thuần khiết, dù mặt mày tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn long lanh sắc nước.
"Ngồi đi."
Bà chủ đột nhiên lên tiếng.
Tôi đứng im: "Tiểu Phương không xoay xở hết việc, chủ tiệm có việc gì ạ?" - Tiểu Phương là nhân viên khác của hiệu sách.
Bà chủ trầm mặc: "Dù biết thái độ của cậu rất tệ, nhưng tôi vẫn thấy hơi huyết hư."
"Tôi đang lo cho tài sản của chủ tiệm đây." - Bà vừa cấp c/ứu xong, đừng để xảy ra chuyện trước mặt tôi.
Tôi xin lỗi qua loa: "Chủ tiệm thông cảm, nếu không có việc gì thì tôi về trước."
Tôi và bà chủ vốn như nước với lửa, năm đó bà chọn nhầm tôi trong mười ứng viên, khổ sở vô cùng.
Bà chủ bắt tăng ca tôi ch/ửi bà hút m/áu, bà chủ trách tôi vô lễ tôi đòi lương rồi hẵng nói, bà chủ muốn tới nhà kiểm tra tôi bảo bà tự soi gương xem mình là ai.
Bà gặp nạn rồi vẫn nhớ tới tôi, đúng là lạ thật.
"Khoan đã." - Bà chủ suy nghĩ giây lát - "Cậu đoán xem tôi là ai?"
Tôi: ?
Bà chủ đang đùa sao? Phải công nhận lúc không nổi cơn tam bành, bà ấy đúng là đẹp mê h/ồn.
Không biết có phải ảo giác không, tôi thấy thoáng nét đỏng đảnh.
"Đoán đúng tăng lương."
Tôi đoán liền mấy đáp án, bà chủ lộ vẻ đắc ý khiến tôi ngừng lại.
Nếu ham tiền, giờ này tôi đã ôm chân anh cả trong văn phòng máy lạnh mát rượi ngủ khì.
Tôi chỉ đơn giản muốn rảnh rỗi nhưng vẫn làm gì đó để không lạc nhịp xã hội, bằng không con người sẽ thành kẻ vô dụng.
Bà chủ giữ tôi không thành. Bước ra khỏi phòng bệ/nh, tôi vô thức gọi hệ thống nhưng không thấy hồi âm.
Lòng tôi dâng nỗi bất an.
Thằng em đậu xe dưới tầng hầm đón tôi, liếc nhìn tầng lầu bà chủ nằm điều trị rồi bỗng nói: "Chị của chị sống dai thật, bị xe tải đ/âm mà vẫn lành lặn, m/áu đầy người hồi sinh."
Chương 21
Chương 16
Chương 16
Chương 11
Chương 7
Chương 7
8
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook