Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Chủ nhân, em là Laphay...”
“Chủ nhân?” Ánh mắt Giang Mục Trì chợt trở nên phức tạp khi nhìn tôi, “Đồ bi/ến th/ái, ngay cả tên con chó nhà ta mày cũng biết?”
Nói xong, hắn lập tức đứng dậy, cầm điện thoại bấm ba số:
“Alo, nhà tôi có tên bi/ến th/ái đột nhập, làm ơn cho người đến đưa hắn đi. Địa chỉ là...”
“Đừng đuổi em đi! Gâu gâu!” Tôi hoảng hốt sủa hai tiếng, lao đến ngắt lời hắn trước khi kịp báo địa chỉ:
“Chủ nhân, em đúng là Laphay mà! Lúc ra ngoài m/ua th/uốc cho ngài, em bị xe đ/âm, chớp mắt một cái đã hóa thành người rồi.”
Hắn sửng sốt nhìn tôi, đờ đẫn cả hai phút.
Cho đến khi điện thoại bên kia vang lên giọng nam đầy nghi hoặc: “Ngài ổn chứ?”
Giang Mục Trì khẽ đáp: “Xin lỗi, tạm thời không cần nữa.”
Rồi cúp máy.
Ánh mắt đề phòng của hắn vẫn dán ch/ặt vào tôi.
Chỉ có điều vệt nước mắt trên mặt chưa khô, quần áo còn vương màu đỏ chói mắt.
Là vẻ luống cuống tôi chưa từng thấy.
Giọng hắn run run: “Khai đi, mày đã theo dõi con chó nhà ta bao lâu rồi.”
6
“Chủ nhân, em đúng là Laphay mà."
Tôi ngồi bệt dưới đất, sốt ruột muốn giơ chân sau gãi đầu.
Nhưng sợ Giang Mục Trì đuổi tôi như kẻ bi/ến th/ái.
Đành bất đắc dĩ dùng tay gãi gãi đầu.
Trước ánh mắt nghi ngờ của hắn, tôi chợt lóe lên ý tưởng, kể vanh vách từng kỷ niệm giữa hai chúng tôi:
“Chủ nhân thích ăn bún Thái, lần đầu nhìn ngài ăn em gi/ận lắm. Ngài cấm em ăn c*t mà tự mình lại chén ngon lành."
“Ngài thích hút th/uốc hiệu Trung Hoa, tháng nào em cũng m/ua ba bao. Mỗi lần đưa th/uốc ngài đều bảo em là bố ngài... Chủ nhân ơi, em muốn nói mãi rồi, em là chó, làm sao làm bố ngài được."
“Nữ minh tinh ngài thích nhất là Kiều Vãn Vãn, mỗi lần lướt thấy video của cô ấy đều xem rất lâu, trước khi lướt tiếp còn nhấn like lưu lại."
“Nam minh tinh ngài gh/ét nhất là Trần Dật Bạch, ngài có hẳn nick phụ để ch/ửi hắn. Tuy em không hiểu mấy chữ ngài ch/ửi, nhưng mỗi lần ngài vừa nhìn màn hình vừa lẩm bẩm gh/ét nhất loại người thích thể hiện...”
“Dừng... đủ rồi!” Giang Mục Trì run gi/ật.
Hắn lùi hai bước, nhìn tôi đầy hoài nghi, đôi chân dài khuỵu xuống ghế sofa:
“Mày... rốt cuộc là ai...”
“Chủ nhân, em đúng là Laphay mà. Ngày đầu ngài mang em về, em nhảy khắp nhà làm vỡ chai rư/ợu vang Laphay năm 82, nên ngài đặt tên em như vậy.”
Giang Mục Trì nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, biểu cảm càng thêm khó hiểu.
“Mày là Laphay, vậy nó là ai?” Hắn liếc mắt về phía thân thể cũ của tôi.
“Đừng nghi ngờ nữa, cũng là em đó.” Tôi suy nghĩ giây lát, kể lại chuyện sau khi ch*t được kích hoạt hệ thống.
Nhưng vì không muốn hắn lo lắng.
Tôi giấu nhẹm hậu quả nếu nhiệm vụ thất bại.
“Hệ thống?” Hắn nhíu mày.
Tôi gật đầu lia lịa, tranh thủ hỏi vấn đề đ/è nén bấy lâu:
“Chủ nhân sẽ yêu em chứ?
“Dù giờ em không còn bộ lông đẹp đẽ, ngài vẫn sẽ cưng chiều Laphay mà, phải không?”
Nói rồi tôi bò lại gần, dí sát mặt vào hắn.
Hắn nhìn tôi, tôi nhìn hắn.
Giờ chẳng có đuôi để vẫy, đành chớp mắt liên hồi ra vẻ đáng thương.
Vuốt em đi! Vuốt em đi!
Bình thường đến bước này, hắn đã xoa đầu khen tôi dễ thương rồi.
Vậy mà hắn chỉ chuyển sang phía xa hơn trên sofa.
Giọng nén gi/ận: “Trước tiên, bất kể mày có phải Laphay hay không, đổi cách xưng hô với ta ngay."
7
Hôm sau.
Giang Mục Trì tổ chức tang lễ trang trọng cho thân x/á/c cũ của tôi.
Sau khi hoàn tất nghi lễ siêu độ rồi hỏa táng một thể.
Hai chúng tôi đứng trước bia m/ộ của tôi.
Nhìn tấm hình chó khắc trên bia đ/á.
Trong ảnh, chú chó to lớn bộ lông xù mượt, đôi mắt sáng quắc.
Nhưng tôi không hài lòng, nghễnh đầu hỏi: “Sao không chọn ảnh em cười toe toét? Nhìn ngầu hơn mà!”
Giang Mục Trì đeo kính râm, mặt lạnh như tiền: “C/âm miệng, đừng bắt ta đ/á/nh mày giữa lúc đ/au buồn thế này.”
Tôi lập tức cúp đuôi cụp tai, ngoan ngoãn im thin thít.
Đúng lúc đó.
Một đôi tình nhân trẻ ôm bó hoa đến trước ngôi m/ộ thú cưng bên cạnh.
Cô gái đặt hoa xuống liền khóc nức nở, chàng trai vỗ về an ủi.
Liếc nhìn phiến đ/á trống trơn trước m/ộ mình, tôi bỗng thấy tủi thân:
“A Trì, sao không tặng hoa cho em?”
“Chó đực đòi hoa làm gì.”
“Vậy ít nhất cũng mang khô bò em thích chứ!” Tôi bĩu môi, “Với cả anh cũng chẳng khóc, không thương em nữa sao?”
Giang Mục Trì siết ch/ặt rồi buông nắm đ/ấm.
Cuối cùng nắm cổ áo lôi tôi đi, “Đáng lẽ không nên cho mày tới.”
8
Giang Mục Trì dẫn tôi đến đồn công an.
Lấy cớ nhặt được người thiểu năng, yêu cầu tra thông tin cá nhân của thân thể hiện tại.
Kết quả cho thấy tôi là sinh viên mới tốt nghiệp chuẩn bị thực tập, lớn lên từ trại trẻ mồ côi.
Lúc này, Giang Mục Trì mới yên tâm dắt tôi về.
Hắn chấp nhận sự thật tôi hóa người.
Nhưng không hoàn toàn.
Khi tôi vừa về đến nhà đã chui vào ổ chó quen thuộc, hắn bước đến đ/á phăng cái ổ.
Nắm tay kéo tôi đứng dậy:
“Từ nay không được ngủ ổ chó nữa, giờ mày là người rồi, hiểu chưa?”
Khi hắn nắm tay tôi nói chuyện, khoảng cách gần đến mức hơi thở phả vào mặt.
Khuôn mặt chủ nhân yêu quý bỗng phóng đại trước mắt.
Tôi hưng phấn quá, đưa lưỡi liếm một phát lên má hắn. Giang Mục Trì đờ người.
Đứng hình mất mấy giây.
Thấy hắn có vẻ không gi/ận, tôi liều mạng hỏi:
“Không ngủ ổ chó, vậy từ nay em được ngủ chung với A Trì chứ? Được không? Được không nào?”
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 2
Chương 21
Chương 16
Chương 16
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook