Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong những trận đấu sau này, tôi đeo lên mặt chiếc mặt nạ kim loại mỏng tang, che kín nửa dưới khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm.
Biệt danh: "Diệp".
Vua của Đấu Trường.
Viên quản lý là một M/a Hầu La Già trung niên, vận com-lê đeo kính, bề ngoài đạo mạo nhưng bên trong là đồ mất dạy. Từ chỗ không coi tôi ra gì, hắn ta chuyển sang chạy trước chạy sau, hầu hạ còn sốt sắng hơn cả M/ộ Thiên Lâm.
"Diệp, cậu lại thắng rồi!"
"Thắng trận này, điểm tích lũy của cậu sẽ không ai vượt qua nổi đâu."
Tôi nhấm nháp ly nước bổ sung thể lực, lười nhác đáp: "Ừ."
Hắn lải nhải cả tràng, cuối cùng hạ giọng, thận trọng tiến lại gần tôi, hít hà mái tóc tôi.
"Diệp... Hay là, theo ta đi?"
Tôi ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt lóe lên tia hứng thú. Hắn ta tự biết lời mình nói ra có phần đường đột, vội vã giải thích:
"Tuy ta không biết Thiếu tướng M/ộ vì lý do gì mà ném một mỹ nhân như cậu vào chốn đấu trường này."
"Nhưng hắn là con trai Đa Văn Thiên Vương, đã đính hôn với tiểu thiếu gia nhà Trì Quốc Thiên Vương từ lâu."
"Tấm chân tình cậu dành cho hắn, rốt cuộc cũng chẳng được đáp lại."
Nói xong, hắn dùng giọng điệu đầy đe dọa:
"Tuy thế lực của ta không bằng M/ộ Thiên Lâm, nhưng thứ ta đã nhắm tới, chưa bao giờ không nắm được."
Ngay tích tắc sau, hắn đã bị tôi đ/è dưới chân, mặt mày cà xát xuống sàn.
"Ngươi nghĩ, ta trị không nổi hắn sao?"
Kẻ này hình như có thiên hướng gì đó khá lạ, tôi càng dẫm mạnh, hắn càng khoái chí.
"Diệp, ta thích nhất tính cách này của cậu..."
"Mạnh lên nữa đi, đã lắm!"
"Rắc."
Quá gh/ê t/ởm, tôi không kìm được chân, bẻ g/ãy cổ hắn ta. Kẻ vừa còn nhìn tôi với vẻ si mê, giờ đã há hốc mồm, mắt trợn ngược nhưng ánh nhìn đã tắt lịm.
"Loại như ngươi, đáng lẽ không được vào Tam Thiện Đạo, S/úc Si/nh Đạo mới hợp với ngươi!"
Ngay lập tức, cửa phòng nghỉ bị đạp tung từ bên ngoài. Tôi ngẩng lên, thấy một thiếu niên thanh tú đứng chắn tay ngoài cửa, ánh mắt kiêu ngạo nhìn tôi.
"Cậu chính là Diệp Lương Trừng? Con hồ ly tinh làm Thiên Lâm ca ca đi/ên đảo đó?"
Tôi nhướng mày: "Cậu là?"
Hắn kh/inh khỉ hừ mũi, chỉ ngón cái vào mình: "Ta là Bạch Phi Ưng, con trai Trì Quốc Thiên Vương Đông Thắng Thần Châu!"
Tôi: "Ồ~"
Đây chính là "tiểu đoạn mệnh" trong nguyên tác - vị hôn thê thanh mai trúc mã của nam chính thứ hai, bị nguyên chủ đi/ên cuồ/ng gi*t ch*t.
Trong nguyên tác, nguyên chủ và Bạch Phi Ưng tranh giành M/ộ Thiên Lâm, kéo tóc gi/ật áo như cơm bữa. Dù cả hai đều có vẻ ngoài mảnh khảnh yếu đuối, nhưng thực lực cách biệt cả trời. Bạch Phi Ưng hoàn toàn không phải đối thủ của nguyên chủ, nếu không vì nể mặt M/ộ Thiên Lâm, nguyên chủ đã gi*t hắn từ lâu. Nguyên chủ vốn là kẻ si tình, sợ M/ộ Thiên Lâm đ/au lòng nên không dám động đến vị hôn thê, nhưng tôi đây không nuông chiều.
Tôi bắt chước động tác khoanh tay của hắn: "Có việc gì?"
Bạch Phi Ưng thấy tôi bắt chước, gi/ận dữ nhảy cẫng lên:
"Cậu! Đồ học đòi! Mặt dày!"
"Thiên Lâm ca ca là hôn phu của ta, ta mới là người sánh đôi với anh ấy! Cậu dụ dỗ hôn phu người khác, không biết x/ấu hổ sao?"
Tôi nghiêng đầu, giọng hắn đúng là the thé thật. Tôi tiến một bước, hắn vội lùi lại.
"Ta dụ dỗ hắn? Sao ta không biết?"
"Cậu thấy bằng mắt nào?"
Bạch Phi Ưng tức gi/ận định xông tới đ/á/nh tôi:
"Cậu còn không nhận? Người của ta tận mắt thấy cậu ra vào dinh thự Thiên Lâm ca ca!"
"Loại người như cậu ta gặp nhiều rồi, tiếp cận Thiên Lâm ca ca chỉ vì tham quyền thế và giàu sang! Chỉ có ta mới xứng đôi với anh ấy!"
"Rời xa Thiên Lâm ca ca đi! Cậu muốn bao nhiêu tiền, cứ nói!"
"Nhưng cậu phải hứa không xuất hiện trước mặt anh ấy nữa!"
Thú vị, dùng tiền để đe dọa ta ư?
Tôi cười: "Bạch tiểu thiếu gia, hình như cậu nhầm lẫn rồi."
Đôi mắt to ngây thơ của hắn ngơ ngác: "Nhầm gì?"
Tôi nắm ch/ặt cổ tay hắn:
"Muốn quản, cậu nên đi quản M/ộ Thiên Lâm - hôn phu của cậu. Người khác, cậu không có tư cách!"
"Hay là..."
Tôi cúi người áp sát: "Cậu cũng muốn... dụ dỗ ta?"
Bạch Phi Ưng h/oảng s/ợ giãy giụa.
"Buông ta ra!"
"Đồ bi/ến th/ái! Chúng ta đều là Omega mà!"
Tôi: "Ta không phải."
Bạch Phi Ưng không tin: "Nhìn mặt cậu kia mà bảo không phải? Đừng nói cậu là Alpha, cười vỡ bụng!"
Nhưng khi cảm nhận lực nắm của tôi, hắn sững sờ. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, sắc mặt tái nhợt.
"Cậu... thật sự không phải Omega?"
Là người có chừng mực, tôi khá khoan dung với loại "tiểu kiều thê" si tình này. Tôi buông hắn ra: "Đi đi, ta không đ/á/nh Omega."
Vốn bị u/y hi*p bởi khí thế của tôi, Bạch Phi Ưng bỗng nổi lòng tự trọng.
"Cậu coi thường ai? Hôm nay ta nhất định không đi!"
Hắn đẩy tôi ra, cố xông vào trong.
"Cậu có gì giỏi? Việc cậu làm được, ta cũng... Ááá!!!"
Vừa bước vào vài bước, hắn đã thét lên kinh hãi. Tôi đứng sau lưng thở dài, đưa tay bịt miệng hắn.
"Đây là do cậu tự chuốc lấy."
"Đã thấy rồi, thì đừng hòng đi nữa."
Tức thì, khí tức sát ph/ạt của tôi bao trùm lấy hắn. Hắn khóc lóc, r/un r/ẩy trong vòng tay tôi.
Tôi cúi xuống hít nhẹ.
"Hử? Mùi bánh kem..."
Tôi không nhịn được, nếm thử chiếc bánh kem ngọt ngào.
Bạch Phi Ưng nằm khóc lóc yếu ớt dưới chân tôi, tiếng nức nở như cún con mới đẻ. X/á/c ch*t viên quản lý nằm bên cạnh, mắt trợn trừng.
Hắn ôm ch/ặt chân tôi, co rúm lại:
"Ta không còn trong trắng nữa rồi."
"Thiên Lâm ca ca ngửi thấy mùi trên người ta, sẽ không nhận ta đâu."
"Hu hu..."
Đúng là tiểu thiếu gia gia giáo, còn giữ gìn nam đức lắm. Tôi vỗ nhẹ cổ hắn an ủi.
Bình luận
Bình luận Facebook