Độc Nhất Vô Nhị

Độc Nhất Vô Nhị

Chương 7

06/01/2026 07:00

Ngoài các cô gái nhỏ, còn không ít chàng trai trẻ cũng thầm thương tr/ộm nhớ tôi.

May mắn là tính cách tôi không có vấn đề gì.

Những tình cảm khác biệt dành cho Tạ Thanh Hoài bắt đầu từ năm lớp 10.

Một lần tan học, tôi bị mấy tên con trai chặn trong nhà vệ sinh.

Tên cầm đầu nhìn tôi với ánh mắt gh/ê t/ởm:

- Mày là bí thư văn nghệ lớp 13 hả?

Đám đàn em hùa theo:

- Nhìn ngon phết đấy.

- Chơi với bọn anh không?

Một tên giơ tay định sờ mặt tôi.

Tôi nhíu mày gạt phắt tay hắn:

- Tránh ra, để tao đi!

Thấy tôi không chịu khuất phục, cả bọn xông vào x/é áo tôi.

Tôi giãy giụa hết sức.

Nhưng chúng đông người quá, áo trên người vẫn bị gi/ật mất.

Đúng lúc tôi co ro trong góc tường ôm ch/ặt chiếc quần thì một chiếc áo khoác phủ lên người.

- Mày là ai?

- Bố mày đây!

Giọng Tạ Thanh Hoài.

Tôi vén chiếc áo khoác định nhìn tình hình thì anh lại kéo áo che mặt tôi.

- Đừng nhìn, sợ đấy.

Những ti/ếng r/ên rỉ vang lên sau lưng, âm thanh ẩu đả dần nhỏ đi.

Mùi hương trầm phảng phất trên áo khiến tâm trí bất an của tôi dần lắng xuống.

Đây là cảm giác an toàn đặc biệt chỉ Tạ Thanh Hoài mang lại cho tôi.

Không biết bao lâu sau, chiếc áo trên đầu được bỏ xuống.

Tạ Thanh Hoài khom người ngồi xổm trước mặt, tay xoa nhẹ mái tóc tôi:

- Sợ mất h/ồn rồi à, hả?

Tôi không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn vết rá/ch trên quần anh.

Anh đặt hai tay lên má tôi, đôi mắt ấm áp nhìn thẳng:

- Thôi nào, ra ngoài nói chuyện nhé?

Nói rồi anh làm bộ mặt ngố nghễnh:

- Ở đây... hơi bốc mùi.

Tôi bật cười khành khạch.

Có lẽ ngồi xổm lâu quá, chân tôi tê cứng.

Tạ Thanh Hoài vòng ra sau, đỡ hai nách nâng tôi dậy.

- Áo của em không mặc được nữa rồi, mặc tạm áo anh đi.

Anh giúp tôi mặc áo, từng bước dìu tôi ra ngoài.

Trước cửa tòa nhà học, lũ con trai vừa nãy đứng xếp hàng chờ sẵn.

Thấy chúng tôi đi tới, tên cầm đầu vội vã chạy đến.

- Anh ơi, bọn em bắt đầu được chưa ạ?

Tạ Thanh Hoài gật đầu lạnh lùng.

Thế là cả lũ lần lượt cúi đầu xin lỗi tôi.

Không khác gì sắp quỳ xuống đất.

Mấy phút sau, Tạ Thanh Hoài mới cho phép chúng dừng lại.

Tên cầm đầu lại bước lên:

- Anh yên tâm.

Từ nay có bọn em bảo kê, em trai anh muốn đi ngang Trường A cũng được!

Tạ Thanh Hoài liếc hắn một cái:

- Em trai tao cần chúng mày bảo kê?

- Dạ vâng, em nói nhầm.

Thế... bọn em đi được chưa ạ?

- Cút.

- Vâng ạ!

Cả bốn năm thằng chạy biến như ngựa hoảng.

Tạ Thanh Hoài khoác vai tôi đi tiếp.

- Lần này là anh không bảo vệ được em.

Nhưng em yên tâm, sau này không ai dám b/ắt n/ạt em nữa.

Dưới bóng cây du, tôi đột nhiên dừng bước.

Nỗi sợ hãi và tủi thân bấy lâu bỗng trào dâng.

Tạ Thanh Hoài thở dài.

- Này ông cụ non ơi.

Nếu cứ giữ bộ mặt ỉu xìu thế này, mẹ anh lại tưởng anh b/ắt n/ạt em.

Về nhà anh phải đứng góc tường ph/ạt đấy.

Cười lên một tiếng được không?

Tôi không nhịn được nữa, oà khóc:

- Em... em không còn trong trắng nữa rồi...

Tạ Thanh Hoài bật cười, ôm ch/ặt tôi vào lòng:

- Có gì to t/át đâu.

Không được thì anh nhận nuôi em vậy, anh cưới em được không?

Chúng tôi đồng loạt sững người.

Câu nói đùa bỗng chốc mang ý nghĩa khác trong lòng cả hai.

Ánh hoàng hôn vàng cam bị làn gió chiều thổi tan, lọc qua kẽ lá in những vệt sáng lốm đốm trên người chúng tôi.

Thế giới yên tĩnh đến mức tôi chỉ còn nghe thấy tiếng tim đ/ập như trống giục.

Tiếng tim ấy.

Vừa là của tôi, mà cũng không hẳn.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt, chúng tôi đã bước qua kỳ thi đại học.

Tôi và Tạ Thanh Hoài không hẹn mà cùng chọn một ngành, một trường.

Lên đại học, chúng tôi thuê nhà chung ngoài khuôn viên trường.

Đi đâu cũng có nhau, hình với bóng.

Suốt những năm đại học, không thiếu người nhờ tôi chuyển tình thư cho anh.

Tôi nhận hối lộ, chuyển thư đầy đủ.

Nhưng rồi xem những lá thư ấy, sau khi đọc xong anh cất vào chiếc hộp nhỏ chẳng bao giờ động đến.

Anh bảo: "Không kh/inh thường hay h/ủy ho/ại tình cảm của người khác cũng là một cách tôn trọng."

Tôi học theo.

Vì thế khi nhận được tình thư, tôi đều viện cớ Tạ Thanh Hoài.

Chỉ cần nhắc tên anh là đủ.

Tôi nói, anh trai không cho em yêu đương.

Dần dà, chẳng còn ai vây quanh chúng tôi nữa.

Bạn hỏi Tạ Thanh Hoài có biết không?

Làm sao anh không biết được.

Thậm chí tôi nghĩ, có lẽ anh mặc nhiên cho phép tôi làm vậy.

Còn lý do, hồi đó tôi không hiểu nhưng giờ thì rõ rồi.

Tôi rất mừng vì đã cho anh cơ hội giải thích.

Bởi suốt đời này, chúng tôi mãi là duy nhất của nhau.

- Hết -

Tại Hà Chi Châu

Danh sách chương

3 chương
06/01/2026 07:00
0
05/01/2026 10:58
0
05/01/2026 10:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu