Người tôi tận tay nuôi dưỡng đã hóa thành chó sói công kích tôi

Thà biến thành x/á/c ch*t xinh đẹp mãi mãi ở bên tôi, còn hơn cứ giở trò trước mặt tôi.

Tôi rít lên.

Dòng dịch thể ấm nóng chảy dọc theo cổ.

Đứa trẻ tự tay nuôi dưỡng giờ đã thành chó sói thật rồi, cái thằng khốn cứ bất đồng là cắn vào cổ ngay.

Thẩm Ngôn Tự đỏ hoe khóe mắt, nước mắt lăn dài không dứt.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ rực rỡ, tiếng hò reo đếm ngược vang lên, lễ hội hoang dã trong đêm tối chính thức bắt đầu.

Khi con số cuối cùng vang lên, cầu d/ao điện cả tòa nhà bị ngắt, căn phòng chìm vào bóng tối trong tích tắc.

Tôi nhắm nghiền mắt r/un r/ẩy, toàn thân co quắp.

Thẩm Ngôn Tự lặng lẽ dùng chăn bọc tôi thành kén tằm.

Rồi hắn nắm ch/ặt hai vai tôi, tựa con thú hoang bị bầy đàn phản bội, không thể nhẫn nhịn thêm nữa, chất vấn bằng giọng càng lúc càng the thé:

- Bạch Võng! Em cứ tưởng anh thực sự quan tâm em! Em cứ nghĩ chỉ cần mình bị thương, anh sẽ đ/au lòng mà nhượng bộ!

- Giờ em mới hiểu, với anh em chỉ là trò tiêu khiển! Đúng không?

- Anh dám giấu người trong nhà cũng đành! Sao ra ngoài rồi còn dám lén lút gặp mặt?

- Cái phòng bí mật đó chưa đủ cho anh chơi đùa sao? Cứ phải ra trước mặt em mới khoái chí hả? Mặc áo blouse trắng cosplay rất kí/ch th/ích à?

- Em đã nhắm mắt làm ngơ rồi! Anh còn muốn em thế nào nữa? Xua em đi m/ua th/uốc chỉ để gặp hắn ta?

- Em đã hạ thấp yêu cầu đến mức này rồi! Anh còn muốn gì nữa? Bạch Võng! Anh trả lời em đi!

Da đầu tôi dựng đứng, cảm giác an toàn trong chăn ấm tan biến. Tôi chợt nhận ra một điều: Thẩm Ngôn Tự biết về căn phòng bí mật từ khi nào?

Liệu hắn có biết tình trạng cơ thể tôi?

Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ chiếu vào đôi mắt âm u của Thẩm Ngôn Tự:

- Nh/ốt anh chưa đủ sao? Phải em phế bỏ anh, anh mới chịu ngoan ngoãn ở bên em nhỉ?

Thẩm Ngôn Tự nắm lấy mắt cá chân tôi, giả vờ bẻ quặt.

Tôi trợn mắt kinh hãi. Nếu cứ tưởng như mọi khi, ngủ một giấc là xong, tôi đã còn khoái chí lắm! Nhưng mày mà dám bẻ tay g/ãy chân tao thì đừng hòng chơi tiếp!

Tôi dồn lực đạp mạnh, hất văng hắn hai mét. Nhân lúc hắn ngã, tôi lăn tránh sang bên.

Vô ích! Tôi bị bọc kín như kén, chỉ bò được vài bước đã bị hắn đ/è xuống.

Thẩm Ngôn Tự cưỡi lên đùi tôi, ngón tay lạnh ngắt sờ vào mắt cá.

Tôi không nhịn được nữa:

- Thẩm Ngôn Tự! Mày đừng!

Hắn nắm ch/ặt mắt cá, đúng lúc chuẩn bị dùng lực thì toàn thân run lên bần bật. Thân hình cao lớn đổ sầm xuống người tôi.

Tôi choáng váng cả đầu. Thẩm Ngôn Tự co gi/ật, mặt tái nhợt, tay ôm ch/ặt ng/ực trái.

Tôi hoảng hốt:

- Thẩm Ngôn Tự! Mày sao thế? A Ngôn?

Hắn không đáp, r/un r/ẩy đưa vật nhỏ vào tay tôi. Đôi môi tái mét mấp máy:

- Cầm lấy... lần sau em đi/ên cuồ/ng... anh bấm nút này...

- Đáng lẽ là quà sinh nhật... giờ cho anh sớm... dùng để phòng thân...

Thẩm Ngôn Tự gỡ chiếc cà vạt trên cổ tay tôi, chạm nhẹ vào vết thương trên cổ. Giọng nói nghẹn đặc:

- Em xin lỗi...

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tôi, xót xa vết thương đang rỉ m/áu. Đôi mắt hắn không còn tia m/áu, bỏ lại sau lưng vẻ âm u cùng d/ục v/ọng chiếm hữu, chỉ còn lại sự trong veo sau làn nước mắt.

Đây là lần đầu tôi thấy hắn tự tỉnh sau cơn đi/ên cuồ/ng. Rồi đôi mắt ấy khép lại.

Thẩm Ngôn Tự ngất rồi.

Tôi gào thét đi/ên lo/ạn:

- Cái quái gì thế này? Đừng có ngất đi chứ! Thẩm Ngôn Tự! Tao... tao sợ bóng tối lắm mà!

9

Nói sợ bóng tối là thật. Thường ngày không nỡ đ/á/nh Thẩm Ngôn Tự, nhưng giờ đành phải làm thế. Tôi t/át hắn mấy cái rõ đ/au, nhưng hắn vẫn bất tỉnh.

Cuối cùng tôi nhận ra chuyện chẳng lành. Nhờ ánh sáng ngoài cửa sổ, tôi nhìn vật nhỏ Thẩm Ngôn Tự đưa. Mí mắt tôi gi/ật giật, định ném vật đó đi ngay.

Đó là bộ điều khiển dòng điện! Giống chiếc ghế điện tôi từng ngồi, chỉ cần bật công tắc, dòng điện sẽ khiến người ta đ/au đớn thấu xươ/ng. Nghĩ đến cảnh Thẩm Ngôn Tự ôm ng/ực co gi/ật, mồ hôi lạnh tôi toát đầm đìa.

Thằng nhóc này đi/ên thật! Không nhẽ nó cấy chip vào tim mình? Đó là trái tim mong manh mà!

Tôi đặt tay lên trán Thẩm Ngôn Tự - đầy mồ hôi lạnh. Tôi cuống quýt lắc người hắn:

- Thẩm Ngôn Tự! Tỉnh lại đi! Đừng hù tao!

- Chú già rồi, không chịu nổi đâu... cháu trai ơi? Dậy nào?

Thẩm Ngôn Tự dựa vào tường, hơi thở yếu ớt, người lạnh ngắt. Không được! Phải đưa hắn đến bác sĩ ngay! Chỉ một chút nữa thôi, chú chó sói ngọt ngào ngoan ngoãn của tôi sẽ thành tên đi/ên ch*t cứng!

Mở cửa phòng, hành lang tối đen như mực. Tôi lùi lại. Trong phòng còn chút ánh đèn, nhưng hành lang tối om không một tia sáng. Tôi do dự.

Bước đi - sẽ chìm trong bóng tối, tinh thần tôi sẽ sụp đổ.

Ở lại - chờ đến sáng, nhưng hắn có thể ch*t.

Ch*t ti/ệt! Phiền toái thật!

Tôi cõng Thẩm Ngôn Tự, bước đi như cua bò trong đêm tối. Cảm giác như có vô số ánh mắt theo dõi, đuổi bám. Tôi như trở về căn phòng nhỏ ẩm thấp năm nào.

Bị trói trên ghế điện. Ánh đèn pha bật sáng lòa. Bác sĩ đưa tấm ảnh Thẩm Ngôn Tự trước mặt tôi, hỏi: "Anh còn yêu cậu ta không?"

Tôi không trả lời được. Dòng điện xẹt qua người, siết cổ họng. Tôi co gi/ật cùng chiếc ghế, tiếng thét gào lấp đầy căn phòng. Ánh đèn nhấp nháy. Luân phiên giữa ánh sáng chói lóa và bóng tối đen kịt. Tôi - tiểu thư Bạch gia từng hiên ngang - giờ nằm co quắp, gào thét vô độ, nôn mửa đến mật xanh mật vàng, tinh thần tan nát chỉ muốn ch*t đi cho xong.

Trong hành lang đen kịt, tôi cõng Thẩm Ngôn Tự bước từng bước nặng nề.

Danh sách chương

5 chương
25/12/2025 16:29
0
25/12/2025 16:29
0
06/01/2026 08:38
0
06/01/2026 08:27
0
06/01/2026 08:25
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu